Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

Trong buổi hẹn đầu tiên con gái phải làm gì

Hình ảnh

Việc chọn quần áo đối với con gái luôn là một câu hỏi đau đầu, nhất là những cô gái mới yêu sẽ càng lúng túng, lo lắng hơn. Trong buổi hẹn hò đầu tiên, hãy tránh xa những chiếc váy ngắn, siêu mỏng và gợi cảm nhé. Bạn không muốn để lại ấn tượng cho chàng về hình ảnh của một cô gái nóng bỏng, phóng khoáng trong lần đầu tiên đúng không nào? Ngoài ra, trang phục lựa chọn phải phù hợp với nơi chàng hẹn với bạn.
Những điều con gái cần nhớ trong buổi hẹn hò đầu tiên
Hình ảnh của người con gái trong buổi hẹn hò đầu tiên sẽ để lại cho con trai nhiều ấn tượng khó phai. Vì vậy việc chú ý đến trang phục trong buổi hẹn quan trọng này là vô cùng cần thiết.
Ví dụ như ở một quán cà phê sang trọng bạn có thể diện một chiếc váy xòe công chúa đáng yêu nhưng không được quá ngắn, có thể trên đầu gối một xíu nhé. Chàng sẽ thấy được nét dịu dàng, nữ tính của bạn. Còn nếu hai bạn hẹn nhau đi dạo thì hãy chọn một chiếc quần jeans kết hợp cùng áo sơ mi sẽ cho thấy bạn là một cô gái đơn giản, không quá cầu kỳ, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ năng động.
Không chỉ trang phục, bạn còn phải lựa chọn cách trang điểm phù hợp, không nên để mặt mộc nếu như làn da bạn có những khuyết điểm như quầng thâm hay lấm tấm mụn. Tuy nhiên, cũng không được trang điểm quá đậm mà phải làm sao thật tự nhiên để chàng không thấy quá giả tạo, không đủ tươi trẻ nhé. Một chút nước hoa tự nhiên thoang thoảng sẽ giúp bạn càng tự tin cho buổi hẹn hò đầu tiên của mình hơn đấy.
Thời gian

Chờ đợi con gái được xem là đặc quyền của con trai trong các buổi hẹn hò. Vì thế, bạn đừng đến sớm hơn hoặc cùng lúc với chàng nhé. Điều đó sẽ làm chàng nghĩ rằng bạn đang mong chờ buổi hẹn hò này như thế nào đấy. Ngoài ra, việc bạn đến sớm hơn và đợi chàng sẽ khiến chàng có cảm giác ngượng ngùng khi lần đầu hẹn hò đã để bạn phải đợi. Con trai thường rất sĩ diện không thích để con gái đợi đâu.
Tuy nhiên, không được đến muộn quá 10 phút đâu đấy vì để con trai đợi quá lâu sẽ cho chàng thấy bạn không coi trọng buổi hẹn hò này, con trai sẽ suy nghĩ nhiều đấy. Việc đợi chờ con gái từ lâu còn là trách nhiệm mà con trai luôn tự hào nên đừng vì coi trọng thời gian mà khiến chàng khó xử nhé. Cuối cùng, bạn đừng quên một câu hỏi ngọt ngào là chàng đã đến lâu chưa và bạn có để chàng đợi lâu không nhé. Chàng sẽ đáp lại bạn bằng nụ cười toả nắng khiến trái tim có thể lỗi nhịp.
Cách ứng xử

Cách cư xử trong buổi hẹn hò đầu tiên sẽ cho chàng thấy được cá tính của bạn. Bạn nên để ý đến hành động của mình như cách ăn uống và câu chuyện giữa hai người. Con trai thường sẽ đánh giá bạn qua những cử chỉ nhỏ nhất. Nếu như cùng nhau thưởng thức bữa tối, bạn nên tỏ ra thoải mái để chàng cũng thấy vậy, không nhất thiết phải đợi đối phương mở lời bạn mới chọn món đâu, hãy chọn món mà bạn thích hoặc cũng có thể tham khảo chút ý kiến của chàng để biết thêm khẩu vị của anh ấy.
Điều tối kỵ là không được vì quá ngại ngùng mà dùng những câu nói như 'Em đã ăn ở nhà rồi' hay 'Em không thấy đói'. Các cô gái mới yêu đều sẽ nói như vậy khiến các anh chàng cảm thấy buổi hẹn hò trở nên khá vô nghĩa khi bạn liên tục từ chối. Cứ thoải mái đi nào. Con trai thích sự nhiệt tình, tự nhiên nhất, không cần quá nhỏ nhẹ, từ tốn mà hãy thể hiện là chính bạn trong mắt chàng vì cả hai bạn đang tìm hiểu nhau mà.
5 điều con gái cần nhớ trong buổi hẹn hò đầu tiên
Hãy thăm dò xem hai bạn cùng chung ý tưởng trong chủ đề nào và cố gắng xoáy sâu nó để hai bạn hiểu nhau hơn.
Cử chỉ ngại ngùng, từ tốn chỉ dành cho việc ra mắt gia đình chàng và tiếp xúc với người lớn thôi nhé. Trong buổi nói chuyện của lần hẹn hò đầu tiên, con trai hay con gái đều có một điểm chung là vẫn giữ sự ngại ngùng, lúng túng mà không có lý do nên sự im lặng chắc chắn sẽ được phát huy tối đa. Vì thế, nếu con trai khó mở lời, bạn hãy chủ động hỏi thăm chàng về học hành, cuộc sống, gia đình, tính cách hay cụ thể hơn là ngày hôm nay của chàng thế nào.
Không thay đổi tình trạng facebook sau buổi hẹn


Những cô gái mới yêu thương mong muốn tuyên bố cho cả thế giới biết rằng mình đã thoát ế nên sau buổi hẹn hò đầu tiên thường sẽ nhanh chóng thay đổi tình trạng quan hệ trên facebook. Tuy nhiên, đây lại là một suy nghĩ sai lầm khiến bạn mất giá trong mắt chàng đấy.
Một mối quan hệ cần có thời gian để định hình và tìm hiểu đối phương. Vì thế, con gái đừng nên tự mình làm khó mình bằng cách đổi tình trạng quan hệ nhé. Hãy dành thêm thời gian tìm hiểu kỹ đối phương để quyết định xem anh chàng có thật sự là người thích hợp với bạn hay không. Trong lần hẹn hò đầu tiên, bạn chỉ có thể hiểu được sơ lược về tính cách của chàng. Về lâu về dài bạn mới có thể hiểu rõ được chàng. Buổi hẹn hò đầu tiên chưa thể xác định được mối quan hệ giữa hai bạn nên con gái nên đừng để con trai nghĩ rằng bạn đã thích họ và bạn thật dễ dãi nên không còn gì thu hút nữa.
Không chia sẻ quá nhiều

Sự hiểu biết lẫn nhau là một yếu tố quan trọng để tạo nên mối quan hệ bền vững và buổi hẹn hò thành công. Vì vậy, thông tin bạn đưa cho chàng cũng sẽ phần nào khiến chàng hiểu về cuộc sống của bạn hơn. Tuy nhiên, không phải vì thế mà bạn chia sẻ một cách thái quá về cuộc sống của mình, bạn phải biết giữ lại những gì không cần thiết phải chia sẻ để khiến câu chuyện của cả hai thêm nhàm chán.
5 điều con gái cần nhớ trong buổi hẹn hò đầu tiên
Hãy biết giấu những bí mật lại cho mình hay những câu chuyện không cần thiết để làm 'mồi câu' chàng đến những buổi hẹn hò tiếp theo.
kieu toc nam
Bạn nên tập trung vào những chủ đề mà cả hai cùng có được tiếng nói chung. Con trai thường sẽ không thích con gái nói quá nhiều và không giữ được vẻ lúng túng, thẹn thùng cần có của buổi hẹn hò đầu tiên để con trai có thể thể hiện sự ga lăng, lịch thiệp của mình. Ngoài ra, việc nói quá nhiều về bản thân sẽ khiến chàng không còn sự tò mò hay hiếu kỳ gì về bạn sau lần hẹn hò đầu tiên nữa.

Cuối cùng tôi cũng vượt qua được sự ích kỉ của mình

Em có thể hy sinh vì anh nhưng em không có quyền vì em mà hủy hoại đi sự yên ấm của một gia đình”. Đó là những dòng cuối cùng tôi viết để gửi lại cho người đàn ông tôi yêu, người tôi đã hy sinh cả tuổi trẻ thời thanh xuân của mình. Một mối tình đầy day dứt và có lẽ suốt đời tôi chẳng thể nào quên được. Mối tình có quá nhiều khác thường khiến xã hội này chẳng bao giờ chấp nhận và tha thứ cho tôi.


Đáng lẽ ra, tôi hoàn toàn có đủ điều kiện để đến với những tình yêu bình lặng như bao nhiêu cô gái trưởng thành khác. Yêu những chàng trai mới lớn, để có thể nắm tay nhau đi khắp mọi nơi, không sợ bị phát hiện, không bị dèm pha và càng không cảm thấy có lỗi với ai hết. Nhưng tôi lại yêu một người đàn ông đã có gia đình, người luôn khiến tôi trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Giá như tình yêu được lựa chọn thì tôi không bao  giờ chọn anh, người đàn ông hơn tôi gần 30 tuổi, đã có gia đình. Nhưng khi đó là tình yêu đích thực thì lý trí luôn thua nhịp đập của con tim, vậy là tôi đã lao vào cuộc tình oan nghiệt đó.

Người đàn ông tôi yêu, gần 50 tuổi, do anh sống trong đủ đầy vật chất lại luyện tập thể thao thường xuyên nên trông anh trẻ hơn đến hàng chục tuổi. Kiểu đàn ông từng trải, trưởng thành như anh giống như một liều thuốc gây nghiện, bùa mê cho những cô gái trẻ, sống với lý tưởng và đam mê như tôi.

Tôi yêu anh bằng tình yêu đích thực chứ không phải vì những vụ lợi tính toán về danh vọng, tiền bạc. Tôi yêu anh bằng tất cả lòng mình và tôi chấp nhận cả những thiệt thòi mà mối tình ấy mang lại bởi tôi có niềm tin mãnh liệt rằng, tôi còn trẻ, có đủ nhan sắc và đam mê chỉ cần tình yêu là đủ.

Nhiều người nhận xét, tôi có vẻ ngây thơ của một cô gái mới lớn, có lúc lại trầm tư lãng mạn như một người phụ nữ từng trải, rồi có lúc lại lắng sâu nhưng có lúc lại phởn phơ, vô tư. Có lẽ vì tính cách đó mà anh cũng yêu tôi nhiều hơn. 22 tuổi, vừa ra trường tôi có một công việc lý tưởng ở một công ty mơ ươc, tôi sống một mình dù gia đình tôi ở cùng trong một thành phố.  Ngay khi đậu đại học, bố tôi đã mua cho tôi một căn chung cư để tôi ở riêng. 4 năm học tôi đã tự lập mà chẳng phải xin bố mẹ một đồng nào dù gia đình tôi dư sức để nuôi tôi ăn học mà chẳng phải bận tâm, tính toán lo kiếm tiền. Nên chẳng ai có thể kết luận, tôi yêu anh chỉ vì tiền, cho dù không ít lần anh mua cho tôi những món quà đắt tiền.

Sau khi gặp người phụ nữ ấy, tôi biết mình phải rời xa anh mãi mãi
Giờ tôi đã rời sang thành phố khác để bắt đầu một cuộc sống mới. Ảnh: St.
Tôi biết, anh cũng yêu tôi như chưa từng yêu bao giờ, nhưng vì còn sự nghiệp, còn gia đình nên chúng tôi cứ phải yêu nhau trong bóng tối. Anh không thể từ bỏ tất cả chỉ vì tình yêu với tôi được. Và tôi cũng không cho phép anh vì tôi mà làm điều bất nhân ấy. Có lẽ, tôi sẽ chấp nhận để tình yêu của tôi sống trong bóng đêm nếu tôi không lỡ mang bầu, đó hoàn toàn là chuyện nằm ngoài ý muốn.

Chưa khi nào tôi nghĩ lấy chuyện mang thai để ép anh cả, nên khi biết mình có thai, tôi đã hoang mang lo lắng vô cùng, tôi không biết phải làm thế nào nữa. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định giữ lại đứa bé nhưng không biết làm sao để cho con tôi có một cuộc sống đủ đầy và tôi đã làm một việc điên rồ là bắt anh bỏ vợ để cưới tôi. Có lẽ, một người phụ nữ cứ âm thầm theo anh, chưa khi nào đòi hỏi danh phận, tự dưng lại muốn anh bỏ gia đình của mình nên anh cũng sốc và tỏ ra rất buồn chán. Tôi vẫn cương quyết tìm hạnh phúc cho mình và đứa con mà quên đi mất, vợ con anh cũng cần anh rất nhiều.

Anh bất thần, suy sụp nói cho anh thêm thời gian để suy nghĩ, còn tôi vẫn lồng lộn và quyết liệt với quyết định của mình. Suốt cả tuần đó, tôi thấy anh thất thần, nhưng anh lại ở cạnh tôi, chiều chuộng tôi nhiều hơn trước. Khi tôi đang đê mê nghĩ không ngờ, có bầu lại sướng và hạnh phúc thế rồi tôi nhận được điện thoại từ số lạ. Nói là vợ anh, cô muốn tôi đến bệnh viện gặp cô và nói chuyện. Tôi vô cùng bàng hoàng, nhưng đến nơi thì biết, cô ấy bị tim bẩm sinh, đã sốc đến nỗi suýt chết khi biết được mối quan hệ của chúng tôi. Và nói bệnh của cô chẳng biết chết khi nào, xin tôi hãy rời xa để anh trở về cạnh bên cô, vuốt mắt khi cô ra đi.

Tôi đã nói rằng không thể rời xa anh, anh xứng đáng có cuộc sống hạnh phúc bên cạnh tôi. Thì cô ấy sốc nặng và lên cơn co giật, mặt mũi tái nhợt như chẳng thể thở nổi, cũng may bác sĩ, đến kịp thời để đưa cô vào phòng cấp cứu. Tôi trở về và hoang mang vô cùng, tôi thấy mình tàn nhẫn khi suýt nữa cướp đi sinh mạng của cô. Tôi lại càng ăn năn day dứt khi đã cướp đi nguồn vui, hạnh phúc và sức sống của người phụ nữ tội nghiệp.

Đêm đó, anh đến với tôi rất muộn, anh nói xin lỗi tôi vì chưa thể nói chuyện ly hôn được khi vợ anh đang bệnh nặng, hôm nay còn suýt nữa mất mạng. Anh không nhẫn tâm nói chuyện kia khi cô ấy đang nguy kịch. Anh chỉ còn nghĩa dành cho vợ còn tình yêu đã dành cho tôi rồi, anh tưởng trái tim khô cằn của mình không thể sống lại nhưng nó đã hồi sinh khi gặp tôi.

Đến đó thôi, tôi đã hiểu con người sống với nhau, tuy không còn tình yêu nhưng tình nghĩa luôn luôn tồn tại. Tôi còn hiểu nếu không có sự xuất hiện của tôi thì vì nghĩa anh vẫn ở bên người vợ ấy vì hơn ai hết, cô đã hy sinh vì anh, vì cuộc sống của bố con anh quá nhiều. Tôi cố gắng gượng cười để nước mắt không rơi khi chua chát nhận ra dù biện lý do gì thì tôi vẫn là người đến sau trong mối quan hệ này.

Tôi quyết định rời đi, với mong muốn để vợ anh sống lâu hơn vì các con anh vẫn cần mẹ. Tôi đã định lặng lẽ đi nhưng rồi lại sợ, chắc vợ anh sẽ đau lòng lắm vì cô ấy cứ tưởng chúng tôi vẫn bên nhau. Tôi một lần nữa lại đến viện, ánh mắt cô nhìn tôi đầy trách móc, cô không còn ở phòng cấp cứu nhưng vẫn còn rất yếu. Phải cố gắng lắm, tôi mới nói được câu sẽ rời xa chồng cô mãi mãi. Không trả lời được nhưng tôi thấy ở khóe mắt người phụ nữ ấy chảy ra giọt nước mắt của sự bình yên.

Tôi bỏ chạy như để trốn tránh một điều khủng khiếp, tôi chạy thật nhanh khỏi nơi ấy, và chẳng may bị ngã. Tôi chỉ nhớ, khi ấy tôi đau lắm, những người xung quanh chỉ trỏ, vây quanh tôi. Khi tỉnh lại, tôi đã mất đứa con trong bụng, tôi đau đớn và nghĩ mình chẳng nên gặp anh thêm một lần nào nữa. Tôi quyết định chạy trốn.
kieu toc nam
Giờ tôi đã rời sang thành phố khác để bắt đầu một cuộc sống mới, tôi không thể ở lại, chẳng thể gặp ai. Tôi cần một cuộc sống yên bình. Tôi không biết bắt đầu cuộc sống mới thế nào, liệu tôi có thể còn được hạnh phúc không? Tôi không dám chắc nhưng tôi biết mình phải đóng lại câu chuyện này để không ai bị tổn thương thêm nữa, kể cả chính bản thân mình.

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Chìa khóa để có mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt đẹp

Gần đây, tôi có đọc được rất nhiều bài viết của các con dâu trẻ, kể về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Nhưng gần như chiếm đa số là những câu chuyện kể chẳng mấy tốt đẹp về mối quan hệ ấy. Khi nào cũng là những người mẹ chồng ghê gớm, luôn chèn ép, bạc đãi con dâu của mình. Nhiều người còn nói về mẹ chồng bằng những từ thậm tệ như 'có một không hai', 'tệ bạc nhất'… nhưng đã bao giờ những người con dâu ấy tự hỏi xem, vì sao mẹ chồng lại ghét mình như thế chưa?


Tôi cũng từng phải quay cuồng trong mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu như mọi người nhưng có lẽ do tôi tìm ra được 'chìa khóa' cho mối quan hệ của mình, nên dù làm dâu một người mẹ chồng nổi tiếng là ghê gớm nhưng tôi thấy mình không hề bị khổ vì mối quan hệ ấy. Nói ra không phải để khoa trương, nhưng với hơn 10 năm làm dâu của mình, tôi xin mạn phép chia sẻ 'chìa khóa' hạnh phúc để giữ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu của mình

Tôi cũng là một người phụ nữ đã đi làm dâu được hơn 10 năm nay. Tôi cũng có mẹ chồng nổi tiếng là ghê gớm, khó tính và keo kiệt. Nhiều người thấy tôi về làm dâu mẹ chồng tôi thì nghĩ rằng tôi sẽ khổ nhưng tôi lại tâm niệm, 'sướng khổ do mình' nên luôn cẩn trọng từ những điều nhỏ nhất.

Tôi đã tìm ra 'chìa khóa' để mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu luôn tốt đẹp
Tôi lại tâm niệm, 'sướng khổ do mình' nên luôn cẩn trọng từ những điều nhỏ nhất. Ảnh: St.
Xác định vai trò của người con dâu trong gia đình

Tôi là con dâu trưởng của một gia đình có 3 con trai, ngay khi bước chân về nhà chồng tôi đã xác định được vài trò của người con dâu. Không chỉ chăm sóc chồng, con lo toan việc gia đình mà một điều không thể thiếu đó là chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ chồng.

Vì vậy tôi đã cố gắng xây dựng và vun đắp mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu từ những ngày đầu tiên. Ban đầu là theo dõi mẹ chồng làm việc sau đó là làm tất cả những việc mình có thể để bà không phải đụng tay vào việc gì. Tôi chỉ làm những gì mẹ chồng cho phép và đồng ý. Khi tôi xin ý kiến, hỏi mẹ chồng cách làm việc thì không phải tôi không biết làm mà để chính mẹ cũng có cảm giác mình được tôn trọng. Đó cũng là cách tôi học hỏi nhanh nhất lối suy nghĩ, nề nếp và thói quen của nhà chồng.

Quan tâm thật lòng

Bên cạnh việc tôi hỏi ý kiến của mẹ chồng từ những việc nhỏ nhất thì thỉnh thoảng đi đâu xa tôi cũng có quà cho mẹ chồng, và thường hay hỏi thăm sức khỏe của bà. Đi đâu tôi cũng xin phép, chào hỏi, thưa gửi… Tôi cũng thường xuyên đưa bà đi chơi đây đó, để tình cảm mẹ chồng nàng dâu thêm gắn bó. Mới đầu, mẹ chồng tôi cũng cho rằng tôi khéo léo như vậy để lấy lòng bà, nhưng sau này bà mới hiểu tôi thực sự muốn vun đắp tình cảm mẹ chồng con dâu cho tốt đẹp, nên bà cũng đáp lại và vô cùng yêu quý tôi.

Lời nói chẳng mất tiền mua

Việc ở cùng nhà với mẹ chồng và mẹ chồng chăm sóc con cái, dọn dẹp nhà cửa cho mình đó là chuyện bình thường và gần như ở gia đình nào sống chung với bố mẹ cũng diễn ra. Nhưng đã có mấy người nói cảm ơn hay nhờ vả khi mẹ chồng làm hộ. đối với gia đình tôi, mẹ chồng đã tình nguyện trông con cho vợ chồng tôi đi làm, nhưng sáng ra thay vì mặc kệ con cho bà thì tôi chuẩn bị đồ ăn sáng cho con rồi có lời nhờ bà cho ăn hộ.

Ngày nào cũng vậy, bằng cách nọ cách kia tôi luôn nói để mẹ chồng hiểu 'may có bà trông con tôi mới đi làm được'. Có thể là 'con vội quá, mẹ cho cháu ăn và trông cháu hộ con' hoặc 'thức ăn con để trong tủ, lát cháu dậy mẹ cho ăn hộ con'… mỗi câu nói tôi đều kèm theo chữ 'nhờ' hoặc 'hộ' để mẹ chồng không nghĩ việc mẹ làm là nghĩa vụ mà là một sự hàm ơn. Tôi luôn đặt mẹ lên vị trí quan trọng của gia đình.

Yêu thương, quan tâm hết lòng tới con trai của mẹ

Chồng bạn mới là mối quan tâm chính của mẹ, nếu bạn chăm sóc chồng từ những viêc nhỏ nhất thì đương nhiên mẹ chồng cũng hài lòng và yên tâm giao con trai cho bạn. Nếu để mẹ còn phải lo lắng cho chồng mình, thì dĩ nhiên là mẹ đã nhìn thấy những điểm chưa được của bạn. Vậy hãy làm hài lòng chồng thì chắc chắn mẹ chồng cũng sẽ hài lòng.
cách trị mụn trứng cá
Vẫn biết, mỗi người mỗi tính, chẳng ai giống ai, cùng một người mẹ chồng nhưng hợp với cô con dâu này chẳng hợp với cô kia. Hoặc mẹ yêu cô này, ghét cô kia? Tất cả đều do sự khéo léo và cách tạo dựng mối quan hệ của chính cô con dâu ấy... Nếu như chúng ta khéo léo, yêu thương mẹ chồng thật lòng và chăm sóc yêu thương bà bằng tình cảm thực sự thì chắc chắn, chúng ta sẽ được đáp lại đúng với những gì mình đã làm.

Còn ngược lại, nếu như chúng ta sống giả dối. Không coi mẹ chồng ra gì, lúc nào cũng chỉ rình rập để nói xấu mẹ chồng, đối xử tệ bạc với họ thì các chị cũng sẽ nhận được sự đáp trả như mình đã đối xử với bà mà thôi. Thiết nghĩ, để mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu của mình tốt đẹp, chúng ta nên học cách yêu thương chân thành và thực lòng đối với mẹ chồng của mình.


Làm gì để hâm nóng tình cảm vợ chồng

1. Viết một mẩu giấy cho chồng

Việc tưởng chừng đơn điệu này sẽ mang lại hiệu quả đáng ngạc nhiên giữa một xã hội chỉ toàn là viết thư điện tử như hiện nay. Hãy tìm một mẩu giấy thật đẹp, tốt nhất là màu sắc rực rỡ, một cây bút, có thể là màu đỏ và viết ra những lời lẽ lãng mạn hoặc khêu gợi nhất bạn có thể. Hãy đặt mẩu giấy ở nơi chồng bạn có thể nhìn thấy hàng ngày, như trong ví của anh ấy, hoặc túi quần và đón đợi điều kỳ diệu xảy ra.


2. Giúp đỡ bạn và có được niềm vui bất ngờ

Hãy thử hình dung bạn nhờ chàng làm một điều gì đó, như qua cửa hàng gần nhà mua trứng giúp bạn sau giờ làm. Anh ấy đi mua trứng và trở về nhà, đặt những quả trứng trên bàn ăn và nhận ra một điều bất ngờ. Đó là tấm vé xem bộ phim anh ấy yêu thích, hay một trận bóng anh ấy mong đợi suốt một tháng nay, một điều bất ngờ tuyệt vời.
3. Một ngày sống như ông Hoàng

Hãy dành một ngày để làm mọi điều chàng muốn. Lên danh sách những thứ anh ấy yêu thích để làm, để ăn hay để xem và làm chúng. Hãy cố gắng làm được càng nhiều điều càng tốt. Chàng sẽ cảm kích và dành những điều tuyệt vời không kém cho bạn vào một lúc nào đó.
4. Thử sở thích của anh ấy

Bạn có thể không thích chơi điện tử hay môn thể thao mà anh ấy yêu thích. Hãy thử làm chàng bất ngờ bằng cách thử chơi theo sở thích của anh ấy, ra sân và chơi thể thao cùng chàng và xem anh ấy thích nó như thế nào. Có thể bạn không chơi tốt, nhưng chàng sẽ đánh giá cao sự cố gắng của bạn.
5. Bữa ăn trưa

Một bữa ăn trưa ngon miệng do chính tay bạn chuẩn bị, hoặc đơn giản là vài chiếc bánh quy để anh ấy có thể mời đồng nghiệp của mình. Chàng sẽ tự hào khi có một người vợ giỏi nội trợ lại biết chăm chút cho chồng như bạn.

6. "Tái" trăng mật

Một kỳ nghỉ ngọt ngào sẽ giúp các bạn hâm nóng lại tình cảm của mình như những ngày các bạn còn đi tuần trăng mật với nhau. Hãy nhanh chóng đăng ký các đợt khuyến mại máy bay giá rẻ để có thể tiết kiệm tối đa chi phí.
7. Bất ngờ của bất ngờ

Dành bất ngờ ở những nơi bất ngờ nhất, một món quà nhỏ trong giày của anh ấy, một ghi chú bằng mặt nạ trên da của anh ấy, thậm chí trên quần chip của anh ấy. Chàng sẽ bất ngờ về vị trí của bất ngờ hơn là bản thân nội dung của chúng.
8. Hộp tình yêu

Bạn dễ dàng lưu lại những bức ảnh, câu nói, ý tưởng và mọi thứ dành cho tình yêu của hai người và đặt vào một chiếc hộp. Hãy xem tình yêu của các bạn sẽ được bùng nổ như thế nào.
9. Hát bài hát chàng yêu thích

Khi hai người có dịp ra ngoài hẹn hò, hãy làm chàng bất ngờ bằng cách hát bài hát chàng yêu thích. Không ai bận tâm bạn hát hay hay dở, chàng sẽ phải mỉm cười đến đêm vì sự đáng yêu của bạn.
10. Những ngày hẹn hò trong năm

Hãy chọn ra 12 ngày khác nhau bạn muốn đi chơi. Viết chúng ra và cho vào phong bì, sau đó để cho chàng lựa chọn. Với cách này, bạn sẽ có một ngày hẹn hò trong mỗi tháng để làm điều gì đó khác biệt bên nhau.
15 điều giúp bạn mang lại niềm vui bất ngờ cho chồng
11. Làm Photobook của bạn

Hãy chụp những tấm ảnh đẹp nhất của bạn và in thành photobook tặng chàng. Mỗi khi nhớ bạn, chàng sẽ được ngắm nhìn bạn.
12. Đổ mồ hôi trên sàn nhảy

Tìm lớp học khiêu vũ và học một vài điệu nhảy nóng bỏng với nhau. Hãy đến câu lạc bộ khiêu vũ và thể hiện những bước nhảy bạn đã học được. Có thể ai đó không ấn tượng, nhưng chồng bạn thì chắc chắn có.
13. Làm điều bạn vốn không dám làm

Nghĩ tới một điều bạn không bao giờ làm, và làm nó. Đi chơi với chàng và làm những điều chồng bạn không thể ngờ tới. Chàng sẽ thực sự ấn tượng khi bạn dám làm điều mà bạn vốn sợ hãi.
14. Đơn giản và ngọt ngào
kieu toc nam
Đôi khi điều đơn giản lại là điều tuyệt vời nhất. Viết một bức thư và đánh dấu bằng một nụ hôn màu đỏ, một bữa tối dưới ánh nến, hay những bông hồng trên giường.
15. Nói yêu chàng theo một cách khác

Hãy thể hiện tình yêu bằng một cách nói khác, một nụ hôn khác kiểu. Hãy sử dụng sự sáng tạo của bạn. Chàng sẽ yêu những điều bạn mang tới, vì nó xuất phát từ trái tim bạn.

Những lý do khiến xảy ra cuộc chiến mẹ chồng - nàng dâu

Việc duy trì một mối quan hệ tốt đẹp giữa mẹ chồng - nàng dâu luôn là điều không mấy dễ dàng. Những ông chồng sẽ luôn bị đặt vào giữa trong những tình huống vô cùng khó xử. Nếu không khéo léo, cuộc hôn nhân thậm chí có thể bị phá vỡ chỉ vì những bất đồng không thể giải quyết được giữa mẹ chồng - nàng dâu.

Đây là một cuộc đấu tranh quyền lực lâu đời đã trở thành nỗi khổ của hầu hết những cuộc hôn nhân. Tuy nhiên, những mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu luôn luôn phức tạp và khó hiểu. Hầu hết các bà vợ dường như đã được lập trình sẵn về một cảm giác không thích mẹ chồng.

Đây là 10 lý do giải thích tại sao nàng dâu thường không ưa mẹ chồng đến thế.

8 lý do nàng dâu cực ghét mẹ chồng
Không thông cảm

Những người mẹ chồng thường đưa ra những tiêu chuẩn về một người con dâu như phải giữ nhà sạch sẽ, nuôi dạy con cái tốt và nấu thức ăn ngon. Họ sẽ luôn từ chối những lựa chọn, cách làm của con dâu và luôn đưa ra những quyết định khác, thậm chí đòi hỏi con dâu phải thế này thế kia. Đây là một trong những lý do khiến vợ bạn thường không thích mẹ chồng.

Chán nản

Việc làm quen với mẹ chồng sẽ cần nhiều thời gian, đặc biệt nếu hai bạn mới cưới. Hầu hết những nàng dâu mới sẽ rất háo hức chờ đợi sự chào đón ấm áp với vòng tay rộng mở của bố mẹ chồng. Tuy nhiên, khi cô ấy không nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt mà cô ấy mong đợi, cô ấy chắc chắn sẽ cảm thấy chán nản.

Chưa bao giờ chấp nhận quyết định của con dâu

Một trong những điều mà nàng dâu ghét nhất ở mẹ chồng là việc bà không bao giờ chấp nhận quyết định và mục tiêu của con dâu. Cô ấy có thể sẽ dị ứng với mẹ chồng nếu không được thực hiện những điều quan trọng nhất như đi du lịch hoặc học hành. Nàng dâu sẽ cảm thấy bị xúc phạm quan điểm sống và những ước mơ của mình

Ra lệnh

Nhiều người mẹ chồng thường rất độc đoán và thích ra lệnh cho con dâu làm theo ý bà. Điều này sẽ vô tình tạo chiều hướng tiêu cực cho mối quan hệ giữa hai người.

So sánh

Việc mẹ chồng luôn luôn so sánh nàng dâu với những người phụ nữ khác sẽ khiến nàng khó chịu và động tới sự tự trọng của nàng. Đặc biệt, mẹ chồng có thể so sánh với chính họ bằng những câu nói như "Mẹ thường làm nó theo cách này hoặc mẹ luôn ở trong nhà bếp nấu ăn cho cả nhà....".

Bỏ rơi

Cũng có lần nàng dâu có thể cảm thấy tủi thân khi bị mẹ chồng bỏ rơi. Trong những lúc gia đình tụ họp, mẹ chồng có thể khiến con dâu cảm thấy điều này.

Nói về bạn gái cũ của chồng

Việc mẹ chồng thường xuyên kể lại về người cũ của chồng sẽ khiến con dâu không thích thú chút nào. Đôi khi chỉ là một câu chuyện vu vơ như "nhà cô ấy rất giàu, cô ấy giờ đã có 2 con và là giám đốc công ty..." cũng đủ khiến người con dâu chạnh lòng.

Nói về ngoại hình

Một trong những lý do tại sao con dâu ghét mẹ chồng là bởi vì bà luôn luôn bình luận về ngoại hình của cô ấy như tăng cân, đôi mắt có vẻ mệt mỏi hoặc chê bai mái tóc của con dâu. Lúc này mẹ chồng có thể không có bất kỳ ý định xấu nào nhưng con dâu vẫn có thể hiểu sai và buồn bã.


Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Bố mẹ chồng liên tục lấy chuyện cũ ra đay nghiến tôi

Tôi đã từng đau khổ, quẫn bách đến mức tìm đến cái chết cách đây 2 năm. Và hiện giờ tình trạng cũng khá hơn một chút nhưng cuộc sống của tôi vẫn bế tắc, ngày ngày phải chịu đựng cảnh gia trưởng của nhà chồng mà chồng chẳng thể bảo vệ mình, cộng thêm thỉnh thoảng phải nghe những câu chì triết của mẹ chồng vì chuyện “tự tử” không thành năm xưa. Tôi thấy ngột ngạt, bí bách và muốn phá tung mọi thứ.


Tôi lấy chồng khi 20 tuổi, ở cái tuổi mơ mộng, hồn nhiên và đầy hoài bão tôi lại chấp nhận gắn cuộc đời mình với người đàn ông hơn đến 10 tuổi. Gia đình và chính bản thân tôi cứ ngỡ, hơn 1 tuổi thì chồng sẽ chín chắn, sẽ bảo bọc và lo được cuộc sống của tôi nhưng không phải vậy. Ngoài việc có gia đình cơ bản, có vẻ bề ngoài hào nhoáng và mồm mép dảo hoạt, chồng tôi chẳng có điểm gì để tôi đủ tự tin gắn cuộc đời mình cả. Nói thêm về gia đình chồng, đúng là một gia đình khá giả nhưng gia giáo và truyền thống đến mức hà khắc. Tôi chẳng phải lo gì đến kinh tế nhưng lúc nào cũng phải quay cuồng để làm đúng lễ giáo, gia phong nhà chồng nhưng khó quá. Ở thời hiện đại rồi, sống giữa thành phố phồn hoa vậy mà vẫn còn cảnh gia đình ăn cơm chia làm 2 mâm. Mâm trên có bố chồng, chồng còn mâm dưới là tôi, mẹ chồng và cô em gái chồng. Chỉ cần nói đến vậy là mọi người hiểu, gia đình chồng tôi có tư tưởng cổ hủ, gia trưởng đến mức nào. 20 tuổi về làm dâu, đòi hỏi tôi phải lo toan, tháo vát như một người vợ, người dâu đảm thực thụ.

Bị mẹ chồng liên tục nhiếc móc, trì chiết vì chuyện tự tử không thành năm xưa
20 tuổi, tôi phải quay cuồng đề làm đúng lễ giáo, gia phong nhà chồng
Nhớ hôm đầu tiên về nhà chồng, 5 giờ sáng mẹ chồng gọi như gõ mõ ở cửa phòng để tôi dậy nấu bữa sáng cho cả gia đình. Cũng cơm canh, mâm trên mâm dưới như bữa chính. Tôi hoảng hồn, luống cuống và mệt mỏi. Rồi đến chuyện nói năng, chẳng suồng sã như nhà mình mà đòi hỏi lễ phép đến hà khắc. Lúc nào cũng phải thưa bố, thưa mẹ, thưa anh, chứ chẳng được gọi bố ơi, mẹ ơi như những nhà khác. Bởi còn trẻ lại chẳng quen những điều như vậy tôi bị bố mẹ chồng trách mắng rất nhiều lần, thậm chí còn chửi um lên, bắt gọi bố mẹ đẻ đến để hợp sức “giáo dục” tôi. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in chuyện hôm đó. Chồng tôi đi uống rượu khuya lắm mà chẳng về tôi gọi bao nhiêu lần cũng chẳng về, rồi tắt máy không liên lạc được. Tôi quyết định ra ngoài tìm chồng, khi quá nửa đêm. Cuối cùng tôi cũng tìm được anh về, và vợ chồng tôi cãi nhau kịch liệt bởi tôi thấy tủi thân và cảm giác bị chồng bỏ bê quá nhiều. Những tưởng mẹ chồng sẽ đứng về phía tôi khi rõ ràng con trai mẹ với là người sai, người cần phải chỉnh đốn thì mẹ lại chửi như tôi mới là người mang tội.

Tôi bị mẹ chồng chửi vì 2 tội: gái có chồng mà dám nửa đêm ra ngoài, mẹ còn nói tôi lấy cớ tìm chồng để đi đâu; tội thứ hai là dám chửi nhau tay đôi với chồng, dám đuổi không cho anh vào phòng ngủ. Rồi mẹ nói bằng những từ rất khó nghe như “nhà tôi không có cái thói phụ nữ đi đêm”; “cái loại mèo hoang đi đêm có hay ho gì mà to miệng”, “bố mẹ cô dạy thế nào mà cô dám cãi nhau tay đôi với chồng, đồ mất dạy”… nói chung khi ấy buồn bực, lại ấm ức tôi cảm thấy chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống nữa. Suốt đêm nằm trằn trọc, tôi nghĩ về chuỗi ngày mệt mỏi căng như dây đàn khi sống ở nhà chồng. 20 tuổi, tôi chôn vùi cuộc đời mình trong một gia đình hà khắc, cứ không ưng việc làm của tôi lại gọi điện hoặc mời bố mẹ tôi đến tận nhà chỉnh sửa. Tôi thương mình, thương bố mẹ và bí bách cùng quẫn mà nghĩ dại, uống thuốc ngủ tự tử. Cũng may, chồng đưa đến viện kịp thời nên không chết. Việc tự tử không thành vừa là cái may cho tôi giữ được mạng sống, bố mẹ tôi còn con gái nhưng lại đẩy cuộc đời tôi bước sang một chuỗi ngày khác, cũng uất hận, tủi nhục nhưng tôi không cãi được một lời.

Sau sự cố ấy, có vẻ chồng tôi thay đổi nhiều hơn về cách đối xử với vợ, nhẹ nhàng, quan tâm hơn nhưng vẫn gia trưởng và theo khuôn phép cũ. Điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhàng, nhưng bố mẹ chồng thì ngược lại, họ luôn lôi chuyện cũ ra mà chì triết, nhiếc móc. Cứ việc gì tôi làm không ưng mắt là mẹ chồng lại nói, “tôi nói thế được không, hay lại ép cô” hoặc “thôi ông ạ, không cô ấy lại tự tử mang tiếng nhà mình” thậm chí, mỗi lần tôi uất ức, khóc hoặc có hành động gì đó mà mẹ chồng không ưng thì bà lại nói “cô định làm gì? Lại tự tử hay bỏ đi”. Thực lòng, tôi biết, hành động năm ấy của tôi là ngu xuẩn, dại dột nhưng tôi và bố mẹ tôi đã xin lỗi năn nỉ họ bỏ qua rồi nhưng sao cứ chốc chốc lại lôi ra nhiếc móc vậy. Làm tôi và gia đình tôi khó sống, khó dung hòa với họ quá.
kieu toc nam
Giờ đây, tôi có con trai, bao vui buồn đau khổ đã trải qua, chỉ cần nghĩ đến con là tôi có thể vượt qua được hết. Tôi đã cố gắng, đã nỗ lực rất nhiều nhưng có vẻ vẫn chẳng thấm vào đâu so với kỳ vọng của nhà chồng. Giá như chồng tôi nghĩ thoáng, mới và mở hơn có lẽ cuộc sống của tôi không bí bách đến vậy. Anh chưa một lần bênh tôi, bảo vệ tôi trước những lời nói cay nghiệt, khắt khe của mẹ chồng. Ngược lại anh chỉ nói “nếu em tốt thì mẹ có phải nói nhiều vậy không?”. Chỉ chừng ấy thôi, tôi hiểu, mình sẽ chẳng bao giờ tốt được như ý họ. Tôi thấy bí bách và ngột ngạt với cuộc sống này quá. Tôi biết phải làm gì đây, để thoát khỏi cảnh sống như thế này?

Tôi có cô con dâu quá sang chảnh

Tôi là giáo viên mầm non đã về hưu còn ông nhà tôi là nông dân chính gốc, quanh năm chỉ biết trồng trọt và chăn nuôi. Nhưng dù cuộc sống khốn khó nhưng vợ chồng tôi vẫn cố gắng nuôi các con ăn học đến nơi đến chốn. Con gái lớn đã lập gia đình và ổn định sự nghiệp ở trong Nam còn con trai út cũng cưới vợ được gần 2 năm. Con trai tôi là kỹ sư tin học, học hành giỏi giang, lại thông minh đẹp trai và lém lỉnh. Chả vậy mà, cô con gái duy nhất của một gia đình quyền chức, giàu có tận trên phố lại say như điếu đổ. Chúng tôi sợ hai gia đình chênh lệch quá nhiều khiến con trai tôi khi vào làm rể gia đình ấy bị lép vế, coi thường. Nhưng mọi nỗi lo, sự ngăn cản của chúng tôi đã không thể ngăn nổi tình yêu của hai đứa. Chúng tôi vô cùng vui mừng, khi gia đình bên ấy ưng thuận và hơn nữa, con dâu tôi cũng ăn học đàng hoàng, cũng xinh đẹp, tươi tắn và cởi mở.


Sốc vì con dâu cưới 2 năm vẫn không ngủ đêm ở nhà chồng vì sợ bẩn
Tôi đã từng tự hào vì có con dâu gần gũi, suồng sã và thân thiện
Khi biết tin chúng cưới nhau, vợ chồng tôi lo sửa sang nhà cửa, cơi nới thêm buồng phòng để các con ở cho tử tế. Nhưng con dâu chỉ nói, không cần lãng phí, chỉ dọn dẹp mọi thứ gọn gàng lại là được, bố mẹ trước giờ sống sao thì cứ vậy, đừng vì có thêm con dâu mà bày vẽ. Tôi đã rất cảm động về hành động và lời nói của con dâu. Thầm cảm ơn trời đất cho chúng tôi được cô con dâu quyền quý, sang trọng nhưng đơn giản dễ gần. Sau đám cưới, con trai và con dâu đi hưởng tuần trăng mật ngay buổi chiều tổ chức hôn lễ. Đi trăng mật về thì về nhà chơi, tối xin lên nhà ngoại lại mặt rồi ở vài hôm. Sau đó về hai vợ chồng dọn đồ lên Hà Nội sinh sống và làm việc luôn. Thành ra, con dâu tôi chẳng ở nhà là mấy. Thậm chí, tháng nào con trai và con dâu cũng về thăm vợ chồng tôi đôi ba lần nhưng chỉ ở ban ngày, nấu cơm, dọn dẹp rồi tối đến lại lên nhà ngoại chơi. Có những hôm về trước đám giỗ, hay tết nó cũng lên ngoại ngủ rồi sáng mai lại về nhà tôi sớm. Tôi buồn vì điều đó nhiều lắm, cũng buồng phòng, không gian riêng cho vợ chồng nó chứ có chung đụng bất tiện gì đâu. Tôi đã nói với con trai, nhưng nó chỉ gạt đi nói vợ nó nhớ bố mẹ, tranh thủ lên chơi buổi tối rồi về nhà lo công việc, tôi cứ cả nghĩ. Nhưng lại còn thêm một điều, suốt cả ngày ở nhà tôi, con dâu luôn tươi cười, vồn vã nhưng chẳng muốn ăn uống cùng mọi người. Ngồi xuống mâm cơm, cũng chỉ nói chuyện, góp vui, gắp thức ăn cho mọi người mà hiếm khi ăn đồ ăn. Họ hàng, anh em, ai cũng khen tôi có phước, có con dâu giàu có lại thân thiện. Tôi đã từng hãnh diện vì điều đó nhưng thay vì ăn cơm cùng mọi người, tôi thấy cứ chốc chốc con dâu lại uống sữa, ăn đồ ăn nhanh như bánh mì, xúc xích mang về. Nhiều lần tôi gặng hỏi thì con dâu vẫn tươi cười, nói là háu đói, nên hay ăn vặt. Mới đầu tôi cũng nghĩ vậy mà chẳng để ý nhiều. Nhưng sau này tôi mới biết được nguyên nhân.

Vậy mà con dâu tôi cũng về nhà tôi gần 2 năm, nhưng chuyện ngày ở nhà, tối vợ chồng nó lại dắt díu nhau đi có hôm lên ngoại, có hôm ra thị trấn thuê phòng ngủ rồi sáng mai về thanh minh là chơi quá khuya sợ vợ chồng tôi thức giấc nên thuê ngủ lại bên ngoài vẫn diễn ra đều đặn. Rồi đến cả việc ăn uống cùng cả nhà, vẫn diễn ra như những ngày đầu. Mới thì chẳng ai để ý nhưng hơn 1 năm trời, mọi việc vẫn vậy khiến tôi không thể không chạnh lòng. Họ hàng, anh em bắt đầu bán tán, nói nọ nói kia về việc con dâu tôi không bao giờ ngủ ở nhà, không bao giờ ăn uống cùng gia đình. Tôi nghe nhiều và buồn lắm, Nhưng cứ hỏi con trai thì nó lại gạt đi. Đến đợt tết vừa rồi, trời lạnh mà đêm đến, con dâu bụng mang dạ chửa vẫn đòi chồng đưa về ngoại. Tôi can không được quay sang cấm đoán, nhưng vẫn không hiệu quả. Rồi con trai tôi thấy khó nghĩ cũng không đi, khiến con dâu phải ở lại. Đêm đầu tiên sau gần 2 năm về nhà chồng, con dâu ngủ lại nhà tôi. Nửa đêm, tôi nghe tiếng hai vợ

kieu toc nam
chồng nó cãi vã. Nôm na là con dâu trách cứ con trai tôi không đưa nó đi chỗ khác ngủ, ở nhà nó không ngủ nổi. Rồi con trai tôi cáu gắt thì con dâu khóc toáng lên nói “nhà thì bẩn, giường chiếu, xoong nồi cái nào cũng cáu bẩn, làm sao mà ăn uống, ngủ nghỉ được”. Tôi nghe vợ chồng nó nói đi nói lại với nhau mà đau lòng. Hóa ra bấy lâu nay con dâu chê nhà tôi bẩn mà chẳng dám ăn uống hay ngủ lại chứ chẳng phải lý do nào khác. Tôi thấy tự ái vô cùng, giá như con dâu cứ nói thẳng lý do với tôi ngay từ đầu thì tôi chẳng thấy bị tổn thương như vậy. Tôi đã nói ông nhà tôi chuyện này thì ông nói, xây nhà mới, làm lại mọi thứ cho các con ở thoải mái hơn nhưng tôi thì chẳng muốn như vậy. Tôi muốn con dâu hoặc con trai phải tự nói lý do thì tôi mới sửa nhà cửa, thay đồ đạc mới. Bởi nhà tôi không được tiện nghi như nhà ông bà thông gia nhưng so với những gia đình khác ở quê cũng gọn gàng, sạch sẽ rất nhiều. Tôi không nghĩ, việc nói với mẹ một điều bình thường như vậy lại khó khăn thế. Tôi vẫn làm như chẳng biết chuyện gì, mặc kệ con dâu đi về hay tránh ăn cùng mọi người. Tôi làm vậy có quá đáng không?

Người yêu tôi luôn đặt bao cao su dự phòng trong ví

Tôi năm nay 25 tuổi, là giáo viên mầm non, lớn lên trong gia đình trung lưu ở tỉnh, cuộc sống bình lặng và đầm ấm. Tôi đã yêu một người đàn ông cùng quê, anh là nhân viên đồ họa cho một công ty thiết kế nội thất. Nhìn chung thì bạn trai và hiện là chồng sắp cưới của tôi hiền lành, chẳng có gì nổi bật cả, có lẽ vì vậy mà tôi thấy chắc chắn, tin tưởng hơn khi ở cạnh anh. Bố mẹ tôi cũng ưng, bởi thấy anh có nghề nghiệp ổn định lại chân chất, mộc mạc và hiền lành. Không có gì thay đổi thì cuối năm nay, chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới. Do tôi cũng yêu anh rất nhiều, hơn nữa hai gia đình cũng định ngày cưới rồi nên chuyện tôi và anh đi quá giới hạn trong tình yêu cũng là một điều mà bản thân tôi nghĩ có thể chấp nhận được. Chúng tôi thuê cùng một căn phòng trọ để làm việc trên Hà Nội. Cuộc sống không phải dư giả lắm nhưng với tôi chỉ cần vậy là hạnh phúc và mãn nguyện rồi.


Hồi mới chuyển về ở cùng nhau, hạnh phúc là vậy nhưng tôi vẫn thấy ở anh những thói quen nực cười và khiến tôi khó chịu. Như ngủ ngáy, lười nhác, quần áo để không đúng chỗ… và đặc biệt nhất là thói quen luôn để bao cao su trong ví. Thói quen ấy được anh bao biện là một sự văn minh, tạo cho anh sự tự chủ kể cả trong tình huống mất tự chủ nhất. Anh còn cười nói với tôi rằng, chỉ để phòng trừ chứ có lẽ chẳng khi nào dùng. Tôi hơi tự ái khi nhìn thấy chúng trong ví của anh nhưng thiết nghĩ đó cũng là một thói quen tốt, như anh nói là văn minh và tự chủ thật. Tôi không còn xét nét anh nhiều về chuyện đó, bởi lúc nào mở ví ra vẫn thấy còn hai cái nguyên vẹn, dường như chẳng xê dịch. Tôi dường như đã chấp nhận chuyện đó và xem nó là thói quen bình thường của chồng sắp cưới mà bất cứ một thanh niên nào cũng nên học tập. Có điều, cũng vì một phép thử với những chiếc bao cao su ấy, mà giờ đây tôi thấy hoang mang cực độ, tôi không hiểu, chồng sắp cưới của mình đã làm gì với chúng nữa. Tôi nghi ngờ, đằng sau sự chân thành, mộc mạc của anh là một bộ mặt tráo trở, đáng khinh bỉ.

Những chiếc bao cao su trong ví bóc trần bộ mặt giả dối của chồng sắp cưới
Đã chuyển về sống cùng nhau gần 3 tháng, tôi vẫn thấy hai chiếc bao cao su trong ví của anh còn nguyên vẹn. Tôi nảy ra ý định làm một phép thử để chứng minh sự trong sạch vô tư của anh cũng là giải tỏa những thắc mắc nghi ngờ của mình. Tôi lấy bút dạ, đánh dấu vào vỏ của hai chiếc bao cao su ấy một ký hiệu ở một góc mà chỉ mình tôi biết, rồi lại bỏ vào ví của anh như cũ. Vốn đã tin chồng sắp cưới từ lâu, việc thử chỉ là  trêu đùa nên khiến tôi chẳng mấy bận tâm. Tôi đã bẵng đi vài ba tuần không để ý. Hai tuần trước, do mệt xin nghỉ làm ở nhà, anh tất bật về sớm lo cơm nước, chăm sóc tôi. Nằm trên giường nhìn anh tay dao tay thớt, lo lắng chăm sóc mình, tôi thấy mãn nguyện vô cùng. Rồi nhớ đến chiếc bao cao su trong ví anh, tôi với tay kiểm tra. Tôi như không tin vào mắt mình. Cả hai chiếc chẳng còn ký hiệu mà tôi đánh dấu nữa. Tôi tỉ mẩn tìm đi tìm lại, nhưng chẳng thấy tăm hơi ám hiệu của mình ở đâu. Tôi chột dạ nghĩ đến việc anh đã dùng nó trong một trường hợp nào đó. Tôi thấy ấm ức vô cùng, mà nếu có nhỡ hay bất ngờ thì chỉ một cái, sao dùng cả hai được. Tôi hỏi như trêu đùa “bao cao su cả ví sao chồng không dùng đi, sắp hết hạn rồi này”. Thì anh vẫn vô tư nói, “để phòng cho oai chứ chắc không có cơ hội đâu em ạ”. Tôi bực mình vô cùng bởi rõ mười mươi rồi nhưng anh còn giảo miệng nói lớn. Nhưng tôi muốn xác minh chính xác vấn đề rồi mới hỏi anh mọi chuyện, bởi không chừng anh cho bạn hay một điều gì đó.

Sau hôm đó, tôi lại bí mật đánh dấu vào hai chiếc bao cao su mới ấy mà anh chẳng hay biết. Lần này tôi luôn thấy phấp phỏng, tò mò và để ý. Gần một tuần vẫn còn nguyên vẹn nhưng sau một tuần tôi không kiểm tra, đến tuần thứ hai là cách đây 2 ngày, tôi bàng hoàng như không tin vào mắt mình. Cả hai chiếc bao cao su tôi đã đánh dấu lại được thay mới. Đầu óc tôi quay cuồng, cảm giác bị anh lừa dối qua mặt dâng lên, tim tôi thắt lại bởi nhận ra anh không chỉ phản bội tôi một lần mà tính ra vậy ít nhất là 4 lần còn chưa kể, trước đây, khi tôi không để ý còn bao nhiêu lần tương tự nữa. Tôi cố gắng nuốt ấm ức vào lòng để từ từ tìm hiểu nhưng không nhịn nổi. Tôi đã sổ vào mặt anh những ấm ức của mình. Nhưng bạn trai vẫn thản nhiên nói, anh bạn cùng cơ quan nhỡ nên xin một cái. Rồi tôi hỏi, sao anh ta xin rồi anh lại phải bỏ vào ngay??? Nói chung chúng tôi cãi nhau kịch liệt, bao nhiêu câu hỏi của tôi, chồng chưa cưới đều trả lời bằng những câu ngu ngơ, theo kiểu bao biện mà chẳng thuyết phục chút nào. Tôi cảm giác như chẳng hiểu gì về con người anh vậy, có lẽ nếu không có phép thử kia chắc cả đời này tôi vẫn tôn thờ, yêu thương tin tưởng anh như một vị “thánh” vậy.
kieu toc nam
Hai hôm nay, tôi chẳng muốn nói chuyện cùng anh nữa, bởi tôi thấy mất lòng tin, thấy như mình bị anh biến thành kẻ ngốc. Tôi muốn biết mục đích chính xác của việc anh liên tục thay mới những chiếc bao cao su trong ví của mình. Dẫu cho sự thật ấy đau đớn, sốc và phũ phàng với tôi nhưng nhất định tôi vẫn phải biết, tôi muốn nhìn thấy bộ mặt thật của chồng sắp cưới xem nó ghê rợn đến mức độ nào. Mấy hôm nay, tôi bị ngập chìm trong những lý do anh đưa ra để bao biện cho mình, tôi hiểu trong ngàn vạn lý do ấy, chẳng có cái nào đúng cả. Chỉ có lý do anh phản bội tôi rất rất nhiều lần là anh chưa kể đến nhưng tôi biết đó mới là lý do ấy khả quan nhất. Tôi biết phải làm gì đây, khi yêu anh quá nhiều, nhìn thấy anh phản bội rõ ràng nhưng cũng chẳng thể cương quyết dứt bỏ. Tôi bối rối, đau khổ và hụt hẫng vô cùng.

Tôi rối như tơ vò vì bị tình một đêm thao túng

Tôi năm nay 32 tuổi, hiện là nhân viên truyền thông của một công ty xuất nhập khẩu. Tôi chưa lập gia đình nhưng đã có người yêu. Bạn gái tôi cũng là đồng nghiệp công ty nhưng khác bộ phận, cô ấy là kế toán. Tuy làm cùng công ty nhưng chúng tôi ít giáp mặt nhau, chỉ gặp đầu và cuối buổi làm vì vậy chúng tôi lúc nào cũng thấy nhớ nhung, thiếu thốn tình cảm. Tôi không phải hạng đàn ông phong lưu lãng tử nhưng chẳng hiểu sao tôi lại đang dính vào một mối quan hệ rắc rối. Tưởng chỉ là “tình một đêm” nhưng hiện giờ tôi đang rơi vào tình trạng dở khóc dở cười, bởi chỉ một hành động sai của tôi có lẽ mối tình đẹp đẽ của mình sẽ tan vỡ.


Chuyện là trong chuyến du lịch 4 ngày cuối năm ngoái của công ty, bộ phận truyền thông và marketing  được bố trí đi cùng nhau. Trong chuyến đi ấy, tôi có cơ hội nói chuyện và hiểu thêm về các đồng nghiệp mà trước đây chỉ chạm mặt, chuyện trò qua loa. Sau buổi nói chuyện ấy, tôi thấy thân với Lan, người kém tôi 4 tuổi nhưng đã có gia đình, cô ấy là nhân viên marketing giỏi của công ty lại cùng quê với tôi, nên chúng tôi nhanh chóng hợp nhau trong mọi chuyện. Cũng may có Lan nên chuyến đi dài ngày dường như ngắn lại, quãng đường xa, gập ghềnh khiến tôi chẳng còn cảm giác mệt mỏi bởi những cảm xúc, niềm vui mà Lan mang lại. Tôi thấy mình và em đồng điệu trong suy nghĩ, cách đánh giá vấn đề và hợp nhau cả cách nói chuyện. Đương nhiên, đằng sau những thứ hợp với nhau ấy, tôi và Lan đã có “tình một đêm” ngay trong chuyến đi. Điều mà một chàng trai đứng đắn, chung tình như tôi có mơ tôi cũng chẳng nghĩ đến. Đúng là sức hút của “tình một đêm khó” mà cưỡng nổi, tôi chẳng biết nói về nó như thế nào nhưng chỉ dùng bằng hai cụm từ “phiêu lưu” và “hấp dẫn”. Nếu như chúng tôi chỉ dừng lại ở “tình một đêm” trong chuyến du lịch còn khi trở về với công việc thì chấm dứt hoàn toàn có lẽ với tôi đã trở thành một kỷ niệm đẹp. Nhưng Lan một cô gái đẹp, giỏi, hấp dẫn và đầy đam mê đã khiến tôi chẳng thể dứt nổi. Chúng tôi vẫn hẹn gặp nhau  tuần vài lần và mối quan hệ ấy bản thân tôi thấy là chẳng nên chút nào, nhất là đối với Lan. Biết là sai, là không tốt nhưng tôi không thể dứt được bởi Lan luôn là người chủ động lôi kéo mỗi khi tôi muốn ngảng ra. Thực lòng, tôi thấy có lỗi vô cùng với bạn gái mình và với cả chồng con em nữa. Trái với tôi, Lan nói chỉ cần giữ kín mọi chuyện thì chẳng sao hết, mối quan hệ ấy giúp chúng tôi thoải mái, yêu đời và có thêm đam mê với cuộc sống. Tôi hơi bất ngờ với nhận định đó của Lan, tôi biết em là người phụ nữ có tư tưởng thoáng, mở nhưng không nghĩ nó lại mới và mở đến vậy.

