Lần thứ hai, em đến nhà tôi chơi là dịp đám giỗ ông nội. Lúc đầu, tôi cũng yên tâm vì nghĩ: “Đám giỗ thì có nhiều người nấu nướng nên chẳng đến lượt em vào bếp đâu”. Nên tôi yên tâm đưa em về cùng. Ai ngờ bố mẹ tôi năm nay chỉ làm một mâm cơm nhỏ trong gia đình, còn đợi khi cưới tôi sẽ mời đông đủ. Và tôi vô cùng lo lắng khi mẹ yêu cầu em xuống bếp chặt gà. Em luống cuống, tôi hồi hộp nhưng mọi chuyện rồi cũng qua đi khi em nói đủ can đảm để làm chuyện đó. Tôi ngồi nín thở chờ “thành quả” của em. Cả tôi và mẹ ngã ngửa khi thấy đĩa thịt gà bị em băm vằm tơi tả. Mẹ tôi lắc đầu ngán ngẩm, chắc mẹ đã bắt đầu mường tựa về sự vụng về của nàng dâu tương lai. Tôi vội vàng trấn an mẹ: “em vốn chưa quen chuyện bếp núc, từ từ dạy dỗ, hướng dẫn em sẽ quen”. Mẹ đồng ý nhưng nét buồn lộ rõ.
Nỗi lo sợ của người chồng trẻ về cô vợ 'siêu đoảng'
Chẳng hiểu do đoảng hay sao mà em cho nhầm hết cả các loại gia vị (ảnh minh họa)
Rồi đám cưới của tôi cũng diễn ra, bên cạnh niềm vui hạnh phúc tôi còn lo sợ vợ tôi sẽ chẳng hoàn thành nổi “nhiệm vụ làm dâu của mình”. Bởi nhà tôi có truyền thống cả gia đình ăn sáng cùng nhau, con dâu, phụ nữ trong gia đình phải chu toàn việc nhà, bếp núc, chợ búa … vậy mà vợ tôi thì…
Mỗi buổi sáng, thay vì con dâu vào bếp nấu nướng cho cả nhà thì mẹ tôi lại tất bật dậy sớm để nấu. Phần vì thương con dâu mới chưa quen việc, sợ tôi bị gia đình chê trách nên mẹ đã phụ giúp em rất nhiều. Nhưng mẹ không thôi chép miệng vì sự đoảng quá mức của em. Mẹ ra lệnh em chỉ việc đứng bên nhìn cho quen việc. Em ngoan ngoãn làm theo. Tôi cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Sau đám cưới, gia đình chị gái đầu của tôi qua chơi rồi ở lại ăn cơm. Khi thức ăn được bày ra giữa bàn, đợi vợ tôi bưng nồi cơm lên thì mở nắp ra vẫn thấy gạo, nước nguyên vẹn. Em há hốc miệng quay sang nhìn cả nhà rồi thốt lên: “Ối, con quên mẹ à! Thôi nhà mình gắng đợi thêm lúc nữa nhé!”.
Nhìn vợ tôi vội vàng bưng nồi cơm xuống bếp, chị gái tôi lắc đầu ngán ngẩm, bố và anh rể cười còn mẹ tôi ngồi xuống ghế mà thở dài thườn thượt. Chắc mọi người vừa giận, vừa hoảng sự vụng về quá đỗi của em. Còn với tôi, cái câu “Ối, em quên…” vốn đã quá đỗi thân thuộc rồi.
Mẹ tôi là người cẩn thận nên trên mỗi lọ gia vị mẹ đều ghi tên rõ ràng, nhưng chẳng hiểu do đoảng không đọc kỹ hay sao em cho nhầm hết cả. Em chẳng thể phân biệt nổi, có hôm chè thì cho muối mặn chát, canh thì cho đường ngọt lịm khiến tôi và bố nôn thốc nôn tháo sau khi ăn thử.
Ngày hôm sau, mẹ tôi gọi riêng tôi nói mẹ thất vọng về con dâu quá, mẹ không ngờ lại đoảng đến vậy em chẳng biết một thứ gì trong chuỗi danh sách việc nhà. Tôi thì nói, tại ban đầu mọi người không cho tôi cơ hội để nói, không phải tôi và em giấu giếm. Mẹ cũng chấp nhận và yêu cầu tôi góp ý để em sửa chữa. 7 ngày làm dâu của em rôi đi với biết bao câu “ôi con quên” “con xin lỗi mẹ” “mẹ ơi, làm thế nào”.. cũng thật may, vì thương tôi nên mẹ chẳng ý kiến gì.
Vợ chồng tôi đã quay lại với công việc của mình nên việc em vào bếp, cơm nước thưa dần. Hết giờ làm, thay vì lượn lờ làm đẹp, mua sắm, em trở về nhà với quyển sách dạy nấu ăn và căn bếp nhỏ. Chẳng biết kết quả sẽ ra sao, khi nhiều ngày sách vở nấu nướng rồi nhưng gia đình tôi vẫn phải ăn đồ ăn sẵn mỗi khi em xung phong làm bếp.
Vợ tôi ngoài đoảng việc bếp núc thì thú thực em còn vô tư quá mức đến độ tôi còn phải nóng mặt. Em cứ nghĩ phòng mình do mình dọn, nên em chỉ lau chùi, quét dọn khi rỗi rãi. Ngủ xong ít khi vợ tôi gấp chăn màn gọn gàng, có lần, mẹ vào phòng nhìn giường ngủ của chúng tôi mà lắc đầu nguầy nguậy. Sau lần đó, tôi nhắc nhở em nên gọn gàng hơn thì vợ tôi tỏ ra khi dỗi, nói tôi nhỏ nhen, xăm soi làm khó em. Nhưng em nào biết, lời tôi chính là lời nhắc nhở gián tiếp của mẹ.
Tôi biết rằng ngoài việc đoảng việc nhà ra thì vợ tôi là người ngoan ngoãn, lễ phép nhưng tôi lo lắng vô cùng nếu em không tiến bộ hơn thì sự nhẫn nại của mẹ tôi sẽ không kìm được nữa. Chắc hẳn em sẽ phải chịu những chỉ trích, thậm chí những lời nói gay gắt từ gia đình tôi. Hằng ngày, mẹ vẫn gọi nhắc nhở tôi bảo ban em cố gắng việc nhà. Tôi biết vợ đang cố gắng rồi nên chẳng muốn góp ý thêm nữa, sợ sẽ tạo áp lực cho em. Hơn nữa, em hay tự ái và tôi luôn biết rằng nếu tôi góp ý em sẽ lại giận cả tuần trời, điều đó khiến tôi khó chịu. Nhưng em cứ nhịp nhàng thế này thì tôi cũng lo lắng, tết này
nếu em vẫn còn đoảng thì tôi không chắc mẹ có bảo vệ nổi cho hai vợ chồng nữa không. Một bên là người vợ yêu thương, một bên là trách nhiệm với gia đình, họ hàng. Tôi biết phải làm sao để em vừa tiến bộ, gia đình tôi hạ bớt tiêu chuẩn của dâu trưởng xuống để em đỡ khổ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét