Thu là gái phố cổ chính hiệu, cô vẫn tự hào với lũ bạn học đại học đa phần ở quê ra rằng “Tớ bị thiệt thòi cái là không có quê, ông bà cha mẹ tớ đều là người gốc ở đây cả!”. Vì là gái phố chính hiệu nên Thu cũng thể hiện như mình là một người đến từ nơi sang chảnh, tân tiến, hiện đại, nói năng lúc nào cũng “ở quê cậu có cái này không? Lúc ở quê cậu có phải đi chăn trâu cắt cỏ không? Tớ chỉ được nhìn thấy trên ti vi thôi! Khổ thân các cậu, có phải đi làm ruộng không, eo ôi nghĩ cái chân tớ mà phải lội ruộng chắc tớ khóc thét vì bẩn mất!”.
Bạn bè học cùng lớp với Thu có nhiều người ở quê ra, học rất giỏi. Thế nhưng, cô cũng chẳng coi ra gì “như các cậu thì phải cố gắng mà học cho giỏi là đúng rồi, để mà còn thoát nghèo, như tớ thì chả cần, sau này về cái quản cơ ngơi của bố mẹ là được rồi!”. trai baoBạn bè ở quê và cả một số bạn ở phố chẳng ai nuốt nổi cái kiểu khinh người quê như rác của cô bạn gái phố này cả, nhưng họ cũng kệ, nước sống chẳng phạm nước giếng, miệng gần tai tự nói thì tự nghe, có nhiều đứa từng bị Thu “hạ nhục” kiểu như thế thì nguyền rủa “ghét của nào thì trời trao của đấy thôi!”.
Cậy là “gái phố”, bạn gái tỏ ý coi khinh cả nhà người yêu ở quê!
Mà thực tế thì nhà cô cũng đâu phải giàu có gia thế gì, bố làm xe ôm, mẹ làm ở hội phụ nữ phường lương ba cọc ba đồng, trước đây khi phố nhà cô chưa quy hoạch thì đó là bãi trồng rau, gia đình cũng làm nông cả. Sau này lên phố lên phường bán đất đi xây nhà cho thuê thì cuộc sống mới khấm khá, chứ như ngày xưa thì mặc dù là gái phố nhưng cũng bữa no bữa đói là chuyện thường.
Có lẽ, cái nghèo nó ra đi nhanh quá nên Thu quên mất cái gốc gác của mình, giờ chứng kiến thấy ai nghèo là mở miệng khinh khi như chối bỏ cái gốc nghèo của mình xưa kia. Thói đời, đúng là ghét của nào trời trao của đấy. Vốn kì thị dân quê nhưng Thu lại phải lòng ngay Tùng – một trai quê chính hiệu đang thuê trọ ở nhà cô.chuyen ay
Phải nói lý do tại sao Thu hạ tiêu chuẩn để yêu trai quê thì lý do duy nhất đó là Tùng quá đẹp trai. Tùng là người mẫu nghiệp dư, lại là huấn luyện viên thể hình cho một trung tâm Gym có tiếng ở Hà Nội, gần nhà Thu nên anh thuê nhà ở đó cho tiện đi lại.
Đẹp trai, có công việc, có bằng cấp, ấm áp và biết quan tâm người khác, thanh niên như Tùng thiếu gì cô xin chết! Mà quả tình đúng là thế thật, thế nên là dù cho cô con gái ông bà chủ tỏ ra sang chảnh với anh lúc đầu thì anh cũng chẳng quan tâm, con gái như Thu theo anh cả đống, thế nên thời gian đầu Tùng “bơ” luôn, chẳng quan tâm gì đến Thu cả.
Thấy gã trai quê mà chảnh hơn cả mình, Thu cay lắm! Cũng định lơ đi rồi nhưng của đáng tội trông gã đẹp trai quá, lòng Thu lại xao xuyến quá, thế mà lơ chẳng nổi mà lại cứ muốn lao vào, Thu hạ mình xuống và quan tâm đến Tùng ngày một nhiều.Nói trắng ra là cô nàng yêu đơn phương người ta mất rồi…
Khi yêu, nhất là con gái khi yêu đơn phương thì bao nhiêu cái nết xấu bỗng dưng biến mất, chỉ còn những cái hi sinh, dâng hiến, hết lòng dành cho người con trai ấy. Thế nên, chứng kiến tình cảm sâu nặng mà Thu dành cho mình, Tùng cũng ít nhiều rung động, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Thu ngỏ lời muốn về quê Tùng chơi cho biết cửa biết nhà. Nghĩ người yêu mình muốn nghiêm túc và ổn định, tính nết cũng khá ổn nên Tùng đưa Thu về chơi coi như ra mắt gia đình. Và cho đến giờ, Tùng vẫn không thôi ám ảnh về thái độ của Thu khi đó…
Cậy là “gái phố”, bạn gái tỏ ý coi khinh cả nhà người yêu ở quê!
Nhà Tùng đi mấy trăm cây số mới đến, về đến nhà lại đúng hôm mất điện nên trời nóng hầm hập. Thu đến nhà nhìn thấy bố mẹ Tùng thì chào hỏi vẻ rất kiêu căng, thiếu hẳn sự nhún nhường thường thấy. Cô nhìn đâu cũng chê bôi từ ngoài đường vào nhà “eo ôi, sao cái làng anh nghèo vậy? đúng là chó ăn đá gà ăn sỏi? sao anh có thể sống ở đây được nhỉ? Sao đường bẩn thế…” nhìn thấy cái gì cô cũng giãy nảy lên như thể tiểu thư dẫm phải gai khiến Tùng phát bực, nhưng anh vẫn im lặng và động viên người yêu “anh cũng ít về, đang cố gắng tiết kiệm mua nhà rồi đưa bố mẹ lên sống cùng…”.
Chưa nói dứt câu thì Thu giãy nảy “ơ, sao lại sống cùng? Em không thích ở chung với bố mẹ chồng đâu, phiền phức chết đi được!”. Nói xong đỏng đảnh đi trước, Tùng đi sau chỉ còn biết ngỡ ngàng trước nết xấu bỗng dưng bộc phát của người yêu.dem tan hon
Đến nhà chơi, có họ hàng Tùng thấy cháu về qua thăm, Thu nhìn thấy họ hàng nhà người yêu toàn người dân quê chân lấm tay bùn thì tỏ vẻ khinh thường ra mặt. Ai hỏi gì cô cũng trả lời nhấm nhẳng, có khi còn không thèm nói. Thái độ ấy không qua được mắt mẹ Tùng, bà chỉ nhìn con trai rồi lắc đầu.
Đến nhà, cô cũng tỏ ra mình là khách thật, cứ để cho mẹ Tùng nấu ăn rửa bát bưng ra, ngồi ăn thì so lên từng miếng rồi chê cái này ngon, cái kia không ngon, bác nấu cái này chưa chuẩn…khiến Tùng chỉ biết giục bạn gái ăn cho nhanh cho đỡ xấu hổ với mẹ.
Chiều hôm ấy, cả hai bắt xe lên thành phố. Thu lại lải nhải chuyện ở chung ở riêng với bố mẹ chồng, bực quá Tùng liền nói thẳng “Ơ hay, anh có bảo anh lấy em làm vợ đâu mà em cứ phải lo chuyện bao đồng thế nhỉ? Người như em thì phải lấy trai phố nó mới hợp với hoàn cảnh, chứ lấy trai quê làm gì cho khổ trai quê bọn anh ra!”.
Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015
Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015
Này con dâu, hãy nhìn lại cách cư xử của mình đi
Ngày con trai đưa người yêu về ra mắt, thực lòng bà chẳng có chút thiện cảm nào với cô con dâu tương lai vốn cậy mình là “gái phố” nên ăn nói thì chảnh chọe, thái độ lại có phần đỏng đảnh, kiêu ngạo. Tuy nhiên, không như những người mẹ khác, không ưng sẽ ra sức ngăn cản hay cấm đoán, bà vẫn vui vẻ tôn trọng sự lựa chọn của con trai mình.
ngoại tình
Bà bảo: "Hoàn cảnh của hai mẹ con vốn đã rất đặc biệt, bởi người chồng, người cha bạc bẽo đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ khi con còn đỏ hỏn, mình bà ở vậy bao năm trời tự gồng gánh nuôi con. Nhìn con thiếu thốn tình cảm của người cha, lại lớn lên trong sự vất vả, nhọc nhằn cùng mẹ, bà tự nhủ, sau này dù có thế nào, bà cũng luôn tôn trọng mọi quyết định của con trai, miễn là con vui thì bà cũng coi đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của mình rồi."
Sau đám cưới không lâu, con dâu bà cũng sớm mang thai và sinh nở. Vì là con gái rượu của một gia đình khá giả, bố mẹ không nỡ để con gái ở phòng trọ đi thuê, nên mua cho con trai và con dâu bà một căn hộ chung cư cao cấp, tiện nghi. Nghĩ chạnh lòng vì mình chẳng có điều kiện vật chất để giúp đỡ con, bà nhủ lòng thôi thì đem công, đem sức đến chăm con, chăm cháu để bù đắp vậy, và bàn với con trai đóng cửa căn nhà ở quê, bà sẽ xuống ở với các con vài năm, cho đến khi cháu cứng cáp rồi tính tiếp.
tam su
Nàng dâu hỗn hào!
Thấy có bà xuống ở cùng, cô con dâu tỏ ra không mấy vui vẻ, thậm chí đôi khi còn khó chịu ra mặt. Có lần vô tình đi ngang qua cửa phòng, bà vô tình nghe thấy tiếng con dâu cằn nhằn với chồng: “Tự dưng lại để mẹ xuống đây làm gì, mất hết cả tự do, sao không thuê người giúp việc có phải thoải mái hơn bao nhiêu không”. Tự ái lắm, nhưng bà nghĩ, cũng phải thông cảm cho con dâu, bởi làm gì có ai là thích ở với mẹ chồng đâu, mình cứ đối xử thật tốt với con cháu bằng cả tấm lòng, rồi dần dần con dâu cũng sẽ thay đổi suy nghĩ mà thôi.
Những ngày sau đó, tất cả mọi việc chợ búa, nhà cửa, cơm nước, giặt giũ trong nhà đều do một tay bà làm cả, con dâu chỉ cần nằm trong phòng ôm con, cần gì ới một tiếng, là bà lại tất bật phục vụ tận nơi. Nhưng được vài bữa, con dâu bà lại kêu mệt, không bế được con, không ngồi cho con ăn được vì đau lưng, mỏi cổ, nhiệm vụ trông cháu lại dồn cả sang cho bà. Ngày đã tối mặt tối mũi như vậy, nhưng đến đêm, cháu ọ ẹ đòi ăn, đòi thay bỉm, con dâu lại lý do là “không dậy nổi” để đùn hết cho chồng. Thương con trai sáng dậy đi làm hai mắt thâm quầng, mặt mũi thì bơ phờ, bà lại đón cháu về phòng mình, cả đêm lục đục với cháu. Nhiều lúc mệt quá, bà thấy mình còn chẳng bằng… ô sin trong nhà, vì ô sin ít ra còn được thỏa thuận với chủ nhà về giờ làm, giờ nghỉ, ngày nghỉ, còn bà cả tuần, cả tháng chẳng lúc nào được ngơi chân ngơi tay.
Thực ra đã xác định muốn đỡ đần con cháu, thì vất vả thế, hay vất vả nữa bà cũng đều có thể cố gắng được, nhưng điều khiến cho bà buồn và lúc nào cũng suy nghĩ chính là thái độ, cách cư xử của con dâu đối với mình. Con trai bà công việc bận rộn, đi công tác xa triền miên, nhà chỉ còn lại hai mẹ con, nhưng dường như mỗi việc bà làm, dù lớn hay dù nhỏ, con dâu cũng đều tỏ ra không vừa ý, lúc nào cũng xoi mói và xét nét từng li từng tí. Bà đi rửa cho cháu chiếc bình sữa, con dâu cũng phải chạy từ trong phòng ra xem có đúng “quy trình” không, có sạch sẽ không. Bà giặt quần áo cho cháu xong đem phơi, con dâu chê còn nhiều mùi xà phòng và hậm hực bắt bà đem đi… giặt lại.
Chuyện cơm nước cũng vậy, mặc dù rất cố gắng thay đổi món thường xuyên, cố gắng nấu nướng cho đúng khẩu vị, nhưng cứ đến bữa là con dâu bà lại làm mặt mày nhăn nhó, ỏng eo chê món này nấu không đúng kiểu, món kia mặn/nhạt không ra gì… Ở với con dâu, bà cứ ngỡ mình bị “đổi vai”, và có lẽ, bà phải gọi con dâu là… mẹ chồng chắc mới hợp lý. Chẳng dám than thở, kể lể nửa lời vì sợ con trai mình suy nghĩ, sợ vợ chồng to tiếng, ảnh hưởng đến hạnh phúc của hai con, bà lại tự nhủ lòng mình thôi thì nhẫn nhịn thêm ít lâu, đợi cháu lớn thêm chút nữa, bà sẽ lại về quê.
gia đình
Sốc vì nàng dâu hỗn láo
Vì ở với các con, không làm ra tiền, nên con trai bảo con dâu mỗi tháng biếu bà chút ít, để cần gì bà còn chi tiêu. Nhận tiền của con, bà chỉ giữ lại số cần để gửi về quê lúc có đám cưới đám xin, giỗ chạp họ hàng, còn lại thừa bao nhiêu, bà lại mua sữa, mua bỉm hết cho cháu chứ không dám mua sắm, tiêu pha bất kì thứ gì cho bản thân mình. Tưởng rằng con dâu hiểu được điều này và trân trọng tấm lòng của bà, không ngờ có lần đêm hai bà cháu ngủ với nhau, vì thiếp đi mà bà quên không tắt điều hòa, để cháu bị lạnh và sốt cao kèm ho nhiều vào sáng hôm sau, vậy là con dâu mặt mày sưng xỉa, giằng lấy con và thậm chí còn quát thẳng vào mặt bà: “Mẹ trông cháu cái kiểu gì đấy? Sao lại để cháu bị ốm sốt thế này? Mang tiếng là bà trông cháu nội thật đấy, nhưng tháng nào con chẳng phải trả tiền công cho mẹ, nhận tiền rồi thì làm cũng phải có tí trách nhiệm chứ”.
Sửng sốt, ngỡ ngàng, bà giơ tay cho con dâu một cái tát nảy lửa. Cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương trầm trọng, bản thân thì không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bà gọi điện cho con trai về nói hết mọi chuyện, và đợi ngày một ngày hai cho cháu đỡ ốm, bà nhất định sẽ đi về, không bao giờ thèm nhìn mặt cô con dâu quá hỗn hào này nữa.
ngoại tình
Bà bảo: "Hoàn cảnh của hai mẹ con vốn đã rất đặc biệt, bởi người chồng, người cha bạc bẽo đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ khi con còn đỏ hỏn, mình bà ở vậy bao năm trời tự gồng gánh nuôi con. Nhìn con thiếu thốn tình cảm của người cha, lại lớn lên trong sự vất vả, nhọc nhằn cùng mẹ, bà tự nhủ, sau này dù có thế nào, bà cũng luôn tôn trọng mọi quyết định của con trai, miễn là con vui thì bà cũng coi đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của mình rồi."
Sau đám cưới không lâu, con dâu bà cũng sớm mang thai và sinh nở. Vì là con gái rượu của một gia đình khá giả, bố mẹ không nỡ để con gái ở phòng trọ đi thuê, nên mua cho con trai và con dâu bà một căn hộ chung cư cao cấp, tiện nghi. Nghĩ chạnh lòng vì mình chẳng có điều kiện vật chất để giúp đỡ con, bà nhủ lòng thôi thì đem công, đem sức đến chăm con, chăm cháu để bù đắp vậy, và bàn với con trai đóng cửa căn nhà ở quê, bà sẽ xuống ở với các con vài năm, cho đến khi cháu cứng cáp rồi tính tiếp.
tam su
Nàng dâu hỗn hào!
Thấy có bà xuống ở cùng, cô con dâu tỏ ra không mấy vui vẻ, thậm chí đôi khi còn khó chịu ra mặt. Có lần vô tình đi ngang qua cửa phòng, bà vô tình nghe thấy tiếng con dâu cằn nhằn với chồng: “Tự dưng lại để mẹ xuống đây làm gì, mất hết cả tự do, sao không thuê người giúp việc có phải thoải mái hơn bao nhiêu không”. Tự ái lắm, nhưng bà nghĩ, cũng phải thông cảm cho con dâu, bởi làm gì có ai là thích ở với mẹ chồng đâu, mình cứ đối xử thật tốt với con cháu bằng cả tấm lòng, rồi dần dần con dâu cũng sẽ thay đổi suy nghĩ mà thôi.
Những ngày sau đó, tất cả mọi việc chợ búa, nhà cửa, cơm nước, giặt giũ trong nhà đều do một tay bà làm cả, con dâu chỉ cần nằm trong phòng ôm con, cần gì ới một tiếng, là bà lại tất bật phục vụ tận nơi. Nhưng được vài bữa, con dâu bà lại kêu mệt, không bế được con, không ngồi cho con ăn được vì đau lưng, mỏi cổ, nhiệm vụ trông cháu lại dồn cả sang cho bà. Ngày đã tối mặt tối mũi như vậy, nhưng đến đêm, cháu ọ ẹ đòi ăn, đòi thay bỉm, con dâu lại lý do là “không dậy nổi” để đùn hết cho chồng. Thương con trai sáng dậy đi làm hai mắt thâm quầng, mặt mũi thì bơ phờ, bà lại đón cháu về phòng mình, cả đêm lục đục với cháu. Nhiều lúc mệt quá, bà thấy mình còn chẳng bằng… ô sin trong nhà, vì ô sin ít ra còn được thỏa thuận với chủ nhà về giờ làm, giờ nghỉ, ngày nghỉ, còn bà cả tuần, cả tháng chẳng lúc nào được ngơi chân ngơi tay.
Thực ra đã xác định muốn đỡ đần con cháu, thì vất vả thế, hay vất vả nữa bà cũng đều có thể cố gắng được, nhưng điều khiến cho bà buồn và lúc nào cũng suy nghĩ chính là thái độ, cách cư xử của con dâu đối với mình. Con trai bà công việc bận rộn, đi công tác xa triền miên, nhà chỉ còn lại hai mẹ con, nhưng dường như mỗi việc bà làm, dù lớn hay dù nhỏ, con dâu cũng đều tỏ ra không vừa ý, lúc nào cũng xoi mói và xét nét từng li từng tí. Bà đi rửa cho cháu chiếc bình sữa, con dâu cũng phải chạy từ trong phòng ra xem có đúng “quy trình” không, có sạch sẽ không. Bà giặt quần áo cho cháu xong đem phơi, con dâu chê còn nhiều mùi xà phòng và hậm hực bắt bà đem đi… giặt lại.
Chuyện cơm nước cũng vậy, mặc dù rất cố gắng thay đổi món thường xuyên, cố gắng nấu nướng cho đúng khẩu vị, nhưng cứ đến bữa là con dâu bà lại làm mặt mày nhăn nhó, ỏng eo chê món này nấu không đúng kiểu, món kia mặn/nhạt không ra gì… Ở với con dâu, bà cứ ngỡ mình bị “đổi vai”, và có lẽ, bà phải gọi con dâu là… mẹ chồng chắc mới hợp lý. Chẳng dám than thở, kể lể nửa lời vì sợ con trai mình suy nghĩ, sợ vợ chồng to tiếng, ảnh hưởng đến hạnh phúc của hai con, bà lại tự nhủ lòng mình thôi thì nhẫn nhịn thêm ít lâu, đợi cháu lớn thêm chút nữa, bà sẽ lại về quê.
gia đình
Sốc vì nàng dâu hỗn láo
Vì ở với các con, không làm ra tiền, nên con trai bảo con dâu mỗi tháng biếu bà chút ít, để cần gì bà còn chi tiêu. Nhận tiền của con, bà chỉ giữ lại số cần để gửi về quê lúc có đám cưới đám xin, giỗ chạp họ hàng, còn lại thừa bao nhiêu, bà lại mua sữa, mua bỉm hết cho cháu chứ không dám mua sắm, tiêu pha bất kì thứ gì cho bản thân mình. Tưởng rằng con dâu hiểu được điều này và trân trọng tấm lòng của bà, không ngờ có lần đêm hai bà cháu ngủ với nhau, vì thiếp đi mà bà quên không tắt điều hòa, để cháu bị lạnh và sốt cao kèm ho nhiều vào sáng hôm sau, vậy là con dâu mặt mày sưng xỉa, giằng lấy con và thậm chí còn quát thẳng vào mặt bà: “Mẹ trông cháu cái kiểu gì đấy? Sao lại để cháu bị ốm sốt thế này? Mang tiếng là bà trông cháu nội thật đấy, nhưng tháng nào con chẳng phải trả tiền công cho mẹ, nhận tiền rồi thì làm cũng phải có tí trách nhiệm chứ”.
Sửng sốt, ngỡ ngàng, bà giơ tay cho con dâu một cái tát nảy lửa. Cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương trầm trọng, bản thân thì không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bà gọi điện cho con trai về nói hết mọi chuyện, và đợi ngày một ngày hai cho cháu đỡ ốm, bà nhất định sẽ đi về, không bao giờ thèm nhìn mặt cô con dâu quá hỗn hào này nữa.
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015
Hãy học cách tự yêu bản thân mình nhiều hơn
Tôi làm quen với cô gái ấy tại một thành phố lớn bậc hai của Mỹ. Cô sống một mình đã nhiều năm nay, sau một cuộc ly hôn dài và buồn. Nhiều người hỏi: chẳng lẽ cô không buồn khi sống một mình lâu đến thế. Và khi đến thăm cô, bước vào thế giới riêng của cô, tôi mới hiểu vì sao cô có được dáng vẻ an nhiên tự tại thế sau rất nhiều buồn đau.
Căn nhà của cô màu trắng và xinh xắn đến lạ lùng. Không thể nói rằng nó có mấy tầng, vì lối kiến trúc khá độc đáo của nó, có thể là hai, có thể là ba, những căn phòng lệch tầng nằm xeo xéo nhau rất lạ kỳ, tạo thành một không gian rộng rãi trên một diện tích không mấy lớn kiểu căn hộ.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Những cánh cửa kính rộng lớn mở ra không gian bên ngoài, treo rèm voan trắng sữa và những món đồ trang trí nội thất độc đáo lạ mắt. Tất cả đều do cô tự thiết kế. Chúng xinh xắn lạ lùng, nhưng cũng đơn sơ lạ lùng. Và cô thường cười ngất khi tôi trầm trồ chúng: “Chị ơi, em không có tiền nên tự lượm lặt đồ người ta bỏ về, khâu vá, chắp nối chúng với nhau đó thôi”. Những chiếc kệ gỗ đơn sơ được may, vá thêm những tấm nệm dày, thành bộ sô pha xinh xắn, những chiếc bàn gỗ bóng màu thời gian cũ kỹ, được cưa thấp chân thành những chỗ ngồi đọc sách tuyệt hảo, thậm chí, trên bậc cửa sổ là năm bảy viên đá cuội cô mang về từ vài chuyến đi biển, xếp chồng lên nhau, tạo thành một tác phẩm nghệ thuật rất độc đáo … Và quả thật, những gì do cô hoàn toàn tự tạo ra, tự sắp xếp trở thành một bản nhạc hoàn hảo, ngân nga những nốt yêu đời riêng, khiến người ngoài phải sửng sốt và thèm muốn chiêm ngưỡng.trai bao
Lúc đầu, tôi không hiểu vì sao mình đặc biệt yêu thích căn nhà này đến thế, dù chỉ mới lần đầu tiên đặt chân đến nó. Nhưng khi cô nói một điều rất trừu tượng, nhưng cũng rất giản dị, thì tôi chợt hiểu: “Em đặt hồn mình vào bất cứ món đồ nào xung quanh em”: chính vì thế mỗi món đồ ấy đều có một phần linh hồn cuộc sống của riêng cô, nó không đơn thuần chỉ là một vật được kê đặt đúng chỗ và cần thiết.
Cô có thể kể cho tôi nghe vanh vách từng món đồ nhỏ trong nhà, mua ở đâu, tìm thấy như thế nào và làm gì với chúng. Một cách kể giống như về những người bạn của mình, mà mình đã tình cờ hay có chủ đích làm quen, tìm được và trân trọng giữ gìn, nâng niu trò chuyện với chúng. Cô tìm thấy niềm vui giữa những món đồ không vô tri vô giác ấy, những món đồ sống động, có linh hồn gửi gắm của riêng cô. Và tôi nhìn thấy có quá nhiều điều riêng tư của mình cô đặt vào những món đồ lạ lùng, độc nhất vô nhị và tuyệt đẹp đó, những điều chỉ phù hợp với cô, chỉ nói về cô và chỉ phản ánh cuộc sống của cô.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Cô sống bằng một cuộc sống của riêng mình, trân trọng từng điều nho nhỏ như thế, xây dựng một thế giới riêng như thế bằng sự cảm nhận tinh tế và có phần… huyền bí.
Không được lớn lao và riêng tư như cô bạn gái tôi vừa kể trên, thế nhưng N, một cô gái khác, hiện đang là nhân viên PR của một công ty nước ngoài tại thành phố Hồ Chí Minh, lại cũng làm tôi sửng sốt với những căn phòng cho thuê của mình.cau chuyen tinh yeu 7 năm sống tại thành phố Hồ Chí Minh, sau khi tách khỏi bố mẹ vào tuổi 30 (Để bớt khỏi nghe mẹ ca cẩm mỗi tối: chừng nào con lấy chồng – như cô khúc khích cười lý giải) cô chưa đủ sức “sắm” cho mình một căn nhà riêng. Cô vẫn phải sống đời thuê nhà triền miên. Thế nhưng, không giống tâm lý “sống tạm” của nhiều người khi ở nhà thuê, N. luôn tạo cho mình những góc riêng tuyệt đẹp. Có thể nêu ra một điều khiến tôi ấn tượng nhiều trong những căn phòng đó: ấy chính là những bộ drap giường do cô tự thiết kế, bằng những loại vải do cô tự lùng sục tìm mua. Nó không đắt tiền, vì cô từng khoe đã “moi” chúng từ kho vải cũ chợ Tân Bình “với giá rẻ rề”. Những chiếc áo gối màu be nhạt và những tấm trải màu xanh, đó là sự kết hợp màu sắc rất lạ của hai bộ cô làm riêng, “lâu lâu buồn buồn” lại trộn lẫn chúng qua lại, thế là thành một bộ mới.
Cái cách cô chăm chút một món đồ như thế khiến tôi nhận ra niềm vui của cuộc sống có thể trải dài trong từng điều nho nhỏ, như một tấm thổ cẩm lớn cô “tha” về từ một chuyến phiêu lãng với bạn bè vùng núi phía Bắc, trải lên chiếc sopha cũ kỹ do một người bạn “thải” cho, nó biến thành một góc riêng tư ấm ấp, cho những tối co chân một mình, nhấm nháp một ly trà nhỏ, ăn một chiếc bánh nhỏ, nghe vài bản nhạc hay và đọc một cuốn sách thú vị.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Chính vì thế, khi có người nghe cô kể lập tức ganh tỵ với cô: “Sao sướng thế?”, cô lại ngạc nhiên: “Có gì đâu khó, em tính nhẩm cho chị nghe nhé: ly trà túi lọc: 1 ngàn đồng, chiếc bánh: 10 ngàn đồng (tối đa), nhạc: miễn phí, sách: vài chục ngàn (nhưng sử dụng cho nhiều lần), xem ra niềm vui em tạo cho mình ấy rất rẻ, thế mà ai cũng kêu, em sướng, trong khi em nghĩ: ai cũng có thể làm như thế, chỉ có điều, họ không có một lúc nào đó để chậm lại, để kịp thưởng thức những điều nho nhỏ trong cuộc sống riêng của mình, họ chạy theo những niềm vui số đông mà thôi…”.
Tôi có hai người bạn gái như thế. chuyen ayMột người đã mất đi hạnh phúc, một người chưa tìm ra hạnh phúc. Thế nhưng họ hiểu, cuộc sống muôn màu và ta phải chấp nhận như thế. Và cũng từ đó họ cố sức làm đẹp cho cuộc sống của mình theo cách riêng của mỗi người, sự chọn lựa riêng của mỗi người. Mấy ai đã hiểu được điều đó, để sống đẹp và vui theo cách của mình. Nên tôi ngưỡng mộ những cách làm đẹp cho thế giới của mình như thế!
Căn nhà của cô màu trắng và xinh xắn đến lạ lùng. Không thể nói rằng nó có mấy tầng, vì lối kiến trúc khá độc đáo của nó, có thể là hai, có thể là ba, những căn phòng lệch tầng nằm xeo xéo nhau rất lạ kỳ, tạo thành một không gian rộng rãi trên một diện tích không mấy lớn kiểu căn hộ.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Những cánh cửa kính rộng lớn mở ra không gian bên ngoài, treo rèm voan trắng sữa và những món đồ trang trí nội thất độc đáo lạ mắt. Tất cả đều do cô tự thiết kế. Chúng xinh xắn lạ lùng, nhưng cũng đơn sơ lạ lùng. Và cô thường cười ngất khi tôi trầm trồ chúng: “Chị ơi, em không có tiền nên tự lượm lặt đồ người ta bỏ về, khâu vá, chắp nối chúng với nhau đó thôi”. Những chiếc kệ gỗ đơn sơ được may, vá thêm những tấm nệm dày, thành bộ sô pha xinh xắn, những chiếc bàn gỗ bóng màu thời gian cũ kỹ, được cưa thấp chân thành những chỗ ngồi đọc sách tuyệt hảo, thậm chí, trên bậc cửa sổ là năm bảy viên đá cuội cô mang về từ vài chuyến đi biển, xếp chồng lên nhau, tạo thành một tác phẩm nghệ thuật rất độc đáo … Và quả thật, những gì do cô hoàn toàn tự tạo ra, tự sắp xếp trở thành một bản nhạc hoàn hảo, ngân nga những nốt yêu đời riêng, khiến người ngoài phải sửng sốt và thèm muốn chiêm ngưỡng.trai bao
Lúc đầu, tôi không hiểu vì sao mình đặc biệt yêu thích căn nhà này đến thế, dù chỉ mới lần đầu tiên đặt chân đến nó. Nhưng khi cô nói một điều rất trừu tượng, nhưng cũng rất giản dị, thì tôi chợt hiểu: “Em đặt hồn mình vào bất cứ món đồ nào xung quanh em”: chính vì thế mỗi món đồ ấy đều có một phần linh hồn cuộc sống của riêng cô, nó không đơn thuần chỉ là một vật được kê đặt đúng chỗ và cần thiết.
Cô có thể kể cho tôi nghe vanh vách từng món đồ nhỏ trong nhà, mua ở đâu, tìm thấy như thế nào và làm gì với chúng. Một cách kể giống như về những người bạn của mình, mà mình đã tình cờ hay có chủ đích làm quen, tìm được và trân trọng giữ gìn, nâng niu trò chuyện với chúng. Cô tìm thấy niềm vui giữa những món đồ không vô tri vô giác ấy, những món đồ sống động, có linh hồn gửi gắm của riêng cô. Và tôi nhìn thấy có quá nhiều điều riêng tư của mình cô đặt vào những món đồ lạ lùng, độc nhất vô nhị và tuyệt đẹp đó, những điều chỉ phù hợp với cô, chỉ nói về cô và chỉ phản ánh cuộc sống của cô.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Cô sống bằng một cuộc sống của riêng mình, trân trọng từng điều nho nhỏ như thế, xây dựng một thế giới riêng như thế bằng sự cảm nhận tinh tế và có phần… huyền bí.
Không được lớn lao và riêng tư như cô bạn gái tôi vừa kể trên, thế nhưng N, một cô gái khác, hiện đang là nhân viên PR của một công ty nước ngoài tại thành phố Hồ Chí Minh, lại cũng làm tôi sửng sốt với những căn phòng cho thuê của mình.cau chuyen tinh yeu 7 năm sống tại thành phố Hồ Chí Minh, sau khi tách khỏi bố mẹ vào tuổi 30 (Để bớt khỏi nghe mẹ ca cẩm mỗi tối: chừng nào con lấy chồng – như cô khúc khích cười lý giải) cô chưa đủ sức “sắm” cho mình một căn nhà riêng. Cô vẫn phải sống đời thuê nhà triền miên. Thế nhưng, không giống tâm lý “sống tạm” của nhiều người khi ở nhà thuê, N. luôn tạo cho mình những góc riêng tuyệt đẹp. Có thể nêu ra một điều khiến tôi ấn tượng nhiều trong những căn phòng đó: ấy chính là những bộ drap giường do cô tự thiết kế, bằng những loại vải do cô tự lùng sục tìm mua. Nó không đắt tiền, vì cô từng khoe đã “moi” chúng từ kho vải cũ chợ Tân Bình “với giá rẻ rề”. Những chiếc áo gối màu be nhạt và những tấm trải màu xanh, đó là sự kết hợp màu sắc rất lạ của hai bộ cô làm riêng, “lâu lâu buồn buồn” lại trộn lẫn chúng qua lại, thế là thành một bộ mới.
Cái cách cô chăm chút một món đồ như thế khiến tôi nhận ra niềm vui của cuộc sống có thể trải dài trong từng điều nho nhỏ, như một tấm thổ cẩm lớn cô “tha” về từ một chuyến phiêu lãng với bạn bè vùng núi phía Bắc, trải lên chiếc sopha cũ kỹ do một người bạn “thải” cho, nó biến thành một góc riêng tư ấm ấp, cho những tối co chân một mình, nhấm nháp một ly trà nhỏ, ăn một chiếc bánh nhỏ, nghe vài bản nhạc hay và đọc một cuốn sách thú vị.
Chúng ta thường quên cách tự làm mình vui...
Chính vì thế, khi có người nghe cô kể lập tức ganh tỵ với cô: “Sao sướng thế?”, cô lại ngạc nhiên: “Có gì đâu khó, em tính nhẩm cho chị nghe nhé: ly trà túi lọc: 1 ngàn đồng, chiếc bánh: 10 ngàn đồng (tối đa), nhạc: miễn phí, sách: vài chục ngàn (nhưng sử dụng cho nhiều lần), xem ra niềm vui em tạo cho mình ấy rất rẻ, thế mà ai cũng kêu, em sướng, trong khi em nghĩ: ai cũng có thể làm như thế, chỉ có điều, họ không có một lúc nào đó để chậm lại, để kịp thưởng thức những điều nho nhỏ trong cuộc sống riêng của mình, họ chạy theo những niềm vui số đông mà thôi…”.
Tôi có hai người bạn gái như thế. chuyen ayMột người đã mất đi hạnh phúc, một người chưa tìm ra hạnh phúc. Thế nhưng họ hiểu, cuộc sống muôn màu và ta phải chấp nhận như thế. Và cũng từ đó họ cố sức làm đẹp cho cuộc sống của mình theo cách riêng của mỗi người, sự chọn lựa riêng của mỗi người. Mấy ai đã hiểu được điều đó, để sống đẹp và vui theo cách của mình. Nên tôi ngưỡng mộ những cách làm đẹp cho thế giới của mình như thế!
Thế nào là một cô gái hấp dẫn nhỉ?
80% đàn ông cho biết họ bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp thiên thần của một cô gái nhưng nếu để lựa chọn một người con gái có thể để cho chàng đi cùng một chặng đường dài và khiến tim chàng rung lên nhịp đập yêu thương thì đó phải là một cô gái có tâm hồn đẹp.tam su
Dĩ nhiên, vẻ đẹp ngoại hình luôn là một yếu tố “cần”, gây hứng thú để đàn ông có động lực tìm hiểu và chinh phục cô gái đó, nhưng nếu vẻ đẹp đó không tương xứng với tính cách, nói thẳng ra là một cô gái đẹp mà xấu tính thì các chàng dù tiếc thật đấy nhưng cũng không ngại ngần mà “say goodbye” với nàng.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Chỉ có những cô gái có một tâm hồn đẹp, một cá tính đặc biệt không trộn lẫn mới là người mà đàn ông muốn trò chuyện và chinh phục. Vậy, một cô gái thế nào thì khiến đàn ông “xin chết”? Chân dung cô gái “vạn người mê” sẽ như thế nào đây?
Một cô gái thích “dịch chuyển”
Đàn ông rất thích một cô gái thích đi du lịch một mình, điều đó chứng tỏ cô ấy là một người ham hiểu biết, thích khám phá và còn là người rất độc lập và tự chủ.
Một cô gái biết nấu ăn
Chưa cần cô gái phải “cầm kì thi họa”, một người con gái biết nấu ăn luôn khiến cho đàn ông suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ của họ với cô ấy. Họ hay tưởng tượng ra cảnh họ và cô ấy cùng nhau nấu bếp và thưởng thức những món ăn ngon sau một ngày làm việc mệt ngoài trong một căn nhà ấm cúng, tràn đầy yêu thương.
“Tình yêu của đàn ông luôn thông qua dạ dày” điều này hoàn toàn có cơ sở khi đàn ông thích những phụ nữ thích và biết nấu ăn ngon.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Cô ấy thông minh
Có một điều khá kì quặc với đàn ông đó là họ vừa thích vừa sợ những cô nàng thông minh. Nói cách khác họ không thích những cô nàng thiếu não, ngu ngơ nói gì cũng gật, hỏi gì cũng không biết, nhưng mặt khác họ lại sợ những cô nàng quá thông minh khiến họ có cảm giác như bị “soi thấu” và bị lép vế trước cô ấy.gia đình
Điều quan trọng ở một cô gái thông minh thực sự đó là việc cô ấy luôn tôn trọng người yêu của mình, tỏ ra hiểu biết vừa đủ và luôn biết cách lắng nghe và làm cho người đàn ông của mình luôn hãnh diện và tự hào khi có cô ấy là bạn gái.
Dù sao thì đàn ông vẫn luôn thích những cô gái thông minh, cái đẹp sau khi ngắm chán chê rồi thì họ sẽ có nhu cầu để nói chuyện, suy cho cùng mọi vấn đề có tiến triển hay không là do giao tiếp và thể hiện bằng hành vi chứ không phải là vẻ đẹp ngoại hình đơn thuần.
Biết kiếm tiền
Dù là cô gái độc thân hay đã lấy chồng thì một cô gái luôn cần phải độc lập về kinh tế. Điều đó khiến cô ấy luôn được người khác tôn trọng và nể phục.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Mạnh mẽ một cách "phụ nữ"
Một cô gái độc lập, tự chủ, mạnh mẽ luôn khiến các chàng trai say mê, nhưng đàn ông họ cũng không thích phụ nữ quá mạnh mẽ. Đàn ông luôn muốn mình là cây tùng, cây bách để chở che cho người phụ nữ mà họ yêu thương.
Cô ấy biết yêu bản thân
Cô ấy luôn tự chủ, chăm sóc bản thân mình, hay cười và nhận ra giá trị của cuộc sống, giá trị của bản thân cô ấy. Một người con gái có thể giới nội tâm phong phú nhường ấy, không người đàn ông nào không si mê.ngoại tình
Cô ấy không so sánh mình với người khác
Cô ấy biết thừa khiếm khuyết của người yêu nhưng không bao giờ cô ấy so sánh người yêu mình với người đàn ông khác, bởi vì cô ấy trân trọng mối quan hệ hiện tại và hiểu rằng không ai trên đời này là người hoàn hảo, kể cả bản thân cô ấy.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Cô ấy yêu âm nhạc, thích tụ tập bạn bè
Một cô gái yêu âm nhạc và luôn có những người bạn tâm giao ở bên cạnh chứng tỏ cô ấy là người quảng giao và có kĩ năng hòa nhập, hòa đồng tốt. Một cô gái yêu âm nhạc sẽ luôn yêu đời và làm cho mọi người xung quanh được “hưởng lây” niềm vui và sự lạc quan của cô ấy.
Cô ấy thân thiện, dễ gần và có chính kiến rõ ràng
Một người con gái luôn ý thức được giá trị bản thân mình, luôn thân thiện hòa đồng nhưng không hòa tan, luôn nổi bật trong đám đông về ngoại hình và cả tính cách của mình. Một người con gái mà chàng trai ấy có thể tâm tình như tri kỉ ngoài việc yêu cô ấy như tình nhân, một người con gái tự chủ khiến cho bất cứ người đàn ông nào cũng muốn có được. Đó chính là chân dung của một cô gái “vạn người mê”!
Dĩ nhiên, vẻ đẹp ngoại hình luôn là một yếu tố “cần”, gây hứng thú để đàn ông có động lực tìm hiểu và chinh phục cô gái đó, nhưng nếu vẻ đẹp đó không tương xứng với tính cách, nói thẳng ra là một cô gái đẹp mà xấu tính thì các chàng dù tiếc thật đấy nhưng cũng không ngại ngần mà “say goodbye” với nàng.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Chỉ có những cô gái có một tâm hồn đẹp, một cá tính đặc biệt không trộn lẫn mới là người mà đàn ông muốn trò chuyện và chinh phục. Vậy, một cô gái thế nào thì khiến đàn ông “xin chết”? Chân dung cô gái “vạn người mê” sẽ như thế nào đây?
Một cô gái thích “dịch chuyển”
Đàn ông rất thích một cô gái thích đi du lịch một mình, điều đó chứng tỏ cô ấy là một người ham hiểu biết, thích khám phá và còn là người rất độc lập và tự chủ.
Một cô gái biết nấu ăn
Chưa cần cô gái phải “cầm kì thi họa”, một người con gái biết nấu ăn luôn khiến cho đàn ông suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ của họ với cô ấy. Họ hay tưởng tượng ra cảnh họ và cô ấy cùng nhau nấu bếp và thưởng thức những món ăn ngon sau một ngày làm việc mệt ngoài trong một căn nhà ấm cúng, tràn đầy yêu thương.
“Tình yêu của đàn ông luôn thông qua dạ dày” điều này hoàn toàn có cơ sở khi đàn ông thích những phụ nữ thích và biết nấu ăn ngon.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Cô ấy thông minh
Có một điều khá kì quặc với đàn ông đó là họ vừa thích vừa sợ những cô nàng thông minh. Nói cách khác họ không thích những cô nàng thiếu não, ngu ngơ nói gì cũng gật, hỏi gì cũng không biết, nhưng mặt khác họ lại sợ những cô nàng quá thông minh khiến họ có cảm giác như bị “soi thấu” và bị lép vế trước cô ấy.gia đình
Điều quan trọng ở một cô gái thông minh thực sự đó là việc cô ấy luôn tôn trọng người yêu của mình, tỏ ra hiểu biết vừa đủ và luôn biết cách lắng nghe và làm cho người đàn ông của mình luôn hãnh diện và tự hào khi có cô ấy là bạn gái.
Dù sao thì đàn ông vẫn luôn thích những cô gái thông minh, cái đẹp sau khi ngắm chán chê rồi thì họ sẽ có nhu cầu để nói chuyện, suy cho cùng mọi vấn đề có tiến triển hay không là do giao tiếp và thể hiện bằng hành vi chứ không phải là vẻ đẹp ngoại hình đơn thuần.
Biết kiếm tiền
Dù là cô gái độc thân hay đã lấy chồng thì một cô gái luôn cần phải độc lập về kinh tế. Điều đó khiến cô ấy luôn được người khác tôn trọng và nể phục.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Mạnh mẽ một cách "phụ nữ"
Một cô gái độc lập, tự chủ, mạnh mẽ luôn khiến các chàng trai say mê, nhưng đàn ông họ cũng không thích phụ nữ quá mạnh mẽ. Đàn ông luôn muốn mình là cây tùng, cây bách để chở che cho người phụ nữ mà họ yêu thương.
Cô ấy biết yêu bản thân
Cô ấy luôn tự chủ, chăm sóc bản thân mình, hay cười và nhận ra giá trị của cuộc sống, giá trị của bản thân cô ấy. Một người con gái có thể giới nội tâm phong phú nhường ấy, không người đàn ông nào không si mê.ngoại tình
Cô ấy không so sánh mình với người khác
Cô ấy biết thừa khiếm khuyết của người yêu nhưng không bao giờ cô ấy so sánh người yêu mình với người đàn ông khác, bởi vì cô ấy trân trọng mối quan hệ hiện tại và hiểu rằng không ai trên đời này là người hoàn hảo, kể cả bản thân cô ấy.
Thế nào là một cô gái “vạn người mê”?
Cô ấy yêu âm nhạc, thích tụ tập bạn bè
Một cô gái yêu âm nhạc và luôn có những người bạn tâm giao ở bên cạnh chứng tỏ cô ấy là người quảng giao và có kĩ năng hòa nhập, hòa đồng tốt. Một cô gái yêu âm nhạc sẽ luôn yêu đời và làm cho mọi người xung quanh được “hưởng lây” niềm vui và sự lạc quan của cô ấy.
Cô ấy thân thiện, dễ gần và có chính kiến rõ ràng
Một người con gái luôn ý thức được giá trị bản thân mình, luôn thân thiện hòa đồng nhưng không hòa tan, luôn nổi bật trong đám đông về ngoại hình và cả tính cách của mình. Một người con gái mà chàng trai ấy có thể tâm tình như tri kỉ ngoài việc yêu cô ấy như tình nhân, một người con gái tự chủ khiến cho bất cứ người đàn ông nào cũng muốn có được. Đó chính là chân dung của một cô gái “vạn người mê”!
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015
Các gái ơi. sướng khổ là do mình, chúng ta hơn nhau ở chỗ nắm được buông được mà thôi
Mình theo dõi rất nhiều chia sẻ của mọi người và nhận ra một điều là hầu hết chị em đều đồng ý với quan điểm “phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”. Vâng, điều đó không hề sai. Nhờ có tấm chồng mà có người Lọ Lem hóa công chúa một bước lên tiên, từ nghèo khổ hóa ra bà hoàng sung sướng. Nhưng cũng vì một tấm chồng mà có người lạc bước sa chân vào địa ngục hôn nhân tăm tối. Mọi người nói lấy chồng như đánh bạc không thể lường trước vận đen đỏ thế nào nên tất cả đều phụ thuộc vào “số”.
Riêng mình lại rất ghét kiểu suy nghĩ như vậy.ngoại tình
Đàn bà hơn nhau không phải ở tấm chồng...
Phụ nữ không hơn nhau ở tấm chồng mà hơn nhau ở bản lĩnh dám cầm dám buông bỏ (Ảnh minh họa)
Mình có hai cô bạn thân, cho đến bây giờ đã 32 tuổi rồi mà vẫn chưa ai tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn mặc dù không hề độc thân. Cô bạn thứ nhất có người yêu đã được 4 năm và muốn lập gia đình lắm rồi mà anh kia vẫn chưa chịu cưới cho. Anh ta bảo phải lo sự nghiệp, lúc lại bảo gia đình có tang xa tít tắp tận ông cố bà cố gì đấy. Khi khác thì nhường cho em trai cưới trước.
Cô bạn mình chờ đợi mỏi mòn trong khi lý do rất rõ ràng là anh ta đã hết yêu nên mới phải viện cớ. Không phải là cô bạn không biết mà là không muốn tin. Nó không dám bỏ anh ta vì bây giờ nó đã 32 tuổi, đã ngủ với anh ta nên không đủ tự tin là tìm được một người nào khác yêu mình. Phút trước nó quyết tâm chia tay thì phút sau đã bị những kỷ niệm đẹp ban đầu quấn lấy làm yếu lòng.
Nó càng bám lấy anh ta thì càng bị đối xử tệ.tam su
Cô bạn thứ hai của mình càng bất hạnh không kém. Nó có chồng và chồng nó đang ngoại tình nhưng lại không dám bỏ chồng. Một là sợ ly hôn sẽ thiệt hại về thu nhập, hàng tháng mất đi một khoản tiền từ chồng. Hai là nó nghĩ “Cái H (cô bạn thứ nhất mình vừa kể) còn độc thân mà còn không còn thằng nào ngó lại, huống gì gái một đời chồng như tao”. Ôi phụ nữ, cả số mệnh cuộc đời mình mà cứ đá chuyền từ chân người đàn ông này sang chân người đàn ông khác để họ quyết định giúp.
Đàn bà hơn nhau không phải ở tấm chồng mà là bản lĩnh dám cầm dám bỏ
Đàn ông ít đau khổ vì tình không phải vì họ có ít tế bào thần kinh cảm xúc hơn phụ nữ mà vì họ cứng cỏi và bản lĩnh hơn. Họ yêu cái họ muốn và họ giữ cái họ cần. Còn phụ nữ lại muốn những người cần họ. Đó chính là sự khác biệt và cũng chính là bi kịch của phụ nữ.
Mình đâu phải là người lãnh cảm với tình yêu. Mình cũng yêu đương rất nồng nhiệt, vẫn luôn muốn có một người đàn ông ở bên nhưng mình khác biệt bởi dám yêu dám bỏ, không bao giờ tự mua dây buộc mình, bán rẻ tự do mua lấy sự phụ thuộc. gia đình
Mình nghĩ trước hết bản thân mình phải tôn trọng cuộc sống và quyền quyết định của mình thì mới không bị lệ thuộc vào người khác. Hoặc ít ra là không để người khác làm tổn thương chính mình. Thế nên đừng bao giờ thắc mắc vì sao mình yêu ai cũng khổ còn những cô gái khác thì yêu ai cũng được theo đuổi đến cùng. Những phụ nữ thua cuộc không phải là người yêu nhiều hơn mà là kẻ kém bản lĩnh hơn. Là mình, mình sẽ yêu rất nhiệt tình và cũng sẽ buông bỏ rất dứt khoát.
Thật sự mình thấy từ cuộc sống những người quanh mình, mình nhận ra, đàn bà hơn nhau không phải ở tấm chồng mà là bản lĩnh dám cầm dám bỏ các bạn ạ. Có chị em nào thấy mình nói đúng sai thì cứ phản biện nhé!
Riêng mình lại rất ghét kiểu suy nghĩ như vậy.ngoại tình
Phụ nữ không hơn nhau ở tấm chồng mà hơn nhau ở bản lĩnh dám cầm dám buông bỏ (Ảnh minh họa)
Mình có hai cô bạn thân, cho đến bây giờ đã 32 tuổi rồi mà vẫn chưa ai tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn mặc dù không hề độc thân. Cô bạn thứ nhất có người yêu đã được 4 năm và muốn lập gia đình lắm rồi mà anh kia vẫn chưa chịu cưới cho. Anh ta bảo phải lo sự nghiệp, lúc lại bảo gia đình có tang xa tít tắp tận ông cố bà cố gì đấy. Khi khác thì nhường cho em trai cưới trước.
Cô bạn mình chờ đợi mỏi mòn trong khi lý do rất rõ ràng là anh ta đã hết yêu nên mới phải viện cớ. Không phải là cô bạn không biết mà là không muốn tin. Nó không dám bỏ anh ta vì bây giờ nó đã 32 tuổi, đã ngủ với anh ta nên không đủ tự tin là tìm được một người nào khác yêu mình. Phút trước nó quyết tâm chia tay thì phút sau đã bị những kỷ niệm đẹp ban đầu quấn lấy làm yếu lòng.
Nó càng bám lấy anh ta thì càng bị đối xử tệ.tam su
Đàn bà hơn nhau không phải ở tấm chồng mà là bản lĩnh dám cầm dám bỏ
Đàn ông ít đau khổ vì tình không phải vì họ có ít tế bào thần kinh cảm xúc hơn phụ nữ mà vì họ cứng cỏi và bản lĩnh hơn. Họ yêu cái họ muốn và họ giữ cái họ cần. Còn phụ nữ lại muốn những người cần họ. Đó chính là sự khác biệt và cũng chính là bi kịch của phụ nữ.
Mình đâu phải là người lãnh cảm với tình yêu. Mình cũng yêu đương rất nồng nhiệt, vẫn luôn muốn có một người đàn ông ở bên nhưng mình khác biệt bởi dám yêu dám bỏ, không bao giờ tự mua dây buộc mình, bán rẻ tự do mua lấy sự phụ thuộc. gia đình
Thật sự mình thấy từ cuộc sống những người quanh mình, mình nhận ra, đàn bà hơn nhau không phải ở tấm chồng mà là bản lĩnh dám cầm dám bỏ các bạn ạ. Có chị em nào thấy mình nói đúng sai thì cứ phản biện nhé!
Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015
Đã có một thời tôi yêu như thế
Tuổi trẻ có thể thích một người qua ánh mắt, say một người qua nụ cười. Rồi thương. Rồi mến. Rồi bất chấp mà làm bao nhiêu chuyện điên rồ vì người đó cũng được. Chỉ cần người đó quay về phía mình một lần. Hoặc là không quay đầu cũng không sao,ngoại tình
Nhưng rốt cuộc, tuổi trẻ cũng phải có những ngày tháng đủ để nhận ra rằng: Mình tuyệt đối không thể mãi mãi làm người cố chấp đi phía sau. Càng không thể mãi mãi trở thành cái bóng dõi theo một người khác. Dù thích, dù thương, cũng đến lúc phải mệt nhoài.
Điều mà tuổi trẻ lựa chọn trong tình yêu là người có thể thấu hiểu và cảm thông. Sao cũng được, miễn là vì nhau, miễn là nắm tay nhau để bước tiếp. Tình yêu tuổi trẻ thoáng đầu có thể xem trọng nhiều điều hoa mĩ và mộng mị, nhưng đến phút cuối cùng sẽ cảm thấy trân quý một mối tình có thể cùng nhau trải qua nhiều trúc trắc chông gai. Bởi ấy mới là một mối tình bền chặt.tam su
Điều mà tuổi trẻ lựa chọn là người có thể trao cho mình những kỷ niệm, ngọt ngào lẫn đắng cay. Để khi những ngày tuổi trẻ đi qua, có thể luyến tiếc quay đầu nhìn lại, hồi tưởng về những ngày nhịp tim yêu còn non nớt. Rồi mỉm cười nhận ra bản thân đã thực sự trưởng thành.
Tình yêu đối với tuổi trẻ là phần nhiều sôi nổi, những lắng đọng không dễ để nhận ra.
Con đường ấy, nếu không cùng đi nối liền bờ tuổi trẻ đến tuổi già, sẽ cảm thấy phần đời của mình còn nhiều thiếu sót.
Nhưng rốt cuộc, tuổi trẻ cũng phải có những ngày tháng đủ để nhận ra rằng: Mình tuyệt đối không thể mãi mãi làm người cố chấp đi phía sau. Càng không thể mãi mãi trở thành cái bóng dõi theo một người khác. Dù thích, dù thương, cũng đến lúc phải mệt nhoài.
Điều mà tuổi trẻ lựa chọn trong tình yêu là người có thể thấu hiểu và cảm thông. Sao cũng được, miễn là vì nhau, miễn là nắm tay nhau để bước tiếp. Tình yêu tuổi trẻ thoáng đầu có thể xem trọng nhiều điều hoa mĩ và mộng mị, nhưng đến phút cuối cùng sẽ cảm thấy trân quý một mối tình có thể cùng nhau trải qua nhiều trúc trắc chông gai. Bởi ấy mới là một mối tình bền chặt.tam su
Điều mà tuổi trẻ lựa chọn là người có thể trao cho mình những kỷ niệm, ngọt ngào lẫn đắng cay. Để khi những ngày tuổi trẻ đi qua, có thể luyến tiếc quay đầu nhìn lại, hồi tưởng về những ngày nhịp tim yêu còn non nớt. Rồi mỉm cười nhận ra bản thân đã thực sự trưởng thành.
Tình yêu đối với tuổi trẻ là phần nhiều sôi nổi, những lắng đọng không dễ để nhận ra.
Con đường ấy, nếu không cùng đi nối liền bờ tuổi trẻ đến tuổi già, sẽ cảm thấy phần đời của mình còn nhiều thiếu sót.
Những mối quan hệ dễ nãy sinh ngoài luồng
Bạn thân của vợ hoặc chồng…
Người ta bảo, bạn thân của vợ hoặc chồng là những đối tượng mà bạn đừng bao giờ nghĩ tới việc ‘léng phéng’. Bởi những mối quan hệ này dù sớm dù muộn cũng sẽ bị vạch trần và tất nhiên là sẽ bị phanh phui sớm hơn những mối quan hệ ngoài luồng khácchuyen ay Thế nhưng, điều lạ là, những chuyện vụng trộm với bạn thân của chồng, hay với bạn thân của vợ lại không phải chuyện hiếm. Chính vì không hiếm nên có những chuyện quá đau lòng từ những mối quan hệ mờ ám như vậy…
Một người đi làm cả ngày, mối quan hệ của họ dường như chỉ là các đồng nghiệp, các mối quan hệ thân tình chỗ vợ hoặc chồng. Ví như bạn thân của chồng, bạn thân của vợ và bạn thân của cả hai người. Chính vì vậy, thời gian tiếp xúc với người gọi là bạn của vợ, bạn của chồng, thực sự khiến người ta cảm thấy có sự gần gũi hơn. Vì thế, trong một vài trường hợp, con người ta thường nảy sinh tình cảm với người ở ngay cạnh mình, ở gần mình.
Không phải ai cũng dễ dàng ngoại tình như vậy. Chỉ đơn giản là, khi tình cảm vợ chồng đã rạn nứt, và khi đối phương quá xuất sắc thì chuyện người này nể người kia, phục người kia, ước ao có được người như thế là chuyện không hiếm. Với lại, có thời gian gần nhau nhiều, tiếp xúc với nhau nhiều, người ta dễ dàng nảy sinh tình cảm hơn. Mối quan hệ thân tình với bạn thân của vợ hay bạn thân của chồng thường như vậy…
Nhưng, lời khuyên là, nên tuyệt đối tránh xa những thứ tình cảm dành cho những đối tượng như thế này. Bởi, những người trong cuộc sẽ bị tổn thương quá lớn và nếu như bạn còn nghĩ tới việc cứu vãn gia đình mà lại ngoại tình với chính người bạn thân của chồng hay của vợ bạn thì sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Mất bạn, mất đi chồng, vợ của mình quả là điều khiến một người khó lòng chấp nhận. Nếu như có ý định ngoại tình với bạn của chồng, vợ thì hãy dừng lại ngay, chấm dứt ngay lập tức. Vết thương này sẽ không bao giờ hàn gắn được và chắc chắn một điều, gia đình bạn sẽ tan nát. Vì đây chính là một sự sỉ nhục lớn…
Đồng nghiệp nơi công sở
Cuộc tình với đồng nghiệp chắc chắn chẳng bao giờ giữ được bí mật lâu. Nhất là lại là cơ quan có đông chị em phụ nữ. Hai người yêu nhau dù là minh bạch hay lén lút nhưng ở trong cùng một công ty, chắc chắn rằng, chuyện sớm cũng sẽ bị phát hiện. Những ánh mắt trao nhau, cử chỉ, hay chỉ là những câu nói bông đùa cũng khiến người khác để ý.Đừng nghĩ, cứ làm ngơ nhau mà người khác không nghi ngờ nhé. Bởi đôi khi sự nghi ngờ lại nằm ở chính cái bơ nhau của hai người. Người ta sẽ suy diễn, hai người này có ý gì với nhau hay sao mà lúc nào gặp nhau cũng ngượng ngùng. Người ta rất tinh ý, nên với những cuộc tình như vậy, chẳng bao giờ có cái gọi là bí mật!
Thử nghĩ, một anh trưởng phòng cặp bồ với một em nhân viên xinh tươi trong văn phòng. Hoặc là tối anh ấy sẽ hẹn hò với cô nàng, hoặc là buổi trưa mới hẹn hò. Nhưng thường, những cuộc hẹn hò ban tối không bền, vì anh trưởng phòng còn phải về với gia đình, vợ con. Những cuộc tình vụng trộm ở công sở thường là ‘tình ban trưa’, tranh thủ hẹn hò lúc trưa. trai baoỞ trong một văn phòng mà lúc nào anh trưởng phòng vắng nhà, không ăn trưa ở nhà là cô nhân viên cũng cáo lỗi với chị em vì có hẹn với bạn thì thật sự đáng nghi ngờ. Vài lần không sao nhưng cứ lâu lâu là bắt đầu có hoài nghi. Chị em công sở lại thích buôn chuyện, thích bàn tán nên chắc chắn rằng, những mối quan hệ dạng như vậy khó thoát khỏi tầm ngắm.
Đưa bồ về nhà
Chuyện ăn vụng mà còn liều đưa bồ về nhà thì quả là chuyện có một không hai. Đàn ông mà làm vậy thì đúng là ‘hết thuốc chữa’. Chắc chắn cả đời bạn sẽ không bao giờ nhận được sự tha thứ từ vợ. Chẳng có ai đủ bao dung để chứng kiến cảnh chồng mình vụng trộm với người khác ngay trong nhà mình. Hạnh phúc gia đình cũng vì thế mà đứng trên bờ vực thẳm…
Đàn ông luôn tự cho mình quyền lăng nhăng, vì họ nghĩ, đó là bản chất của họ. Đó là do họ tự nghĩ, còn đàn bà, cau chuyen tinh yeuchẳng ai nghĩ như vậy và họ cũng không bao giờ thông cảm cho những người chồng như vậy. Nên dù đối tượng là ai, ở đâu thì chuyện vụng trộm là điều không thể nào tha thứ…
Nói đi nói lại, đúng như các cụ thường nói ‘cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra’. Nếu không muốn người khác phát hiện thì đừng làm. Mà đã làm thì phải chịu trách nhiệm, đừng đến lúc van xin tha thứ này kia… Khi không còn yêu nhau thì chấm dứt tình cảm, hoặc nói rõ với nhau để giải quyết vấn đề. Đừng bao giờ ngoại tình, sống lừa dối nhau, chỉ làm khổ con cái thêm mà thôi… Ăn vụng là chuyện cấm kị đối với bất cứ cặp vợ chồng nào…
Người ta bảo, bạn thân của vợ hoặc chồng là những đối tượng mà bạn đừng bao giờ nghĩ tới việc ‘léng phéng’. Bởi những mối quan hệ này dù sớm dù muộn cũng sẽ bị vạch trần và tất nhiên là sẽ bị phanh phui sớm hơn những mối quan hệ ngoài luồng khácchuyen ay Thế nhưng, điều lạ là, những chuyện vụng trộm với bạn thân của chồng, hay với bạn thân của vợ lại không phải chuyện hiếm. Chính vì không hiếm nên có những chuyện quá đau lòng từ những mối quan hệ mờ ám như vậy…
Một người đi làm cả ngày, mối quan hệ của họ dường như chỉ là các đồng nghiệp, các mối quan hệ thân tình chỗ vợ hoặc chồng. Ví như bạn thân của chồng, bạn thân của vợ và bạn thân của cả hai người. Chính vì vậy, thời gian tiếp xúc với người gọi là bạn của vợ, bạn của chồng, thực sự khiến người ta cảm thấy có sự gần gũi hơn. Vì thế, trong một vài trường hợp, con người ta thường nảy sinh tình cảm với người ở ngay cạnh mình, ở gần mình.
Không phải ai cũng dễ dàng ngoại tình như vậy. Chỉ đơn giản là, khi tình cảm vợ chồng đã rạn nứt, và khi đối phương quá xuất sắc thì chuyện người này nể người kia, phục người kia, ước ao có được người như thế là chuyện không hiếm. Với lại, có thời gian gần nhau nhiều, tiếp xúc với nhau nhiều, người ta dễ dàng nảy sinh tình cảm hơn. Mối quan hệ thân tình với bạn thân của vợ hay bạn thân của chồng thường như vậy…
Nhưng, lời khuyên là, nên tuyệt đối tránh xa những thứ tình cảm dành cho những đối tượng như thế này. Bởi, những người trong cuộc sẽ bị tổn thương quá lớn và nếu như bạn còn nghĩ tới việc cứu vãn gia đình mà lại ngoại tình với chính người bạn thân của chồng hay của vợ bạn thì sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Mất bạn, mất đi chồng, vợ của mình quả là điều khiến một người khó lòng chấp nhận. Nếu như có ý định ngoại tình với bạn của chồng, vợ thì hãy dừng lại ngay, chấm dứt ngay lập tức. Vết thương này sẽ không bao giờ hàn gắn được và chắc chắn một điều, gia đình bạn sẽ tan nát. Vì đây chính là một sự sỉ nhục lớn…
Đồng nghiệp nơi công sở
Cuộc tình với đồng nghiệp chắc chắn chẳng bao giờ giữ được bí mật lâu. Nhất là lại là cơ quan có đông chị em phụ nữ. Hai người yêu nhau dù là minh bạch hay lén lút nhưng ở trong cùng một công ty, chắc chắn rằng, chuyện sớm cũng sẽ bị phát hiện. Những ánh mắt trao nhau, cử chỉ, hay chỉ là những câu nói bông đùa cũng khiến người khác để ý.Đừng nghĩ, cứ làm ngơ nhau mà người khác không nghi ngờ nhé. Bởi đôi khi sự nghi ngờ lại nằm ở chính cái bơ nhau của hai người. Người ta sẽ suy diễn, hai người này có ý gì với nhau hay sao mà lúc nào gặp nhau cũng ngượng ngùng. Người ta rất tinh ý, nên với những cuộc tình như vậy, chẳng bao giờ có cái gọi là bí mật!
Thử nghĩ, một anh trưởng phòng cặp bồ với một em nhân viên xinh tươi trong văn phòng. Hoặc là tối anh ấy sẽ hẹn hò với cô nàng, hoặc là buổi trưa mới hẹn hò. Nhưng thường, những cuộc hẹn hò ban tối không bền, vì anh trưởng phòng còn phải về với gia đình, vợ con. Những cuộc tình vụng trộm ở công sở thường là ‘tình ban trưa’, tranh thủ hẹn hò lúc trưa. trai baoỞ trong một văn phòng mà lúc nào anh trưởng phòng vắng nhà, không ăn trưa ở nhà là cô nhân viên cũng cáo lỗi với chị em vì có hẹn với bạn thì thật sự đáng nghi ngờ. Vài lần không sao nhưng cứ lâu lâu là bắt đầu có hoài nghi. Chị em công sở lại thích buôn chuyện, thích bàn tán nên chắc chắn rằng, những mối quan hệ dạng như vậy khó thoát khỏi tầm ngắm.
Đưa bồ về nhà
Chuyện ăn vụng mà còn liều đưa bồ về nhà thì quả là chuyện có một không hai. Đàn ông mà làm vậy thì đúng là ‘hết thuốc chữa’. Chắc chắn cả đời bạn sẽ không bao giờ nhận được sự tha thứ từ vợ. Chẳng có ai đủ bao dung để chứng kiến cảnh chồng mình vụng trộm với người khác ngay trong nhà mình. Hạnh phúc gia đình cũng vì thế mà đứng trên bờ vực thẳm…
Đàn ông luôn tự cho mình quyền lăng nhăng, vì họ nghĩ, đó là bản chất của họ. Đó là do họ tự nghĩ, còn đàn bà, cau chuyen tinh yeuchẳng ai nghĩ như vậy và họ cũng không bao giờ thông cảm cho những người chồng như vậy. Nên dù đối tượng là ai, ở đâu thì chuyện vụng trộm là điều không thể nào tha thứ…
Nói đi nói lại, đúng như các cụ thường nói ‘cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra’. Nếu không muốn người khác phát hiện thì đừng làm. Mà đã làm thì phải chịu trách nhiệm, đừng đến lúc van xin tha thứ này kia… Khi không còn yêu nhau thì chấm dứt tình cảm, hoặc nói rõ với nhau để giải quyết vấn đề. Đừng bao giờ ngoại tình, sống lừa dối nhau, chỉ làm khổ con cái thêm mà thôi… Ăn vụng là chuyện cấm kị đối với bất cứ cặp vợ chồng nào…
Tình yêu là gì mà khó nắm bắt đến vậy
Khi hỏi tình yêu là gì? chắc mọi người đều có một câu trả lời riêng cho bản thân mình như là: yêu thương nhau, chăm sóc lẫn nhau, nghĩ về nhau, lo lắng cho nhau, ngoại tình
Một người luôn nghĩ về một người khác, nhớ họ thật nhiều, quan tâm họ, đau khổ khi họ thờ ơ. Người ta gọi là yêu? Chắc chứ! Tình yêu là thế sao? Nếu tình yêu là như thế, theo tôi cũng thật tầm thường.
Hay tình yêu là hi sinh cho nhau, chết vì nhau. Tình yêu đó chắc chỉ có thời chiến quốc, hay xa xưa gì đó, còn thời này chắc cũng không kiếm nổi một tình yêu như thế đâu.
Đối với tôi mà nói ở cái tuổi 27, cái tuổi mà đáng lẽ ra không còn đi thắc mắc những câu hỏi ngây thơ như thế này. Tôi lại chỉ thắc mắc đến khi nào tôi mới biết được cảm giác ấy, cảm giác yêu và được yêu. Tôi không ngừng miệt mài đi tìm kiếm cảm giác ấy cái cảm giác vô hình nhưng hiện hữu giống như bác thợ săn vậy. Nhưng kết quả tôi thu về là gì là những cuộc tình chóng vánh. Cảm xúc của tôi luôn có một sự bất cân xứng rõ rệt, nó dâng cao khi tôi bắt đầu tìm kiếm, chinh phục nó, một đường ngang chạy dài khi cuộc chinh chiến kết thúc. Mặc dù tôi không muốn như thế nhưng cái trình tự đó vẫn cứ lặp đi lăp lại không thay đổi, đã có lúc tôi tự hỏi chính mình có phải tôi là một con đàn bà sở khanh không nhỉ, hay là tôi quá vô cảm, không biết nuôi dưỡng cảm xúc.tam su
Lúc đang ở độ tuổi 25 tôi luôn nghĩ rằng nhất định mình sẽ chờ đợi và tìm kiếm một người mà mình yêu thương, không phải không có ai yêu mà cái cảm giác tìm đúng người chưa xuất hiện mà thôi, tôi đã luôn hi vọng và tin tưởng vào suy nghĩ đó, nhưng giờ đây giương như tôi đã không còn đủ kiên nhẫn, trong nửa năm mà tôi đã trải qua hai cuộc tình, nó đến nhanh và đi cũng nhanh, cái cảm giác còn lại sau đó là gì là cảm giác trống rỗng, giống như có cũng được mà không có cũng xong. không phải không buồn nhưng nó là nỗi buồn vu vơ ngắn hạn. Thấy người ta đau khổ vì thất tình tôi cũng muốn cảm nhận cảm giác đó như thế nào, có phải tôi ngu ngốc lắm không khi nói như thế nhỉ,
Ở thời điểm hiện tại nói như thế nào nhỉ, tôi vẫn đang nằm trong một mối quan hệ mà người ta bảo là tình yêu, mối quan hệ hiện tại hình thành ngay khi tôi vừa chia tay vời người yêu cũ. là người mà mẹ tôi thích và anh tôi cho là cũng không tồi. Mối quan hệ của tôi hình thành như thế, không có cảm giác yêu đương mãnh liệt gì, không tương tác với nhau, bởi vì theo tôi nhận thấy tôi và anh ấy giống nhau là những người khô khan. Người ta bảo khi yêu rồi sẽ có tình yêu dẫn lối, bạn sẽ vì ai đấy mà có thể làm những điều mà bạn không tưởng chẳng hạn, Nhưng tôi đến với anh ấy vì sự phù hợp và có lẽ anh ấy cũng thế. Nhưng có một câu hỏi luôn hiện hữu là liệu mối quan hệ này tồn tại được bao lâu khi mà tôi đã bắt đầu nằm trên ranh giới của sự chán nản gia đình
Tôi tự hỏi mình Tình yêu là gì mà khó nắm bắt đến vậy?
Một người luôn nghĩ về một người khác, nhớ họ thật nhiều, quan tâm họ, đau khổ khi họ thờ ơ. Người ta gọi là yêu? Chắc chứ! Tình yêu là thế sao? Nếu tình yêu là như thế, theo tôi cũng thật tầm thường.
Hay tình yêu là hi sinh cho nhau, chết vì nhau. Tình yêu đó chắc chỉ có thời chiến quốc, hay xa xưa gì đó, còn thời này chắc cũng không kiếm nổi một tình yêu như thế đâu.
Đối với tôi mà nói ở cái tuổi 27, cái tuổi mà đáng lẽ ra không còn đi thắc mắc những câu hỏi ngây thơ như thế này. Tôi lại chỉ thắc mắc đến khi nào tôi mới biết được cảm giác ấy, cảm giác yêu và được yêu. Tôi không ngừng miệt mài đi tìm kiếm cảm giác ấy cái cảm giác vô hình nhưng hiện hữu giống như bác thợ săn vậy. Nhưng kết quả tôi thu về là gì là những cuộc tình chóng vánh. Cảm xúc của tôi luôn có một sự bất cân xứng rõ rệt, nó dâng cao khi tôi bắt đầu tìm kiếm, chinh phục nó, một đường ngang chạy dài khi cuộc chinh chiến kết thúc. Mặc dù tôi không muốn như thế nhưng cái trình tự đó vẫn cứ lặp đi lăp lại không thay đổi, đã có lúc tôi tự hỏi chính mình có phải tôi là một con đàn bà sở khanh không nhỉ, hay là tôi quá vô cảm, không biết nuôi dưỡng cảm xúc.tam su
Lúc đang ở độ tuổi 25 tôi luôn nghĩ rằng nhất định mình sẽ chờ đợi và tìm kiếm một người mà mình yêu thương, không phải không có ai yêu mà cái cảm giác tìm đúng người chưa xuất hiện mà thôi, tôi đã luôn hi vọng và tin tưởng vào suy nghĩ đó, nhưng giờ đây giương như tôi đã không còn đủ kiên nhẫn, trong nửa năm mà tôi đã trải qua hai cuộc tình, nó đến nhanh và đi cũng nhanh, cái cảm giác còn lại sau đó là gì là cảm giác trống rỗng, giống như có cũng được mà không có cũng xong. không phải không buồn nhưng nó là nỗi buồn vu vơ ngắn hạn. Thấy người ta đau khổ vì thất tình tôi cũng muốn cảm nhận cảm giác đó như thế nào, có phải tôi ngu ngốc lắm không khi nói như thế nhỉ,
Ở thời điểm hiện tại nói như thế nào nhỉ, tôi vẫn đang nằm trong một mối quan hệ mà người ta bảo là tình yêu, mối quan hệ hiện tại hình thành ngay khi tôi vừa chia tay vời người yêu cũ. là người mà mẹ tôi thích và anh tôi cho là cũng không tồi. Mối quan hệ của tôi hình thành như thế, không có cảm giác yêu đương mãnh liệt gì, không tương tác với nhau, bởi vì theo tôi nhận thấy tôi và anh ấy giống nhau là những người khô khan. Người ta bảo khi yêu rồi sẽ có tình yêu dẫn lối, bạn sẽ vì ai đấy mà có thể làm những điều mà bạn không tưởng chẳng hạn, Nhưng tôi đến với anh ấy vì sự phù hợp và có lẽ anh ấy cũng thế. Nhưng có một câu hỏi luôn hiện hữu là liệu mối quan hệ này tồn tại được bao lâu khi mà tôi đã bắt đầu nằm trên ranh giới của sự chán nản gia đình
Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015
Cuối cùng anh cũng rời bỏ em
Có lẽ khi viết những dòng này mọi người sẽ ném đá nói tôi là người phụ nữ điên rồ khi mà thấy chồng ngoại tình lại vui như vậy. Nhưng mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, các bạn rơi vào hoàn cảnh của tôi các bạn mới hiểu được.
Tôi là một người phụ nữ bị vô sinh, tôi và chồng đã từng yêu nhau 3 năm trước khi cưới. Nhưng trước ngày cưới 1 năm thì tôi bị bệnh nặng phải cắt 1 bên thận và buồng trứng. Đó là những tháng ngày địa ngục của tôi, tất cả thật khủng khiếp. Lúc đó tôi sống như đã chết chẳng tha thiết gì.
Nhưng anh vẫn luôn bên tôi, chăm sóc tôi và yêu thương tôi. Còn tôi khi đó không nói, không cười, những ngày tháng sống như kẻ vô hồn. Chúng tôi dự định cưới nhau vào cuối năm, nhưng khi bị bệnh và biết mình vô sinh thì tôi đã từ chối.
May quá, cuối cùng thì chồng tôi cũng đi ngoại tình!
Mặc dù vậy anh vẫn yêu tôi và thuyết phục tôi, anh kể lại những kỷ niệm đẹp đẽ của hai đứa. Anh chăm tôi tận tình như một người chồng thực sự, tình cảm của anh khiến tôi bị lung lay. Anh thuyết phục tôi làm đám cưới dù biết rằng tôi không sinh được con.
Bố mẹ chồng cũng quý tôi bao lâu nay nên khi tôi và anh cưới nhau về cuộc sống vợ chồng cũng khá dễ chịu. Nhưng cuộc sống đúng là không như mơ, lấy nhau về tôi ít có cảm xúc trong chuyện vợ chồng. Ban đầu hai vợ chồng còn làm chuyện ấy, sau này cứ thưa dần. Mấy tháng đầu lấy nhau còn vui vẻ hạnh phúc, nhưng dù gì chồng tôi cũng là đàn ông, dù yêu vợ đến mấy thì anh cũng có lúc thấy buồn phiền, bức bối.tam su
Vợ chồng tôi lấy nhau 3 năm không có con và chuyện chăn gối cũng tẻ nhạt nên tình yêu cứ phai nhạt dần. Nhiều khi nằm bên nhau mà tôi và anh như hai kẻ xa lạ. Cũng đôi lần tôi đề nghị ly hôn nhưng chồng không chịu, có lẽ là vì anh thương hại một người vợ vô sinh như tôi. Tôi không muốn nhận con nuôi vì tôi sợ mình sẽ trói chân anh lại vì cuộc hôn nhân này sớm muộn cũng đổ vỡ. Tôi không thể tàn nhẫn, ích kỷ với anh như vậy được.
Cuối cùng anh cũng ngoại tình và rời bỏ em
Tôi thương chồng rất nhiều, đôi khi tôi còn có ý nghĩ mong anh ngoại tình để anh giải tỏa sinh lý và có thể kiếm đứa con của chính mình. Rồi một ngày tôi phát hiện anh ngoại tình thật, chẳng rõ nên vui hay nên buồn nữa. Tôi thất thểu bước về, nhưng dù sao như thế cũng tốt bởi vì những điều cô gái kia có thể cho anh thì tôi đâu làm được. Trong bóng tối tôi ngậm ngùi khóc.
Chồng tôi như lá úa được tưới mát, tôi thấy anh có vẻ phấn chấn vui vẻ hơn. Nhìn chồng thế tôi vừa vui vừa tủi cho phận mình.gia đình
Sau 3 tháng kể từ ngày phát hiện chồng ngoại tình, tôi lặng lẽ kéo va li bỏ đi và để lại tờ giấy ly hôn. Tôi chúc phúc cho anh và cô gái ấy. Tôi không trách anh, mà thật tâm mong chồng mình hạnh phúc. Hi vọng rằng cô gái ấy sẽ yêu thương anh thật nhiều.
Tôi là một người phụ nữ bị vô sinh, tôi và chồng đã từng yêu nhau 3 năm trước khi cưới. Nhưng trước ngày cưới 1 năm thì tôi bị bệnh nặng phải cắt 1 bên thận và buồng trứng. Đó là những tháng ngày địa ngục của tôi, tất cả thật khủng khiếp. Lúc đó tôi sống như đã chết chẳng tha thiết gì.
Nhưng anh vẫn luôn bên tôi, chăm sóc tôi và yêu thương tôi. Còn tôi khi đó không nói, không cười, những ngày tháng sống như kẻ vô hồn. Chúng tôi dự định cưới nhau vào cuối năm, nhưng khi bị bệnh và biết mình vô sinh thì tôi đã từ chối.
May quá, cuối cùng thì chồng tôi cũng đi ngoại tình!
Mặc dù vậy anh vẫn yêu tôi và thuyết phục tôi, anh kể lại những kỷ niệm đẹp đẽ của hai đứa. Anh chăm tôi tận tình như một người chồng thực sự, tình cảm của anh khiến tôi bị lung lay. Anh thuyết phục tôi làm đám cưới dù biết rằng tôi không sinh được con.
Bố mẹ chồng cũng quý tôi bao lâu nay nên khi tôi và anh cưới nhau về cuộc sống vợ chồng cũng khá dễ chịu. Nhưng cuộc sống đúng là không như mơ, lấy nhau về tôi ít có cảm xúc trong chuyện vợ chồng. Ban đầu hai vợ chồng còn làm chuyện ấy, sau này cứ thưa dần. Mấy tháng đầu lấy nhau còn vui vẻ hạnh phúc, nhưng dù gì chồng tôi cũng là đàn ông, dù yêu vợ đến mấy thì anh cũng có lúc thấy buồn phiền, bức bối.tam su
Cuối cùng anh cũng ngoại tình và rời bỏ em
Tôi thương chồng rất nhiều, đôi khi tôi còn có ý nghĩ mong anh ngoại tình để anh giải tỏa sinh lý và có thể kiếm đứa con của chính mình. Rồi một ngày tôi phát hiện anh ngoại tình thật, chẳng rõ nên vui hay nên buồn nữa. Tôi thất thểu bước về, nhưng dù sao như thế cũng tốt bởi vì những điều cô gái kia có thể cho anh thì tôi đâu làm được. Trong bóng tối tôi ngậm ngùi khóc.
Chồng tôi như lá úa được tưới mát, tôi thấy anh có vẻ phấn chấn vui vẻ hơn. Nhìn chồng thế tôi vừa vui vừa tủi cho phận mình.gia đình
Đơn giản em chỉ cần một cái nắm tay
Nằm cạnh nàng, một tấm thanh tân mơn mởn, anh khẽ thầm thì lên tóc nàng “Anh yêu nàng, nhiều hơn những gì anh nghĩ, anh nhớ nàng nhiều hơn cả anh nhớ về những hồi ức đẹp đẽ mà anh có…” rồi anh kéo nàng vào lòng, hôn thỏa thuê, đã đời, cắn riết, vùi mặt vào tóc rối hít hà, đi vào trong nàng, sâu đến tận cùng bản thể nàng…
Làm tình, anh nghĩ đó là cách anh thể hiện tình yêu với một người đàn bà một cách sâu sắc nhất! Trong một căn phòng có đèn màu vàng nhạt, có rượu, có hoa, có chiếc cửa sổ chẳng bao giờ được mở, tấm rèm thưa luôn rủ xuống. Riêng tư, bí mật luôn là thứ anh cần khi yêu nàng, bởi vì anh và nàng, bởi vì xã hội, bởi vì luân lý, bởi vì nhiều thứ…khiến cái công nhiên chẳng thể hiển hiện ở nơi đây.trai bao
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay…
Ừ! Anh yêu nàng, nhưng anh cũng yêu người khác. Cô ấy chưa là vợ nhưng cũng sắp là vợ anh rồi! Cô ấy khác nàng, cô ấy mang cho anh điểm tựa, bình an, cô ấy môn đăng hậu đối, cô ấy an phận, cô ấy là bức tranh màu sáng nơi mà ai cũng muốn nhìn và thích nhìn, cô ấy không như nàng, một màu ẩn ức và chỉ có những gã đàn ông thích chinh phục như anh khao khát khám phá…Quan trọng nhất, cô ấy yêu anh nhiều hơn anh yêu cô ấy.
Vậy đó, nàng im lặng chấp nhận một thứ tình san sẻ của kẻ đuối nước bảo gì cũng gật. Chỉ đơn giản là yêu thôi, chỉ đơn giản vì anh là người đàn ông duy nhất khiến con tim nàng rung động, nhức nhối, nó khiến nàng mỗi khi không gặp anh thì đập tay lên ngực cho bớt khó thở vì nhớ, khi gặp anh rồi phải hít một hơi thật sâu để trống ngực không đập thình thịch. Không phải là tình yêu, tại sao con tim có thể nổi loạn vì anh? Tại sao cái trí não nàng không thể đẩy anh ra ngoài? Tại sao nàng chạy hoài vẫn không thoát khỏi nỗi nhớ? Đơn giản là nàng yêu anh…cau chuyen tinh yeu
Cái sự yêu vốn đơn giản, chỉ là lũ người trên trái đất này quá phiền nhiễu nên biến nó thành phức tạp. Có được rồi mà chẳng biết an nhiên, vui vẻ mà gặm nhấm nó, lúc nào cũng nhìn sang mâm cơm tình ái nhà khác mà thấy bao nhiêu thứ ngon rồi lại thất vọng với mâm cơm nhà mình. Hoặc cũng có thể, cách yêu của đàn ông và đàn bà vốn khác nhau, đàn ông luôn muốn thông qua ân ái để thể hiện tình yêu, còn đàn bà dường như lại muốn nhiều hơn thế…
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay…
Mà nàng, ở cái địa vị của một kẻ đuối nước thì vẫn luôn cần hơn một cái cọc để bám víu ngoài việc không muốn mình chết chìm, nàng vẫn muốn được ngắm cảnh thiên thai trên bờ biển, dù rằng cái cọc kia có khi chỉ là đám rêu bèo lâu ngày cuộn thành một túm, có thể tan ra một cách èo uột và cuốn nàng đi bất cứ lúc nào. Nhưng nàng vẫn muốn được anh yêu nhiều hơn nữa, vì với nàng tình yêu của anh chưa bao giờ là đủ, cho dù anh đang nằm trong nàng đây, đầu gối tay ấp, nhưng chẳng bao giờ thuộc về nàng. Phút nữa thôi, anh đi như chưa từng đến, gối chăn nhàu nhĩ bỏ lại, nàng mở cánh cửa sổ kia ra, mở tung cái bí mật và riêng tư của anh và nàng, để nhìn xuống đường, nơi có bước chân anh đang bước vội sang đường phía bên kia, về với đời thường, với công nhiên, với bến đỗ bình an của anh, mà không cần phải có nàng…
Hơn một lần, nàng vô tình gặp anh đi cùng cô ấy tại một quán café nàng thường lui tới. Nàng thường ngồi đó một mình, tâm sự với cô đơn, nhìn những cặp đôi đang say men tình dỗi hờn nhau đầy một màu yêu, nàng vui lây cái vui của người ta. Nàng nhìn thấy cậu trai kia nắm tay cô người yêu dưới chiếc bàn trà, tay kia cầm quyển sách đọc, cô người yêu thì dựa vào vai cậu trai đeo tai nghe nhạc, họ rạng rỡ một màu hạnh phúc công khai, thứ mà nàng thèm khát nhưng chưa một lần có được.
Nàng thấy anh và cô ấy bước vào, tim nàng quặn lên, bao tử sôi lên ùng ục, cảm giác xốn xang, nhộn nhạo như một đứa trẻ cố tình bỏ ăn để dỗi cha mẹ, muốn dỗi hờn, đập phá, gào toáng lên ăn vạ, nhưng nàng không thể! Ở mọi trường hợp nàng luôn đặt mình vào thế của kẻ đuối nước, vì yêu!
Vì yêu, nàng nhìn anh và cô ấy ngồi đó, cô ấy rạng rỡ một màu hạnh phúc, anh liếc nhìn nàng bối rối, khổ sở nhưng chẳng dám đứng dậy vờ chào hỏi như thể một người quen, nàng đứng dậy bước qua tính tiền và rời khỏi, ánh mắt không chạm nhau lấy một lần dù nàng biết sau lưng nàng đôi mắt kia vẫn in sâu sau lớp váy của nàng…
Hơn một lần, nàng và anh đi café ở một quán anh quen. Cả hai ngồi đối diện nhau, ánh mắt như thiêu đốt nhưng vẫn tỏ ra bình thản, hững hờ. Yêu mà cũng phải diễn kịch là không yêu, tự bao giờ nàng lại trở thành ả diễn viên tài tình thế này?chuyen ay
Hơn một lần anh đến, nàng chỉ muốn tát cho anh một cái, đánh đập anh cho anh đau đớn như cái cách mà anh đang khiến nàng đau đớn, nàng muốn chửi rủa anh “Cút đi, đừng chạm vào đời tôi nữa! Anh là thằng khốn!”, thế nhưng lời nói cứ vang vang trong đầu mà chẳng thể thốt ra. Cái kìm nén lại níu nàng lại, cái yêu thương lớn hơn bao trùm lấy và nàng lại im lặng chịu trận cái tình yêu khốn khổ khốn nạn ấy!
Hơn một lần, anh và nàng bước đi trên một con đường. Con đường đẹp, bóng cây đổ lá vàng, hư hao và diễm lệ hệt như truyện ngôn tình. Thế nhưng, đời lại chẳng phải là ngôn tình, vậy nên anh cứ bước, nàng theo sau giơ tay với, anh chẳng ngoái lại nhìn…
Nàng bỗng dưng đứng lại, anh vẫn bước đi. Nàng thu hết sức lực còn lại của một kẻ được ngắm thiên thai lần cuối, hét lên “Chia tay đi anh!”. Anh giật mình quay lại nhìn nàng, anh đã đi xa quá, xa đến nỗi người đàn bà anh tưởng mình yêu lắm đã tuột khỏi tay anh tự lúc nào. Nàng đứng đó giơ tay, nhưng anh chẳng thể với được! Một cái nắm tay đơn giản như bao cuộc tình công nhiên khác, thế nhưng…
Có bao giờ anh hiểu, đàn bà là chúa tham lam, họ luôn cần hơn những lần ân ái vụng trộm mà đàn ông nghĩ đó là minh chứng rõ nét của tình yêu. Cái tham lam của đàn bà kể ra thì tội tình lắm, vì nó vốn dĩ giản đơn và nhỏ bé quá...
Có bao giờ anh hiểu, nàng chẳng muốn yêu như một kẻ đuối nước nữa. Nàng muốn một thứ ái tình giản dị, mắt trong mắt ở bất cứ nơi đâu...
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay giữa phố đông…
Làm tình, anh nghĩ đó là cách anh thể hiện tình yêu với một người đàn bà một cách sâu sắc nhất! Trong một căn phòng có đèn màu vàng nhạt, có rượu, có hoa, có chiếc cửa sổ chẳng bao giờ được mở, tấm rèm thưa luôn rủ xuống. Riêng tư, bí mật luôn là thứ anh cần khi yêu nàng, bởi vì anh và nàng, bởi vì xã hội, bởi vì luân lý, bởi vì nhiều thứ…khiến cái công nhiên chẳng thể hiển hiện ở nơi đây.trai bao
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay…
Ừ! Anh yêu nàng, nhưng anh cũng yêu người khác. Cô ấy chưa là vợ nhưng cũng sắp là vợ anh rồi! Cô ấy khác nàng, cô ấy mang cho anh điểm tựa, bình an, cô ấy môn đăng hậu đối, cô ấy an phận, cô ấy là bức tranh màu sáng nơi mà ai cũng muốn nhìn và thích nhìn, cô ấy không như nàng, một màu ẩn ức và chỉ có những gã đàn ông thích chinh phục như anh khao khát khám phá…Quan trọng nhất, cô ấy yêu anh nhiều hơn anh yêu cô ấy.
Vậy đó, nàng im lặng chấp nhận một thứ tình san sẻ của kẻ đuối nước bảo gì cũng gật. Chỉ đơn giản là yêu thôi, chỉ đơn giản vì anh là người đàn ông duy nhất khiến con tim nàng rung động, nhức nhối, nó khiến nàng mỗi khi không gặp anh thì đập tay lên ngực cho bớt khó thở vì nhớ, khi gặp anh rồi phải hít một hơi thật sâu để trống ngực không đập thình thịch. Không phải là tình yêu, tại sao con tim có thể nổi loạn vì anh? Tại sao cái trí não nàng không thể đẩy anh ra ngoài? Tại sao nàng chạy hoài vẫn không thoát khỏi nỗi nhớ? Đơn giản là nàng yêu anh…cau chuyen tinh yeu
Cái sự yêu vốn đơn giản, chỉ là lũ người trên trái đất này quá phiền nhiễu nên biến nó thành phức tạp. Có được rồi mà chẳng biết an nhiên, vui vẻ mà gặm nhấm nó, lúc nào cũng nhìn sang mâm cơm tình ái nhà khác mà thấy bao nhiêu thứ ngon rồi lại thất vọng với mâm cơm nhà mình. Hoặc cũng có thể, cách yêu của đàn ông và đàn bà vốn khác nhau, đàn ông luôn muốn thông qua ân ái để thể hiện tình yêu, còn đàn bà dường như lại muốn nhiều hơn thế…
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay…
Mà nàng, ở cái địa vị của một kẻ đuối nước thì vẫn luôn cần hơn một cái cọc để bám víu ngoài việc không muốn mình chết chìm, nàng vẫn muốn được ngắm cảnh thiên thai trên bờ biển, dù rằng cái cọc kia có khi chỉ là đám rêu bèo lâu ngày cuộn thành một túm, có thể tan ra một cách èo uột và cuốn nàng đi bất cứ lúc nào. Nhưng nàng vẫn muốn được anh yêu nhiều hơn nữa, vì với nàng tình yêu của anh chưa bao giờ là đủ, cho dù anh đang nằm trong nàng đây, đầu gối tay ấp, nhưng chẳng bao giờ thuộc về nàng. Phút nữa thôi, anh đi như chưa từng đến, gối chăn nhàu nhĩ bỏ lại, nàng mở cánh cửa sổ kia ra, mở tung cái bí mật và riêng tư của anh và nàng, để nhìn xuống đường, nơi có bước chân anh đang bước vội sang đường phía bên kia, về với đời thường, với công nhiên, với bến đỗ bình an của anh, mà không cần phải có nàng…
Hơn một lần, nàng vô tình gặp anh đi cùng cô ấy tại một quán café nàng thường lui tới. Nàng thường ngồi đó một mình, tâm sự với cô đơn, nhìn những cặp đôi đang say men tình dỗi hờn nhau đầy một màu yêu, nàng vui lây cái vui của người ta. Nàng nhìn thấy cậu trai kia nắm tay cô người yêu dưới chiếc bàn trà, tay kia cầm quyển sách đọc, cô người yêu thì dựa vào vai cậu trai đeo tai nghe nhạc, họ rạng rỡ một màu hạnh phúc công khai, thứ mà nàng thèm khát nhưng chưa một lần có được.
Nàng thấy anh và cô ấy bước vào, tim nàng quặn lên, bao tử sôi lên ùng ục, cảm giác xốn xang, nhộn nhạo như một đứa trẻ cố tình bỏ ăn để dỗi cha mẹ, muốn dỗi hờn, đập phá, gào toáng lên ăn vạ, nhưng nàng không thể! Ở mọi trường hợp nàng luôn đặt mình vào thế của kẻ đuối nước, vì yêu!