Sống dở chết dở vì bị 'tình một đêm' thao túng, đe dọa
Tôi và Lan đã có tình một đêm ngay trong chuyến du lịch vì nhưng quá hợp ý nhau
Tôi luôn lấy cớ thoái thác, rút lui mỗi lần Lan gọi, hẹn mình. Nhưng gần như, những chối từ của tôi chẳng còn hiệu lực. Bởi Lan luôn biết khơi đúng điểm yếu để tôi không thể từ chối em, rồi tôi vẫn trượt dài trong mối quan hệ tội lỗi ấy. Cho đến dạo gần đây, khi gia đình tôi và bạn gái định được ngày cưới thì tôi hiểu, nhất định phải chấm dứt mối quan hệ với Lan. Nhưng nực cười rằng, tôi càng khước từ, càng tránh mặt thì Lan càng sấn tới, khiến nhiều lúc tôi cảm thấy bức bách, khó chịu như em đang ép buộc, dọa dâm tôi. Lan nói như đinh đóng cột “anh muốn làm gì thì làm, tuần gặp nhau 2 lần ở chỗ cũ”. Tôi đọc xong chỉ biết cười chua chát, tôi thấy nực cười cho hoàn cảnh của mình. Không phải tôi sợ cô ấy mà bạn gái tôi đang cảm nhận được sự “khác” trong cách cư xử, sinh hoạt của tôi nên càng gắt gao quản lý. Tôi không muốn mọi chuyện rối tung lên, lại càng không muốn bạn gái tôi vì chuyện ấy mà buồn, phải suy nghĩ nên muốn chấm dứt quan hệ với Lan. Tôi cương quyết hơn trong lời nói, hành động của mình thì Lan cũng chẳng kém. Em thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán trong lời nói với tôi. Em nói rõ ràng rằng không muốn chấm dứt mối quan hệ này, chỉ muốn âm thầm duy trì bởi chính tôi mang lại cho em niềm vui trong cuộc sống. Tôi cố giải thích rằng đó không phải tình yêu mà chỉ là sự tò mò, đổi chác hay đại loại là thế nhưng Lan vẫn ngoan cố không chịu. Tôi tự mình chấm dứt với em. Tôi không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn thì cô ấy tìm lên tận phòng làm việc. Cuối cùng tôi vẫn phải cum cúp ra chỗ hẹn.

Mới hôm qua thôi, tôi và bạn gái đang tay trong tay đến cơ quan, thì Lan lại nhắn tin nói nhớ, muốn gặp tôi ở chỗ cũ vào buổi trưa. Tôi từ chối thì em nhắn tin như dọa dẫm “anh tự ra hay để em lên tận phòng đón”. Vì sợ mọi chuyện vỡ lở, tôi lại ngậm ngùi ra chỗ hẹn nhưng chẳng còn tâm trạng nào để yêu đương. Tôi nói như cầu xin Lan chấm dứt nhưng em vẫn cương quyết nói không, chỉ cần tôi im lặng. Tôi bực tức bỏ về mặc kệ cô ấy ở lại thì Lan đe dọa cho tôi 2 ngày suy nghĩ, nếu vẫn cương
kieu toc nam

quyết chấm dứt thì bạn gái tôi sẽ biết mọi chuyện. Tôi thật không ngờ, một gã đàn ông như tôi lại bị tống tình trắng trợn đến vậy. Giờ tôi đang phải trả giá cho sự ham hố, tò mò thích cảm giác lạ của mình. Nói ra chắc rằng ai cũng cười nói đáng đời kẻ hai mặt như tôi nhưng thực lòng tôi chán ngấy hoàn cảnh này rồi. Tôi không muốn vì một chuyện không đâu mà tình cảm đẹp đẽ của tôi với bạn gái bị rạn vỡ. Tôi chẳng biết nên thuyết phục Lan thế nào để em từ bỏ ý nghĩ, buông tha cho tôi. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

Tôi phải làm gì để vợ có thể chỉn chu hơn một chút

Tôi năm nay 32 tuổi hiện là nhân viên marketing của một công ty xuất nhập khẩu. Có thể nói tôi có một công việc lý tưởng và mức lương tương đối. Tôi đã kết hôn hơn 1 năm với người vợ kém 10 tuổi và hiện đã có một con trai 3 tháng tuổi. Tôi yêu vợ từ khi em còn là cô sinh viên về công ty tôi thực tập và kết hôn ngay khi em tốt nghiệp đại học. Chính vì vậy mà vợ tôi chưa đi làm đươc ngày nào cho dù đã tốt nghiệp đại học 2 năm. Nhưng với tôi điều đó cũng chẳng sao bởi tôi đủ sức cáng đáng cuộc sống cho gia đình nhỏ của mình. Và hơn hết, vợ tôi cũng chẳng phải suy nghĩ hay thiếu thốn gì khi cô ấy ở nhà cơm nước, chợ búa. Tuy nhiên, trái với tư tưởng của tôi là dù ở nhà hay đi làm vợ cũng phải ăn mặc đẹp thì vợ tôi luôn lấy lý do có đi đâu đâu mà lo ăn mặc để biện minh cho sự tuyềnh toàng, xoàng xĩnh của mình.


Quả thực, trước khi cưới nhau vợ tôi để ý ăn mặc, trang điểm bao nhiêu thì giờ đây cô ấy lại bệ rạc, tùy tiện bấy nhiêu. Đầu tóc thì xù xưỡi, chẳng hiểu xoăn hay thẳng, quần áo lúc nào cũng ống thấp ống cao, ở nhà, đi chợ, đi chơi cũng chỉ mặc nguyên một bộ quần áo. Ban đầu, tôi nghĩ thế cũng tốt bởi cô ấy thu vén cho gia đình, không ăn chơi đỏm dáng như những người phụ nữ khác. Nhưng nhiều khi ra ngoài nhìn vợ người khác ăn mặc, chải chuốt, trang điểm nhìn xinh như mộng còn vợ mình thì dép lê, quần áo ở nhà, tóc buộc túm tó, tôi chẳng thấy ứng mắt chút nào. Mỗi lần lấy lương tôi đều đưa em tiền đi mua quần áo, mỹ phẩm, giày dép nhưng em tiếc lại chẳng chịu mua. Dần rà, tôi phải tự mình mua hoặc đưa em đi mua. Nhưng mua rồi em cũng chỉ để đó, mãi rồi lại đem cho vì em nói có dùng đến đâu. Thực lòng tôi nghĩ, cho dù em chưa đi làm cũng phải ăn mặc đẹp cho bằng bạn bằng bè. Nhưng em thây kệ, cứ làm theo ý mình.

Bất lực khi vợ ngày càng 'xuống cấp' sau khi sinh con
Nói ra thì bảo là tôi để ý nhưng quả thực, đã góp ý nhiều lần nhưng vợ cũng chẳng thay đổi được, thói quen và sự à uôm, thiếu trau chuốt của mình. Không chỉ quần áo bên ngoài, thậm chí quần áo lót của vợ cũng là những đồ cũ kỹ mà tôi đã thấy từ khi cưới nhau, mà chẳng rõ em đã dùng nó từ khi nào. Đã có lần tôi dọn tủ quần áo của em, vơ hết mớ đồ lót cũ kỹ nhận vào cái túi và mua cho em cả loạt mới rồi. Nhưng ít hôm sau lại thấy em lôi ra mặc. Còn những đồ tôi mới mua thì em đem một số cho chị gái, một số cho em gái tôi. Biết chuyện tôi cũng chỉ dở khóc dở cười chẳng biết nói với em sao nữa. Mà tệ hại hơn, tôi còn bị em gái trêu là có khiếu thẩm mỹ chọn đồ lót vì vợ tôi nói dối là tôi mua cho em. Tôi thực chẳng còn chỗ nào chui vì xấu hổ, ngượng ngùng. Chẳng biết với chị gái mình thì em nói ra sao nhưng chị ấy suốt ngày khen tôi tâm lý, tinh tế. Sau lần đó, tôi nói gắt với vợ về việc để ý ăn mặc thì em tự ái, nói ở nhà xấu, lôi thôi nên tôi chê. Mặc cho tôi giải thích em vẫn quy chụp tôi cái tội coi thường và chê vợ xấu. Từ đó có các vàng tôi cũng chẳng giám góp ý em nữa, chỉ sợ mất hòa khí gia đình. Mà mỗi lần em giận dỗi, suốt cả tuần trời, tôi nhìn không chịu nổi lại phải xuống nước xin lỗi.

Khi chưa có con, vợ tôi đã tuyềnh toàng, thì chắc không cần nói mọi người cũng biết, giờ có con cô ấy, bệch xệch đến cỡ nào. Lúc nào cũng hớt hải, bận rộn, đầu bù tóc rối. Nhìn vợ tôi thấy thương lắm, cố gắng giúp đỡ em công việc nhà, nhưng cô ấy cứ gạt đi, nói tự làm được hết. Nhiều lúc tôi nghĩ mình là người may mắn khi có vợ chịu thương chịu khó, chu toàn, nhưng nhiều khi lại ước, giá như em cứ đỏm dáng, ăn diện, lười nhác một chút thì có lẽ cuộc sống của tôi sẽ vui vẻ hơn. Tôi chán ngán khi nhìn vợ đầu bù tóc rối, quay cuồng với công việc đến nhàu nhĩ, xõa xượi lắm rồi, nhưng chẳng
kieu toc nam
giám góp ý sợ em buồn, tủi thân và giận. Tôi thực lòng chẳng hiểu sao vợ tôi lại thay đổi chóng mặt đến vậy, tôi có để em thiếu thốn gì đâu mà phải như thế. Tôi biết làm gì đây để vợ tôi chú ý một chút đến bề ngoài, chứ mỗi lần có bạn đến chơi, tôi ngại lắm. Bởi ai cũng nghĩ tôi không biết quan tâm, để vợ thiếu thốn khi ở nhà lo cơm nước cho chồng con. Nhưng tôi chưa biết góp ý với vợ sao để em khôn cảm giác bị xúc phạm, chê bai.

Tôi có nên chấp nhận người vợ có lối sống quá thoáng hay không?

Tôi năm nay 32 tuổi, nếu mọi chuyện không có gì thay đổi thì tháng 3 tới tôi sẽ kết hôn. Vợ sắp cưới của tôi là một cô gái xinh đẹp, thông minh và khả năng ăn nói linh hoạt. Em kém tôi 5 tuổi, nhưng có suy nghĩ chín chắn, thêm vào đó là khả năng giao tiếp đàm phán rất tốt nên em nhanh chóng có vị trí vững chắc trong một công ty truyền thông lớn. Tôi làm việc ở công ty đối tác của công ty em, chỉ sau một lần gặp đã say nắng và ấn tượng mạnh bởi sự nhanh nhẹn, linh hoạt và dung nhan hơn người của em. Cũng thật may, sau thời gian dài theo đuổi, em đã gật đầu đồng ý yêu tôi.


Chúng tôi đã trở thành một cặp trong sự tán thành ủng hộ và chúc phúc của bạn bè. Suốt thời gian yêu nhau, em luôn tỏ ra là người nghiêm túc, sâu sắc và tình cảm. Em kể, trước kia em đã từng yêu say đắm trưởng phòng của mình, nhưng rồi khi anh ta lấy vợ mọi chuyện đã chấm dứt. Giờ mối quan hệ của hai người chỉ dừng lại là đồng nghiệp mà thôi. Em không dấu giếm tôi chuyện đó, mà kể rõ ràng. Em để cho tôi quyền lựa chọn. Thực lòng, tôi cũng trải qua nhiều mối tình rồi nên chuyện bạn gái từng yêu đương với ai đó cũng chẳng quan trọng lắm, cốt yếu vẫn là em thực lòng với tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau 2 năm và tôi thực sự hạnh phúc khi có em bên cạnh. Gia đình tôi cũng yêu mến, chấp nhận em và thúc giục chúng tôi tổ chức lễ cưới.

Tôi và vợ sắp cưới gặp nhau khi cùng đưa tình cũ vào khách sạn
Em hét lên rằng em có quyền làm thế vì chúng tôi bình đẳng với nhau
Tôi cũng phải nói rằng, trước khi yêu em tôi cũng đào hoa, cũng yêu đương phóng khoáng. Nhưng thực lòng, từ khi gặp em tôi chỉ một lòng một dạ yêu em mà thôi. Nhưng có vẻ, em đối với tôi chẳng vậy. Trong lần tôi đón tình cũ đã chia tay 5 năm tại khách sạn thì cũng gặp em cũng đến khách sạn ấy với người em  từng kể với tôi là người yêu cũ. Tôi sau khi bảo vệ thạc sĩ thì về nước làm việc còn bạn gái cũ thì ở lại học tiến sĩ và làm việc ở nước ngoài. Cô ấy về thăm gia đình thì ra Hà Nội chơi, nói muốn gặp tôi, muốn tôi đưa đi thăm thú một số nơi. Có lẽ, câu nói “tình cũ không rủ cũng tới” luôn đúng nhưng với tôi lại hoàn toàn không phải. Tôi và tình cũ gặp lại nhau chỉ trò chuyện và đưa nhau đi chơi,  ăn uống. Nhưng thật trớ trêu, khi tôi đưa cô ấy về cửa khách sạn thì bất ngờ gặp vợ sắp cưới  và gã trưởng phòng của em đi vào. Khỏi phải nói, giây phút gặp nhau ở quầy lễ tân, chúng tôi chỉ biết nhìn nhau mà chẳng nói được lời nào. Gã đi cùng em thì thanh minh, họ đi đặt phòng cho đối tác, còn tình cũ của tôi thì nói, tôi đến đón em đi ăn. Ai cũng đưa ra một lý do để thuyết phục  và nói hộ cho đối tác của mình, nhưng tôi và em thì im lặng bởi thâm tâm tôi và em đều hiểu mục đích thực sự của việc em vào khách sạn là gì.

Sau khi bốn người chia tay nhau, em và tôi đã ngồi lại, nhưng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nhau, bởi chúng tôi không đủ tự tin để làm điều đó. Tôi nghĩ, mình là gã đàn ông tồi khi sắp cưới vẫn đi cùng tình cũ nhưng giữa chúng tôi là hoàn toàn trong sáng. Nhưng còn em, là một người phụ nữ, nhưng em lại mang trong mình lối sống phóng khoáng, hơn nữa họ ở gần nhau, ai biết “ma ăn cỗ khi nào”. Chắc chắn em tồi tệ hơn tôi. Tôi nói thành thật với em đó là tình cũ của mình và kể với em mọi chuyện, nhưng em chỉ cười khẩy mà nói “thôi bỏ qua nhé, như vậy là chúng ta hòa với nhau. Quên chuyện này đi”. Em lại gục đầu vào vai tôi như chưa có chuyện gì. Tôi không thể chịu nổi hành động ấy của em, em không tin tôi và đang đánh đồng mục đích vào khách sạn của tôi và em như nhau sao. Nếu không gặp tôi thì liệu em sẽ làm gì, có trời mà biết được. Tôi nói không chấp nhận được cách sống của em, thì em cũng chẳng thua kém. Có điều, câu nói của em khiến tôi thấy mất niềm tin và ghê sợ em hơn bao giờ hết. Em nói “chẳng phải anh cũng vào khách sạn với tình cũ sao. Em cũng như anh, mới vào chứ chưa làm gì cả. Anh đừng làm quá, chúng ta như nhau cả thôi”. Vậy đấy, em là phụ nữ nhưng tự cho mình lối sống phóng khoáng, tùy tiện vậy sao. Đúng là tôi có nghìn cái mồm cũng không thể thanh minh nổi việc mình đưa tình cũ vào khách sạn mà không có chuyện gì. Không giống như tôi, em chẳng thanh minh điều gì có nghĩa là em thừa nhận nhưng em lại đánh đồng việc làm của tôi với hành động của em. Em còn dè bỉu tôi là đàn ông mà dám làm không dám nhận là đồ hèn. Việc em vào khách sạn với tình cũ đã khiến tôi không bằng lòng công thêm việc bị em chụp mũ khiến tôi không chịu nổi. Tôi nói chia tay đi, vì em quá phóng khoáng không chính chuyên thì em cũng đáp trả lại tôi tương tự. Em hét lên rằng em có quyền làm thế vì chúng tôi bình đẳng với nhau.
kieu toc nam
Mấy ngày nay, tôi nhớ em đến quay quắt, nhưng cứ nghĩ tới cảnh tượng ở khách sạn lại không cho phép mình gọi cho em. Còn em, đã xuống nước gọi tôi nhiều lần nhưng tôi chẳng nghe máy. Tôi yêu em nhưng không muốn tha thứ cho điều em đã làm. Tôi biết phải làm gì đây, có nên chấp nhận người phụ nữ có lối sống thoáng như vậy hay không? Liệu sau khi kết hôn với tôi, em có thay đổi được không hay vẫn ngựa quen đường cũ. Tôi cảm thấy mệt mỏi và thấy mình thật nhu nhược khi bất lực trước chuyện như vậy.

Thành

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Liệu chồng tương lai có đủ rộng lượng bỏ qua quá khứ của tôi

Chồng sắp cưới của tôi hơn tôi 3 tuổi, anh là kỹ sư xây dựng và thường xuyên xa nhà. Trước anh, tôi đã từng yêu thương say đắm với một người bạn cùng học từ thời phổ thông với anh. Có lẽ, do tuổi trẻ suy nghĩ chưa thấu đáo và có tư tưởng hết mình vì tình yêu nên trong mối tình trước tôi đã đi quá giới hạn. Đã từng sống chung với người ấy từ năm cuối đại học. Nhưng khi tốt nghiệp được 2 năm thì chúng tôi chia tay vì có nhiều bất đồng trong cuộc sống, suy nghĩ. Chán nản, mất niềm tin tôi trở về quê làm việc và gặp chồng sắp cưới. Vì cùng quê với nhau lại học cùng người cũ của tôi nên chẳng khó khăn gì để anh biết được mọi chuyện trong quá khứ của tôi. Qua thời gian dài suy nghĩ, anh vẫn đồng ý chấp nhận yêu, luôn an ủi tôi vì đó chỉ là quá khứ. Tôi đã từng thấy may mắn, hạnh phúc và trân trọng anh biết bao về chuyện đó. Và quả thực, suốt hai năm yêu nhau, chưa khi nào anh trách cứ, nhắc lại chuyện quá khứ của tôi. Anh luôn ân cần, yêu thương và quan tâm tôi hết mực, khiến tôi luôn cảm thấy thời gian ở cạnh anh là hạnh phúc nhất, chẳng còn mong đợi gì hơn. Hai gia đình biết chuyện cũng ủng hộ, tác hợp và đã xem ngày lành để chúng tôi tổ chức hôn lễ vào tháng sau. Nhưng có một chuyện khiến tôi còn do dự, đắn đo và suy nghĩ mãi, liệu anh có bỏ qua quá khứ của tôi thật không hay chỉ tạm cho qua để tôi yên lòng kết hôn với anh.


Đàn ông có thể thật sự tha thứ khi người yêu đã từng 3 năm sống thử với 'tình cũ'?
Anh ôm chầm lấy tôi mà nói "suốt thời gian qua, em có ngủ với ai ngoài anh không?"
Chuyện là đợt vừa rồi, anh đi họp lớp và uống rượu say khướt. Vừa nhìn thấy tôi, anh ôm chầm lấy, ban đầu tôi nghĩ là anh nhớ tôi, cần tôi nhưng khi nghe câu nói vô định, lạnh lùng khi say khướt của anh khiến tôi chỉ muốn khóc. Anh nói “em đây rồi, anh sợ em đi mất. Hôm nay em ngủ lại với anh nhé. Suốt thời gian qua, em có ngủ với người khác ngoài anh không?” Tôi nghe xong mà chẳng hiểu nổi anh đang nghĩ gì trong đầu nữa. Người ta nói lời nói khi say là lời thực lòng, là những điều khi tỉnh luôn nghĩ trong đầu. Vậy lời nói khi ấy của anh là sao vậy? Có lẽ nào đó là những điều thường trực trong suy nghĩ của anh? Tôi đỡ anh về giường ngủ còn mình thì mông lung với hàng ngàn câu hỏi. Chắc rằng lúc nào anh cũng nghĩ về chuyện đó nên khi say mới nói ra những điều như vậy. Hóa ra, anh vốn chẳng tin tưởng về tôi, luôn lo sợ ngoài anh ra tôi vẫn còn người khác. Giá như anh cứ nói thẳng với tôi rằng chưa thể tha thứ cho quá khứ ấy, chưa thể chấp nhận việc tôi đã từng có người đàn ông khác trước anh thì tôi còn dễ chịu hơn.

Tôi đã nghe những điều anh nói trong vô thức, và biết rằng lòng anh vẫn chưa tin tưởng và tha thứ cho mình. Tự dưng tôi thấy chẳng còn tin anh nữa, chẳng còn tin vào những điều anh nói, những yêu thương anh dành cho mình suốt thời gian qua. Có lẽ nào, tất cả những gì anh làm đều không xuất phát từ trái tim và suy nghĩ. Sẽ ra sao khi lời nói, hành động và suy nghĩ của anh không đồng nhất? Miệng anh nói yêu tôi, tha thứ và chia sẻ mọi chuyện cùng tôi nhưng lòng anh nơm nớp lo sợ, nghi ngờ, cảnh giác với tôi mọi lúc.
kieu toc nam
Tôi hiểu rằng, thời gian qua, có thể anh miễn cưỡng chấp nhận cũng có thể anh cho qua mọi chuyện thực sự nhưng trong buổi họp lớp, anh gặp lại người ấy nên ký ức lại sống dậy khiến anh đau khổ và nói ra những điều đó. Dù lí do gì đi nữa thì tôi vẫn không thể không nghĩ về chuyện này. Anh là người thành đạt, lại nhiều bạn bè mà hơn nữa, năm nào lớp anh cũng gặp mặt đầu xuân. Vậy nếu tư tưởng anh không kiên định hoặc không thể quên chuyện cũ, cứ gặp lại người đó những ký ức ấy lại ùa về. Và rồi anh lại hành động như vừa qua thì tôi và anh liệu có sống hạnh phúc được không? Tôi đắn đo nhiều lắm, cứ định nói chuyện với anh nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa. Tôi không đủ dũng khí để nói những suy nghĩ, những nỗi niềm trong lòng mình với anh, vì tôi sợ làm anh buồn. Dù sao, anh là đàn ông lại gạt bỏ tự trọng của mình chấp nhận người không hoàn hảo như tôi thì việc tôi yêu cầu này nọ, bắt anh không được nhắc lại chuyện đó là quá đáng. Tôi biết phải làm gì đây? Cứ tiếp tục xem như chưa có chuyện gì để chuẩn bị đám cưới hay cùng anh nói chuyện, suy nghĩ  kỹ trước khi quá muộn? Tôi sợ mất anh và càng sợ hơn khi phải gắn cuộc đời mình với anh mà anh luôn hoài nghi chẳng tin tưởng mình. Xin mọi người hãy chia sẻ để tôi tin hơn đưa ra quyết định lớn cho cuộc đời mình.

Tôi phải làm sao khi chồng tôi là người cuồng ghen

Tôi năm nay 29 tuổi, vừa mới sinh con trai đầu lòng chưa đầy tháng. Ban đầu sự chào đời của con khiến gia đình tôi không ngớt tiếng cười hạnh phúc, nhưng niềm vui ấy chẳng được bao lâu, khi chồng tôi trở về thăm vợ đẻ đã biến những ngày hạnh phúc ấy trở thành nỗi buồn mà tôi chẳng biết dùng lời nào để giải thích. Chồng tôi công tác xa nên anh thường xuyên vắng nhà, phải một vài tháng anh mới về thăm một lần. Chính vì vậy đến ngay cả khi tôi sinh con anh cũng chẳng thể bên cạnh chăm sóc. Mà vài ngày sau anh mới cắt được phép về thăm mẹ con tôi. Do tôi sinh xong 1 tuần mới được xuất viện, ngày chồng về tôi còn đang nằm viện. Khỏi phải nói, nhìn thấy mẹ con tôi khỏe mạnh anh vui đến nhường nào, vợ chồng con cái chăm sóc nhau nhưng lúc nào cũng thấy ấm cúng, hạnh phúc. Cho đến hôm chồng tôi đi thanh toán viện phí và cảm ơn bác sĩ thì mọi chuyện đã thay đổi. Từ đó cho đến nay, gần 1 tháng rồi nhưng hễ vui thì không sao còn bực dọc trong mình anh lại mang chuyện sinh đẻ ra chì chiết tôi.


Sau khi anh đi thanh toán viện phí, thì biết rằng người đỡ đẻ cho tôi chính là T. Đó là người đã từng theo đuổi tôi suốt mấy năm trời. Nhưng tôi thề có trời đất và đứa con bé bỏng, giữa tôi và bác sĩ T không có chuyện gì cả trước kia và bây giờ. Chỉ đơn giản, chúng tôi xem nhau như những người bạn, khi vào viện, chẳng quen ai tôi nghĩ nhờ T giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Ban đầu, nhìn vóc dáng bé nhỏ của tôi, bác sĩ khám chỉ định mổ đẻ ngay. Nhưng chính T đã đỡ và bảo lãnh để tôi sinh thường thì mọi chuyện mới suôn sẻ vậy. Chuyện chỉ có thế, rất bình thường, bởi khi vào viện tôi là bệnh nhân còn anh là bác sĩ. Việc anh đỡ đẻ cho tôi nếu nhìn dưới mối quan hệ bác sĩ và người bệnh thì quá bình thường. Nhưng chồng tôi lại làm quan trọng hóa vấn đề lên, anh nghĩ, tôi và T cố tình làm vậy để có cơ hội gần gũi nhau. Tôi biết, cảm giác của chồng tôi khi ấy là ghen, anh không cho phép người từng theo đuổi có cơ hội nhìn thấy thân thể tôi. Dĩ nhiên, nếu ở trường hợp bình thường thì quả là tôi và T quá đáng nhưng khi tôi là bệnh nhân, tôi vào viện còn T là bác sĩ điều trị thì chẳng có gì đáng nói.

Chồng quay sang hắt hủi khi biết bác sĩ đỡ đẻ là người từng theo đuổi tôi nhiều năm
Khi chỉ có hai vợ chồng anh tuôn vào mặt tôi biết bao lời khó nghe, bệnh hoạn.
Chồng tôi sau khi biết chính T đỡ đẻ cho vợ thì chẳng nói cảm ơn anh lấy một câu, hằm hằm bỏ về giục tôi dọn đồ ra viện ngay. Tôi hơi bất ngờ, chẳng hiểu có chuyện gì chỉ nói “bác sĩ bảo 10 rưỡi mới có giấy ra viện mà”. Thì mặt anh đanh lại, cáu lên nói tôi muốn nấn ná ở lại để gặp T, để liếc mắt đưa tình với nhau. Tôi hơi sốc vì thái độ và lời nói của chồng nhưng rồi cũng hiểu ra anh đang ghen tuông mù quáng. Trước đây, tôi biết chồng mình là người hay ghen và tôi thấy cuộc sống gia đình có chút “gia vị” như vậy thì quả là thú vị hơn. Nhưng đến tận lúc này đây, tôi mới hiểu chồng tôi đang hành động như cuồng ghen vậy. Tôi chỉ im lặng thu xếp đồ để ra viện như lời anh cho yên chuyện. Nhưng về đến nhà anh vẫn chẳng nói năng gì, đụng chuyện gì là cáu bẳn, quát tháo như thể tôi là kẻ tội đồ vậy. Thậm chí, khi tôi đáp trả vì bị anh quát vô cớ thì anh sừng sổ lên mà nói “cô giờ giỏi lắm rồi, ai làm gì được cô. Cô ngang nhiên tình tự gần gũi với người cũ mà tôi dù có biết cũng chẳng thể làm gì được. Nhất cô rồi”. Tôi cảm thấy ấm ức vô cùng khi anh cường điệu hóa và mù quáng để những suy nghĩ bệnh hoạn ấy lấn át lý trí của mình. Tôi tâm sự với mẹ chồng, mẹ cũng góp ý với anh và nói rằng chuyện bác sĩ sản nam đỡ đẻ là rất bình thường, anh hãy cứ xem như đó là một bác sĩ bất kỳ đi đừng làm mọi chuyện rối tung lên như thế. Mọi người càng góp ý thì có vẻ như phẫn uất trong anh càng tăng lên. Trước mặt mọi người thì anh im lặng nhưng khi chỉ có hai vợ chồng thì anh vẫn có thái độ như cũ. Mỗi lời nói của anh khiến ruột gan tôi như xát muối. Tôi không nghĩ anh lại khéo tưởng tượng, và lại nghĩ về vợ mình như vậy.