Vì yêu, nàng nhìn anh và cô ấy ngồi đó, cô ấy rạng rỡ một màu hạnh phúc, anh liếc nhìn nàng bối rối, khổ sở nhưng chẳng dám đứng dậy vờ chào hỏi như thể một người quen, nàng đứng dậy bước qua tính tiền và rời khỏi, ánh mắt không chạm nhau lấy một lần dù nàng biết sau lưng nàng đôi mắt kia vẫn in sâu sau lớp váy của nàng…
Hơn một lần, nàng và anh đi café ở một quán anh quen. Cả hai ngồi đối diện nhau, ánh mắt như thiêu đốt nhưng vẫn tỏ ra bình thản, hững hờ. Yêu mà cũng phải diễn kịch là không yêu, tự bao giờ nàng lại trở thành ả diễn viên tài tình thế này?chuyen ay
Hơn một lần anh đến, nàng chỉ muốn tát cho anh một cái, đánh đập anh cho anh đau đớn như cái cách mà anh đang khiến nàng đau đớn, nàng muốn chửi rủa anh “Cút đi, đừng chạm vào đời tôi nữa! Anh là thằng khốn!”, thế nhưng lời nói cứ vang vang trong đầu mà chẳng thể thốt ra. Cái kìm nén lại níu nàng lại, cái yêu thương lớn hơn bao trùm lấy và nàng lại im lặng chịu trận cái tình yêu khốn khổ khốn nạn ấy!
Hơn một lần, anh và nàng bước đi trên một con đường. Con đường đẹp, bóng cây đổ lá vàng, hư hao và diễm lệ hệt như truyện ngôn tình. Thế nhưng, đời lại chẳng phải là ngôn tình, vậy nên anh cứ bước, nàng theo sau giơ tay với, anh chẳng ngoái lại nhìn…
Nàng bỗng dưng đứng lại, anh vẫn bước đi. Nàng thu hết sức lực còn lại của một kẻ được ngắm thiên thai lần cuối, hét lên “Chia tay đi anh!”. Anh giật mình quay lại nhìn nàng, anh đã đi xa quá, xa đến nỗi người đàn bà anh tưởng mình yêu lắm đã tuột khỏi tay anh tự lúc nào. Nàng đứng đó giơ tay, nhưng anh chẳng thể với được! Một cái nắm tay đơn giản như bao cuộc tình công nhiên khác, thế nhưng…
Có bao giờ anh hiểu, đàn bà là chúa tham lam, họ luôn cần hơn những lần ân ái vụng trộm mà đàn ông nghĩ đó là minh chứng rõ nét của tình yêu. Cái tham lam của đàn bà kể ra thì tội tình lắm, vì nó vốn dĩ giản đơn và nhỏ bé quá...
Có bao giờ anh hiểu, nàng chẳng muốn yêu như một kẻ đuối nước nữa. Nàng muốn một thứ ái tình giản dị, mắt trong mắt ở bất cứ nơi đâu...
Có bao giờ anh hiểu, hơn một lần nàng chỉ cần một cái nắm tay giữa phố đông…
Lúc nào thì bạn nên kết thúc một cuộc tình
Hạnh phúc khi yêu là điều mà bất cứ cặp đôi nào đang yêu cũng có thể cảm nhận. Nó luôn là những hành động quan tâm, những trạng thái rung cảm khi bên nhau. Tương tự thế, có những dấu hiệu ngược lại với tình yêu cho thấy cuộc tình của bạn đang có vấn đề và đã đến lúc bạn nên nói lời chia tay!ngoại tình
Những dấu hiệu cho biết đã đến lúc bạn nên kết thúc một cuộc tình!
Cả hai dần mất niềm tin với nhau
Trong tình yêu, nếu niềm tin không phải là điều quan trọng nhất thì điều gì mới là quan trọng nhất? Niềm tin luôn là nền tảng quan trọng nhất trong bất cứ một mối quan hệ nào, nếu đánh mất nó thì điều đó cũng có nghĩa là mối quan hệ đó sẽ rơi vào nghi kị, ghen tuông, kiềm tỏa, đánh mất lý trí của mình trước mọi vấn đề.
Khi niềm tin tan vỡ, bạn sẽ không còn muốn nghe đối phương nói bất cứ chuyện gì nữa. Cũng từ đây, mọi mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh, những lời nói thiếu kiểm soát về ngôn từ sẽ được tuôn ra vì những khi tức giận, mà sự tức giận sẽ thường xuyên xảy ra khi niềm tin bị đổ vỡ. Khi tất cả mọi đối thoại đều không thể tìm được tiếng nói chung thì cũng đến lúc bạn nên tìm cho mình một lối đi riêng cho mối quan hệ trên bờ vực tan vỡ này được rồi…
Quan điểm sống khác biệt
Mỗi người chúng ta đều theo đuổi những giá trị sống của riêng mình và học cách tôn trọng những quan điểm, mục đích sống khác biệt với chúng ta. Tương tự thế, sự chấp nhận, đồng thuận với những quan điểm trái ngược với bản thân mình có dấu hiệu gia tăng khi mà bạn yêu một người có tính cách, quan điểm ngược lại với bạn.tam su
Sự trái ngược về nhiều thứ trong thế giới của bạn luôn là thỏi nam châm hấp dẫn hút hai bên vào với nhau. Lúc đầu, vì say mê khám phá những điều mới lạ trong thế giới của đối phương mà bạn chấp nhận, đồng thuận với những quan điểm của họ dù đúng hay sai. Nhưng thời gian dần trôi, sự háo hức khám phá về nhau giảm dần, lúc này thực tại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tự bản thân bạn sẽ nhận ra mình và đối phương “lệch” nhau ở quan điểm, lý tưởng sống đến đâu? những cuộc đối thoại bắt đầu, tiếng nói chung không tìm thấy, dẫn đến sự đối đầu…và có hai con đường để bạn lựa chọn. Một là chấp nhận những quan điểm quá khác biệt ấy để níu giữ mối quan hệ, hai là tạm dừng mối quan hệ để suy nghĩ về nó nhiều hơn.
Những dấu hiệu cho biết đã đến lúc bạn nên kết thúc một cuộc tình!
Bạn không còn muốn người đó xuất hiện trong tương lai mà bạn vẽ ra…
Ai cũng có những dự định, kế hoạch cho tương lai của mình. “Yêu là cưới” cũng là một dạng kế hoạch như vậy. Nếu như một ngày nào đó, trong tất cả những dự định của mình: kế hoạch 1 năm, 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa….đối phương không xuất hiện trong kế hoạch đó hoặc xuất hiện một cách mờ nhạt, có cũng được không có cũng được thì tức là bạn đã dần quen với sự cô đơn trong mối quan hệ yêu đương của mình. “thà một mình mà cô đơn còn hơn ở bên cạnh một người rồi mà bản thân mình vẫn cô đơn” – Ai đó đã từng nói như thế.gia đình
Khi mà đối phương đã không còn quan trọng trong cuộc đời bạn nữa thì phải chăng đã đến lúc buông tay để kiếm tìm cho mình một hạnh phúc mới?
Lạc lõng khi ở bên nhau
Bạn đã mất hẳn sự háo hức khi gặp người đó, khi ngồi bên nhau cũng không còn thấy rung động, thậm chí chẳng còn gì để kể cho nhau nghe dù trước kia cả hai người không bao giờ hết chuyện…
Những cảm xúc khi yêu và khi hết yêu luôn là những cảm giác mà bạn không thể đánh lừa chính mình. Khi mà hai con người đã từng cảm thấy không thể thiếu nhau, giờ đây ngồi cạnh nhau mà vẫn thấy mình lạc lõng, cô đơn, thì điều đó đồng nghĩa với việc bạn có thể ngồi một mình mà vẫn ổn, không nhất thiết phải có một người thừa ngồi bên cạnh chỉ để bạn có cảm giác không đơn độc…
Nghĩ đến đám cưới và thốt lên “Ôi! Không!”
Bạn chưa từng hoặc đã bao giờ nghĩ về cái kết giữa hai người? Nếu bạn luôn luôn nghĩ đến đám cưới và viễn cảnh của một gia đình hạnh phúc với người ấy thì xin chúc mừng, mối quan hệ của bạn rất tốt đẹp và khả quan.
Còn nếu như trong một mối quan hệ, bạn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với người đó, chẳng bao giờ nghĩ đến tương lai chung một con đường của mình với người đó, thậm chí nghĩ đến việc cưới người đó là một điều gì đó kinh hoàng thì điều đó có nghĩa là đây chỉ là một mối quan hệ ngắn hạn.
Sự ngắn hạn không phụ thuộc vào số năm bạn và người đó ở bên cạnh nhau mà phụ thuộc vào suy nghĩ của bạn về trạng thái yêu đương của hai người.
Với một mối quan hệ không có tương lai, không còn cảm xúc, không còn niềm tin như thế….bạn còn chờ gì nữa mà không kết thúc một cuộc tình?
Những dấu hiệu cho biết đã đến lúc bạn nên kết thúc một cuộc tình!
Cả hai dần mất niềm tin với nhau
Trong tình yêu, nếu niềm tin không phải là điều quan trọng nhất thì điều gì mới là quan trọng nhất? Niềm tin luôn là nền tảng quan trọng nhất trong bất cứ một mối quan hệ nào, nếu đánh mất nó thì điều đó cũng có nghĩa là mối quan hệ đó sẽ rơi vào nghi kị, ghen tuông, kiềm tỏa, đánh mất lý trí của mình trước mọi vấn đề.
Khi niềm tin tan vỡ, bạn sẽ không còn muốn nghe đối phương nói bất cứ chuyện gì nữa. Cũng từ đây, mọi mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh, những lời nói thiếu kiểm soát về ngôn từ sẽ được tuôn ra vì những khi tức giận, mà sự tức giận sẽ thường xuyên xảy ra khi niềm tin bị đổ vỡ. Khi tất cả mọi đối thoại đều không thể tìm được tiếng nói chung thì cũng đến lúc bạn nên tìm cho mình một lối đi riêng cho mối quan hệ trên bờ vực tan vỡ này được rồi…
Quan điểm sống khác biệt
Mỗi người chúng ta đều theo đuổi những giá trị sống của riêng mình và học cách tôn trọng những quan điểm, mục đích sống khác biệt với chúng ta. Tương tự thế, sự chấp nhận, đồng thuận với những quan điểm trái ngược với bản thân mình có dấu hiệu gia tăng khi mà bạn yêu một người có tính cách, quan điểm ngược lại với bạn.tam su
Sự trái ngược về nhiều thứ trong thế giới của bạn luôn là thỏi nam châm hấp dẫn hút hai bên vào với nhau. Lúc đầu, vì say mê khám phá những điều mới lạ trong thế giới của đối phương mà bạn chấp nhận, đồng thuận với những quan điểm của họ dù đúng hay sai. Nhưng thời gian dần trôi, sự háo hức khám phá về nhau giảm dần, lúc này thực tại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tự bản thân bạn sẽ nhận ra mình và đối phương “lệch” nhau ở quan điểm, lý tưởng sống đến đâu? những cuộc đối thoại bắt đầu, tiếng nói chung không tìm thấy, dẫn đến sự đối đầu…và có hai con đường để bạn lựa chọn. Một là chấp nhận những quan điểm quá khác biệt ấy để níu giữ mối quan hệ, hai là tạm dừng mối quan hệ để suy nghĩ về nó nhiều hơn.
Những dấu hiệu cho biết đã đến lúc bạn nên kết thúc một cuộc tình!
Bạn không còn muốn người đó xuất hiện trong tương lai mà bạn vẽ ra…
Ai cũng có những dự định, kế hoạch cho tương lai của mình. “Yêu là cưới” cũng là một dạng kế hoạch như vậy. Nếu như một ngày nào đó, trong tất cả những dự định của mình: kế hoạch 1 năm, 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa….đối phương không xuất hiện trong kế hoạch đó hoặc xuất hiện một cách mờ nhạt, có cũng được không có cũng được thì tức là bạn đã dần quen với sự cô đơn trong mối quan hệ yêu đương của mình. “thà một mình mà cô đơn còn hơn ở bên cạnh một người rồi mà bản thân mình vẫn cô đơn” – Ai đó đã từng nói như thế.gia đình
Khi mà đối phương đã không còn quan trọng trong cuộc đời bạn nữa thì phải chăng đã đến lúc buông tay để kiếm tìm cho mình một hạnh phúc mới?
Lạc lõng khi ở bên nhau
Bạn đã mất hẳn sự háo hức khi gặp người đó, khi ngồi bên nhau cũng không còn thấy rung động, thậm chí chẳng còn gì để kể cho nhau nghe dù trước kia cả hai người không bao giờ hết chuyện…
Những cảm xúc khi yêu và khi hết yêu luôn là những cảm giác mà bạn không thể đánh lừa chính mình. Khi mà hai con người đã từng cảm thấy không thể thiếu nhau, giờ đây ngồi cạnh nhau mà vẫn thấy mình lạc lõng, cô đơn, thì điều đó đồng nghĩa với việc bạn có thể ngồi một mình mà vẫn ổn, không nhất thiết phải có một người thừa ngồi bên cạnh chỉ để bạn có cảm giác không đơn độc…
Nghĩ đến đám cưới và thốt lên “Ôi! Không!”
Bạn chưa từng hoặc đã bao giờ nghĩ về cái kết giữa hai người? Nếu bạn luôn luôn nghĩ đến đám cưới và viễn cảnh của một gia đình hạnh phúc với người ấy thì xin chúc mừng, mối quan hệ của bạn rất tốt đẹp và khả quan.
Còn nếu như trong một mối quan hệ, bạn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với người đó, chẳng bao giờ nghĩ đến tương lai chung một con đường của mình với người đó, thậm chí nghĩ đến việc cưới người đó là một điều gì đó kinh hoàng thì điều đó có nghĩa là đây chỉ là một mối quan hệ ngắn hạn.
Sự ngắn hạn không phụ thuộc vào số năm bạn và người đó ở bên cạnh nhau mà phụ thuộc vào suy nghĩ của bạn về trạng thái yêu đương của hai người.
Với một mối quan hệ không có tương lai, không còn cảm xúc, không còn niềm tin như thế….bạn còn chờ gì nữa mà không kết thúc một cuộc tình?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)