Gần 1 tháng qua, anh ở nhà chăm mẹ con tôi nhưng cũng nói ra biết bao lời nói khó nghe, suy diễn bệnh hoạn mà tôi chẳng tiện nói ra. Chỉ biết rằng, nếu có thể chết để chứng minh sự trong sạch và làm dứt được ý nghĩ trong đầu anh tôi cũng sẽ làm. Chồng tôi được nghỉ phép 2 tháng cơ đấy, có lẽ suốt hai tháng kiêng cữ và thời gian sau này tôi còn phải nghe chuyện này nhiều lần nữa. Tôi quá mệt mỏi  với người chồng ghen tuông, bệnh hoạn và suy nghĩ nông cạn như anh rồi. Tôi nghĩ rằng, trên đời này chẳng ai gặp phải chuyện trớ trêu như tôi đâu, bởi mấy ai có lối suy nghĩ như chồng mình.
cách trị mụn trứng cá
Tôi gần như bất lực chỉ biết im lặng mà nuốt từng lời đay nghiến của chồng mà chẳng làm gì cho anh thay đổi suy nghĩ được. Xin mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên, chứ cứ hở ra chồng tôi lại mang chuyện ấy ra chì chiết, Chắc tôi phát điên lên mất.

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Nàng dâu mới và cái tết đầu tiên ở nhà chồng

Trước đây, mỗi khi nghe các chị bạn ca thán về sự mệt mỏi, suy sụp cả về sức lực, tinh thần và của cải sau kỳ nghỉ Tết tôi đều cho rằng mọi người nói quá. Thậm chí là hù dọa làm tôi mất tinh thần. Nhưng nay, sau khi “thực mục sở thị” cái Tết đầu tiên đúng nghĩa của một người vợ, người con dâu của gia đình, tôi đã hiểu, vì sao các chị bạn tôi kêu ca nhiều thế. Tôi không nghĩ rằng, Tết nhất với người vợ, người phụ nữ của gia đình lại mệt mỏi, căng thẳng đến vậy. Giờ tôi chỉ ước, Tết năm sau thật lâu nữa mới đến hay 5 năm hãy có Tết một lần để chúng tôi được nghỉ ngơi, giải trí và lấy lại tinh thần.


Tôi mới kết hôn hồi đầu năm ngoái, và cái Tết vừa rồi là “cuộc thử sức” đầu tiên của tôi trong cương vị mới. Ban đầu, tôi mạnh miệng tình nguyện với mẹ chồng để mình lo liệu từ chuẩn bị đến sắng sở đồ ăn, thức uống tiếp khách mấy ngày Tết. Vì thấy tôi cũng đảm đang, chu toàn nên mẹ chồng đồng ý và yên tâm giao phó cho tôi mọi chuyện. Từ 20 tháng chạp tôi đã lo mua sắm đồ dùng, thực phẩm cần thiết cho ngày Tết. Tôi cân nhắc, kỹ lưỡng và tham khảo rất nhiều từ mọi nguồn để chuẩn bị cho gia đình chồng một cái Tết truyền thống đầy đủ, sung túc nhất. Vừa để ghi điểm, vừa để nhà chồng yên tâm mát mặt với họ hàng về con dâu mới. Và thật may, tôi cũng hoàn thành tốt nếu không nói là rất tốt nhiệm vụ của mình, để chẳng một lời chê trách. Mẹ chồng tôi cũng tỏ ra rất hài lòng và mãn nguyện vì sự chu toàn của tôi. Nhưng có một điều khiến tôi khá sửng sốt và “thấm” chính là sau Tết tôi suy kiệt cả sức lực và tiền bạc.

Mang toàn bộ tiền tiết kiệm lo Tết cho nhà chồng, tôi nhận được danh 'sĩ diện hão'
Mẹ và em chồng nói tôi là kẻ sĩ diện hão, vơ việc vào người
Lo chu toàn mọi việc, mua sắm đầy đủ được gia đình chồng và mọi người khen ngợi kể cũng mát mặt nhưng tôi đã tiêu tốn toàn bộ số tiền hai vợ chồng tiết kiệm suốt năm qua. Sau Tết tôi ngồi nhẩm tính lại số tiền đã tiêu thì bàng hoàng và bất ngờ khi con số ấy tới hơn 30 triệu. Tôi không nghĩ một cái Tết trọn vẹn lại tiêu tốn của vợ chồng tôi quá nhiều tiền đến vậy. Nhìn những con số cộng dồn khiến tôi như hoa mắt và ngồi đếm những đồng tiền cuối cùng còn sót lại khiến tôi cảm thấy rã rời mệt mỏi, cảm giác như vừa bị mất cắp vậy. Thấy tôi thẫn thờ, có vẻ tiếc thì chồng an ủi, xem như năm đầu, năm sau rút kinh nghiệm và mua sắm tiết kiệm hơn. Rồi anh còn an ủi rằng đổi lại những gì bỏ ra tôi được mọi người khen ngợi và hài lòng rất nhiều. Nghe những lời ấy của chồng tôi cũng chỉ biết cười vì cái hư danh chu toàn, thoáng mà nhà chồng ban tặng. Nhưng biết sao được, đó là sự lựa chọn của tôi. Dù có tiếc, có hối hận thì tôi cũng chỉ biết cắn răng ngậm ngùi ôm trong lòng thôi. Nhưng điều làm tôi tuyệt vọng và cảm thấy hối tiếc khi công sức ủa mình bị phủi bay, bị mang ra dè bỉu chính là khi nghe được những lời nói của mẹ với em chồng.

Trong khi sửa soạn đồ đạc để trở về Hà Nội với công việc của mình, tôi vô tình nghe được câu chuyện của mẹ với em gái chồng. Mẹ nói, năm nay Tết nhất chẳng phải tốn kém gì, có vợ chồng tôi gánh vác hết. Nhưng họ hàng chẳng ai chê lời nào, ai cũng khen đồ ăn thức uống ngon và sang trọng. Có con dâu khác hẳn. Tôi nghe vậy nghĩ đó là lời khen của mẹ thì chỉ ngậm ngùi cười một mình, nhưng sau đó mẹ lại nói. Chắc cũng ngót nghét 30 triệu cho cái Tết vừa rồi đây. Kể cũng tiếc nhưng thôi chẳng phải của mình, ai bảo nó (tức tôi) sĩ cho lắm vào. Tự dưng vơ việc vào người. Tôi nghe câu nói ấy của mẹ mới tá hỏa. Hóa ra mẹ chẳng khen ngợi gì mình mà xem những việc làm của tôi như một kẻ “chờm hớp”, vơ việc vào người. Tôi thấy ê chề quá, tôi hao tốn sức lực, của cải để lo chu đáo mọi việc giờ lại bị nói là kẻ sĩ diện, thích khoe khoang. Chỉ nghĩ đến công sức của mình chẳng được ghi nhận, lại bị xem như mình là kẻ khác người, thích chơi trội. Nghe xong những lời ấy, nước mắt tôi cứ thế chảy ra, tôi thấy mình thật khờ khạo, Cứ toàn tâm toàn ý, nai lưng ra chỉ đổi lấy một lời phỉnh nịnh, một cái cười mỉa mai, sắc lạnh. Tôi muốn hét to lên để mẹ chồng nghe thấy rằng, tôi không phải kẻ sĩ, thích trưng diện mà thực tâm tôi muốn lo cho gia đình này. Mọi người hãy nghĩ xem, tôi có ngu đâu mang tiền tiết kiệm suốt năm qua của hai vợ chồng để lo cho mọi người ăn uống, cỗ bàn linh đình để giờ quay lại cười vào mặt tôi… nhưng lại không dám. Tôi thấy ấm ức vô cùng.
Vợ chồng tôi quay trở lại thành phố khi trong túi chỉ vỏn vẹn không nổi 2 triệu. Trừ tiền chi phí, tàu xe đi đường không hiểu vợ chồng tôi có chi tiêu nổi 1 tuần nữa không? Còn biết bao chi phí khác nữa trong khi tôi đã không lường trước được, mang hết tiền ra để lo Tết sung túc, hoành tráng cho nhà chồng. Có lẽ đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi ngu muội như vậy. Tôi cho đi rất nhiều nhưng chỉ nhận lại những điều chua chát, ê chề nhất. Có ai đã từng gặp hoàn cảnh như tôi không, xin hãy chia sẻ để tôi có niềm tin, nghị lực sốc lại tinh thần mình sau một cái Tết đầy mệt mỏi.

Tôi phải làm gì đây khi phát hiện mình đang nuôi con tu hú

Cách đây mấy hôm thôi, tôi đã nghĩ mình là người đàn ông hạnh phúc, sướng nhất thế gian khi có vợ đẹp, con ngoan và sự nghiệp vững chắc. Nhưng giờ đây, mọi thứ với tôi trở thành phù phiếm và giả tạo khi vô tình tôi phát hiện ra mình chỉ là tu hú nuôi con hộ kẻ khác. Điều đáng nói là thực sự trong tôi chẳng muốn vạch trần sự thật, tôi muốn được sống yên trong hạnh phúc hiện tại, chẳng muốn đào bới quá khứ lên làm gì.


Tôi lập gia đình cách đây 8 năm, có 1 con gái 7 tuổi và con trai 3 tuổi. Con gái đầu của vợ chồng tôi ngay từ thuở bé đã có những biểu hiện của sự thông minh, linh hoạt. Cháu luôn tự hòa nhập và làm quen dù ở bất cứ môi trường nào. Đi đến bất cứ nơi đâu, con gái tôi đều tỏa sáng và nhận được lời khen ngợi của mọi người, điều đó khiến tôi tự hào lắm, xem con như một báu vật vô giá của đời mình. Vợ chồng tôi đã nhiều lần nói với nhau không biết con giống ai mà đáng yêu đến vậy. Rồi lục tìm cả hai họ nội ngoại cũng chẳng có ai có gen trội để con thừa hưởng cả. Chúng tôi luôn thấy mình quá may mắn khi được trời ban cho con gái thông minh, hoạt bát, có tài giao tiếp linh hoạt đến vậy.

Rồi cuối năm vừa rồi, tôi gặp lại người bạn cũ từng đi du học với tôi trước đây. Cả hai vợ chồng cậu bạn trở về nước làm việc, và mở thêm một trung tâm xét nghiệm gen ở trung tâm thành phố. Vợ chồng tôi đã giúp đỡ bạn nhiều trong việc lo thủ tục giấy tờ để thành lập trung tâm ấy. Công tác chuẩn bị diễn ra khá nhanh chóng và chỉ chưa đầy 3 tháng trung tâm của bạn đã được khai trương. Sau khi xem tuổi tác rất nhiều thì vợ chồng bạn ngỏ lời nhờ vợ chồng tôi “xông đất” mở hàng lấy may cho trung tâm của bạn. Tôi chẳng nề hà đồng ý ngay, để bạn lấy gen của tôi và con gái đầu giám định. Tôi chẳng để ý lắm bởi đó chỉ là tượng trưng thủ tục và hơn hết vợ chồng tôi rất yêu thương nhau và tôi chưa có 1 giây nào nghi ngờ vợ. Nhưng khi có kết quả, cậu bạn nhìn tôi có vẻ cảm thông chia sẻ. Tôi không tin vào kết quả ấy, bắt xét nghiệm lại thêm 2, 3 lần nữa nhưng kết quả chỉ có một. Tôi và con gái không cùng huyết thống. Tôi ê chề khi mình vô tình phát hiện ra sự thật đau lòng ấy, tôi yêu cầu cậu bạn giữ kín chuyện này.

Tôi chấp nhận im lặng để đổi lấy bình yên cho vợ con, liệu có phải là người nhu nhược?
Tôi đã nghĩ mình là người đàn ông hạnh phúc, sướng nhất thế gian khi có vợ đẹp, con ngoan
Tôi đã suy sụp mất một thời gian nhưng khi tĩnh tâm lại, tôi để ý quan sát vợ chẳng thấy cô ấy có biểu hiện gì lừa dối tôi cả. Tôi lục tìm quá khứ cũng chẳng có manh mối gì, khi trước tôi vợ có yêu một người và đã chia tay 2 năm mới yêu tôi. Hơn nữa, dù có là người gian xảo, lọc lõi đến mức nào em cũng không thể che đậy kỹ đến vậy, suốt 8 năm trời sống cùng nhau, em luôn đúng mực, thiết tha tình cảm và yêu thương tôi. Có lẽ nào, chính vợ tôi cũng không biết con gái không phải là con tôi? Bởi tôi đã từng đọc một câu chuyện tương tự hoàn cảnh của mình. Cô vợ trong chuyện trong lần từ biệt người cũ để lấy chồng đã ngã vào vòng tay anh ta lần cuối, và cũng từ lần đó, cô ta đoạn tuyệt hoàn toàn với người ấy, toàn tâm toàn ý lo cho gia đình và yêu thương chồng. Nhưng ngay sau khi kết hôn cô mang thai và sinh con. Cô vẫn đinh ninh đứa con là của người chồng cho đến rất nhiều năm sau, khi đứa con bị trọng bệnh qua nhiều xét nghiệm cô mới biết đó không phải con của chồng… Có thể lắm chứ. Tôi vẫn thiên về trường hợp của câu chuyện ấy. Tôi nghĩ vợ tôi cũng như người phụ nữ kia. Nếu có vậy, thì vợ tôi vẫn đáng thương hơn đáng trách. Tôi vẫn là người may mắn, khi em luôn giữ lời hứa với lòng mình, sau kết hôn thì toàn tâm, toàn ý với tôi, hơn nữa, tôi lại có được đứa con thông minh, ngoan ngoãn. Mặt khác, sự thật này chỉ mình tôi biết thì chẳng có ai tranh giành đứa con “vàng ngọc” với tôi cả.

Tôi chẳng tìm ra được lý do vợ phản bội lừa dối mình, lại càng không thể ngăn nổi tình yêu của mình dành cho con gái. Ngày ngày đi làm về, tôi nhìn thấy các con vui đùa, thấy vợ lo toan săn sóc gia đình thì mọi suy nghĩ trong tôi đều bay biến. Tôi yêu cảm giác bình yên của gia đình này. Suốt 8 năm qua, con gái không phải là máu mủ của tôi nhưng tôi đã yêu thương nó như sinh mệnh của mình vậy chẳng lẽ gì tôi vì một tờ xét nghiệm lại thay đổi tình cảm với con được.
kieu toc nam
Tôi đã nghĩ rất nhiều và quyết định xem như chưa có chuyện gì. Tôi biết rằng để làm điều đó là rất khó, Bởi tôi chẳng dễ dàng quên đi điều mình đã biết, nhưng chắc chắn tôi sẽ làm được, bởi với tôi tình yêu dành cho gia đình là chẳng có gì thay đổi. Có lẽ đọc đến đây, sẽ có nhiều người chửi tôi ngu, tôi nhu nhược nhưng nếu ở hoàn cảnh của tôi thì mọi người sẽ làm gì? Không lẽ, tôi lại khuấy động một gia đình yên ấm, hạnh phúc lên để đi phơi bày một sự thật đau lòng sao? Tôi chọn sự im lặng để đổi lấy yên vui, hạnh phúc cho vợ và các con. Không phải tôi anh hùng hay rộng lượng gì nhưng tôi tin vào số phận, vào duyên nợ cuộc đời. Tôi tin, khi ông trời đã ban cho tôi được làm bố của con gái thì chắc hẳn chúng tôi phải có duyên có nợ với nhau. Dù mối quan hệ là gì đi nữa thì tôi vẫn tâm niệm, cho đi sẽ được nhận lại. Chỉ cần tôi toàn tâm, toàn ý với gia đình của mình thì vợ con sẽ mãi là hạnh phúc của tôi.

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Tôi phải làm gì đây khi mà con dâu không muốn đưa cháu về nhà

Vợ chồng tôi năm nay 60 tuổi, do hiếm muộn nên chúng tôi chỉ có một con trai duy nhất. Năm nay cháu 29 tuổi đã có gia đình và một con trai 2 tuổi. Thực lòng, vợ chồng tôi một thời đã từng tự hào,


hãnh diện vì có đữa con trai duy nhất nhưng cháu học hành đỗ đạt, công danh rộng mở và lấy được cô vợ vừa xinh đẹp công việc lại ổn định, gia đình gia giáo. Nhưng suốt 3 năm có con dâu, chưa năm nào vợ chồng nó chịu về quê ăn Tết trọn vẹn với chúng tôi. Họ hàng, láng giềng dị nghị, bàn tán, đôi khi chúng tôi phải át đi nói vợ chồng nó làm công ty nước ngoài, bận rộn, chỉ được nghỉ Tết tây. Nhưng thực lòng chúng tôi buồn lắm, bởi biết nguyên nhân chính là con dâu tôi “sợ” phải về quê với nhiều lý do: sợ về quê bẩn, ảnh hưởng sức khỏe; rồi nó sợ phải làm cỗ bàn Tết nhất; sợ va chạm với nhà chồng… và hơn hết, vì nó lười không muốn đụng tay đụng chân vào công việc gì. 3 năm làm dâu, con dâu đưa ra nhiều lý do để trốn Tết nhà chồng. Năm đầu, nó nói nghén ngẩm, sức khỏe yếu đi lại sợ mệt mỏi ảnh hưởng em bé; năm thứ hai lấy cớ con nhỏ, trời lạnh đi về hơn 200km sợ cháu ốm; còn năm nay nó định lấy lý do chỉ được nghỉ ngày 30 Tết, những ngày khác vẫn phải đi trực. Vợ chồng tôi nghe mà đau lòng quá, con dâu duy nhất không có trách nhiệm với gia đình, con trai cũng không bảo ban được vợ làm tròn trách nhiệm. Đôi khi tôi chạnh lòng nghĩ, chẳng hiểu về sau hai thân già chúng tôi biết nương tựa vào ai? Nghĩ là vậy, buồn là thế nhưng chúng tôi cũng chỉ biết ngậm ngùi, được con cháu về thăm trước Tết rồi mùng 2, mùng 3 lại khăn gói lên thăm chúng. Nhưng năm nay, khi cháu nội đã lớn, con dâu 2 năm trời không biết Tết nhà chồng là gì, tôi đã bàn với chồng nhất định phải “triệu” chúng về cho bằng được. Dù có không làm gì thì cũng phải có mặt để vừa tròn trách nhiệm, vừa để chúng tôi dễ ăn nói với họ hàng, anh em.

Tôi đã phải dùng đến “hạ sách” thì con dâu mới đưa cháu nội về quê ăn Tết
Những ngày trước Tết, vợ chồng tôi vẫn không nói gì, con dâu chuyển tiền biếu Tết, quà Tết cho chồng mang về quê biếu bố mẹ. Tôi vẫn gọi điện cảm ơn và nói rất buồn khi con dâu không về nhưng nó vẫn nối an ủi tôi với giọng buồn, biết lỗi đổ cho công việc không thể làm khác được. Rồi hết ngày 28 Tết, con trai tôi cũng khăn gói lên Hà Nội với vợ con bỏ lại ông bà tôi một mình xắng sở Tết. Nhìn hàng xóm con cháu nườm nượp kéo về, gia đình đông vui, tôi rớt nước mắt cho hoàn cảnh nhà mình. Tôi càng rộn lên quyết tâm thay đổi các con của mình. Tôi vẫn để con trai quay về thành phố mà không níu kéo, khi dỗi gì. Đến sáng ngày 30, ông nhà tôi gọi điện lên nói tôi đi chợ Tết bị ngã xe, gãy tay chân, hai vợ chồng về gấp. Nghe tin xong, vợ chồng con trai, con dâu dù không muốn cũng phải về ngay. Về tới nơi, nhìn tôi tất tả cơm nước, bày biện cỗ bàn cũng gia tiên. Các con tôi cáu găt, nói vợ chồng tôi ác, quá đáng, hành động thiếu suy nghĩ. Mặc cho các con nói, trách móc, tôi vẫn ngồi im, nghe, nuốt từng chữ như mình là kẻ tội đồ thật. Thâm tâm tôi cũng biết, việc làm của mình là không phải nhưng “cực chẳng đã” tôi mới phải dùng hạ sách này. Bao nhiêu lời nói nhẹ nhàng, khi dỗi, nước mắt cũng có làm các con tôi động lòng đâu, vậy mà chỉ có vậy, chúng đã mang cháu nội về ngay. Nó hơi quá, hơi nhẫn tâm nhưng với tôi là đáng lắm, tôi đã nhận ra tình cảm của các con với mình, chẳng hờ hững, chẳng vô tâm như mình nghĩ. Để mặc vợ chồng con trai nói, trách móc xong tôi chỉ khóc mà nói một câu, các con tôi đã ôm chầm và xin lỗi tôi. Bao nhiêu năm nuôi con, thực đến giờ tôi mới thấy được mình là người quan trọng. Các con tôi xin lỗi hai thân già chỉ vì câu nói “mẹ muốn các con cho cháu về ăn Tết. Nhà mình neo người, Tết lạnh lẽo lắm. Mẹ có lỗi với các con nhưng mẹ chấp nhận hết chỉ để được gần con cháu trong ngày Tết”.
kieu toc nam
Lần đầu tiên con dâu tôi khóc, xin lỗi bố mẹ vì không làm tròn trách nhiệm, vô tâm, ích kỷ suốt mấy năm qua. Con trai cũng xin lỗi, và hứa từ năm sau sẽ về ăn Tết cùng ông bà tôi, cuối cùng trước giờ cơm tối, chúng tôi vẫn có một bữa cơm tất niên ấm cùng bên toàn bộ gia đình mình. Vậy đấy, sau 3 năm vợ chồng tôi cô quạnh ăn Tết một mình giờ đã có con cháu quây quần. dù phải dùng đến chiêu hạ sách nhưng với tôi nó đáng giá lắm. Chỉ có như thế tôi mới thể mang những yêu thương quay về với chúng tôi. Nhìn con dâu bận rộn, lo toan Tết nhất tôi thấy mãn nguyện lắm, càng thấy vui hơn khi con nói “con xin lỗi, con không biết Tết nhất lại thiêng liêng vậy, con cũng không biết một mình mẹ làm hết bấy nhiêu việc vất vả thế nào. Từ nay, dù có chuyện gì con cũng sẽ về lo Tết với bố mẹ.”

Tôi kể câu chuyện của gia đình mình trong ngày năm mới, chỉ xem nó như một kinh nghiệm, một niềm vui lớn mong mọi người chia sẻ để niềm vui của gia đình tôi thêm trọn vẹn. Có lẽ tôi vẫn là người may mắn, dù sao các con tôi cũng còn là người biết nghĩ, mong rằng bậc cha mẹ nào cũng được như tôi, không còn cô quạnh, hiu hắt mỗi khi Tết về.

Tôi mãi mãi chỉ là người ngoài trong gia đình chồng

Tôi lập gia đình, từ một cô gái thành phố cá tính mạnh, tôi đã về nhà chồng, thuộc vùng ngoại ô, sống và chăm sóc bố mẹ chồng. Từ nhà bố mẹ chồng tôi đến công ty tôi là 30km, sáng nào tôi cũng phải dậy sớm, đi chợ, nấu đồ ăn sáng mời hai cụ, sơ chế sẵn bữa trưa, cho vào tủ lạnh để ông bà ở nhà chỉ cần bật bếp nấu là xong. Mọi chi tiêu tôi đều cáng đáng, tiền chồng tôi đưa cho tôi, tôi chi tiêu cho mẹ con tôi thì ít, thuốc thang cho bố mẹ chồng và lo nhà cửa thì nhiều. Mọi việc trong nhà tôi làm


hết, từ nấu nướng đến dọn dẹp. Ngày nào cũng như ngày nào, ba năm nay nắng cũng như mưa... Tôi nghĩ, mình muốn bố mẹ đẻ mình được con dâu đối xử thế nào thì hãy đối xử với bố mẹ chồng như thế. Nhà chồng cũng là nhà mình thôi. Bốn năm làm dâu, tôi chưa về ăn tết nhà mẹ đẻ lần nào. Nghĩ thế và làm thế, tôi chẳng phân biệt gì.
Mẹ chồng tôi chưa bao giờ tỏ một lời khen ngợi, chưa từng tỏ ra thoải mái hay vui vẻ với sự xuất hiện của tôi. Chưa bao giờ khen ngợi một lời nhỏ nhất về việc tôi làm. Chưa từng cảm kích về những món đồ tôi dành dụm tiền mua tặng. Bà tỏ ý tị nạnh một chút với bà hàng xóm cái gì là tôi mua cho bà ngay cái ấy, cho bằng bạn bằng bè. Bà xem quảng cáo điện thoại, xuýt xoa về chiếc smartphone, chồng tôi cũng khẽ liếc mắt sang tôi, hôm sau chúng tôi cũng mua một chiếc điện thoại đa chức năng về đưa cho bà. Đúng là người già trẻ nhỏ bằng nhau, chăm sóc bố mẹ chồng cũng không phải dễ dàng. Nhưng thôi, yêu chồng, thương con, tôi luôn tin tưởng là bà không nói ra một lời nào khen ngợi nhưng trong lòng bà sẽ hiểu...
Qua Tết này tôi chợt nghĩ 'con dâu mãi mãi không phải người nhà'
Tết này, chị gái của chồng tôi về ăn tết. Chị đi làm dâu xa, mẹ chồng tôi thương con nhớ cháu, quanh năm suốt tháng lo lắng cho chị chồng tôi, tôi cũng hiểu. Nhưng mới đây chị li dị chồng chỉ vì anh rể phát hiện chị ăn chơi, cờ bạc. Tuy nhiên vì thương con, mẹ chồng tôi vẫn ngồi khóc lóc chê trách anh rể của chồng tôi là đồ “quá đáng” hẹp hòi! Chưa kể, anh rể của chồng tôi để chấp nhận chuộc lại cho chị ngôi nhà khi ngôi nhà ấy chị đã gán nợ vì cờ bạc. Vậy mà mẹ chồng tôi luôn chê trách anh “lấy” cả ô tô, cả công ty... Thậm chí nhiều hôm bà lớn tiếng nói anh là đồ bạc bẽo bởi của chồng công vợ.
Nhưng thôi, chuyện chị vừa li dị xong, về đây ăn tết, lấy chút niềm an ủi của gia đình, tôi nghĩ là cũng đúng. Tôi không có chút gì khó chịu hay phiền hà. Dù rằng, vì chị về ăn tết, mẹ chồng tôi bảo tôi mua sắm gấp dăm ba lần những năm trước đây. Bà chẳng đưa tiền cho tôi bao giờ, cũng chẳng giúp đỡ được tôi trong việc gì. Nhưng mọi yêu cầu bà đưa ra tôi đều phải răm rắp nghe theo. Mấy ngày sát tết, trông mong con gái về, bà cứ đi ra đi vào trông ngóng, chấm nước mắt ngắn dài như người ra trận trở về. Tôi im lặng hết, công việc hoàn thành hết, mọi khoản tôi tự chi hết, cũng tự động viên mình, hãy hiểu cho mẹ chồng tôi thương con quá mức. Chị về, việc đầu tiên là lao vào ôm mẹ. Vứt phạch cái vali cho tôi mang vào nhà thu xếp. Rồi mẹ chồng tôi sai tôi đun nước lá thơm cho chị tắm, lấy hoa quả chị ăn, dọn phòng cho chị, hỏi chị thích ăn gì thì nấu. Rồi hai mẹ con chị ôm nhau rúc rích thủ thỉ khóc lóc yêu thương trong phòng suốt từ chiều đến tối, khi tôi bày mâm ra thì ngồi vào ăn cơm..

cách trị mụn trứng cá.
Ăn xong, tôi dọn mâm. Mang bát vào bếp rửa bát và gọt hoa quả. Chị lúc ấy mới hỏi đến tôi cho có lệ. Chị hỏi tôi chuẩn bị tết nhất đến đâu rồi, tôi chưa kịp nói gì, mẹ chồng tôi đã buông thõng ra một câu dài chê bai. Hóa ra, chỉ là mấy chuyện nhỏ như sợi tóc, bà cũng đều nhớ hết. Bà để bụng tí một dù tôi đã cố gắng đến mức nào đi nữa. Cái lọ hoa tôi làm vỡ, hôm sau tôi mua ngay cái mới về bà cũng nhớ lại rồi chì chiết như thể tôi làm điều gì khủng khiếp. Thuốc men tôi mua về quanh năm không thiếu loại gì, toàn hàng ngọai, bà dùng suốt, nhưng có hộp thuốc chị chồng tôi mua, vừa đưa ra, bà đã xuýt xoa quý hóa. Lại còn so sánh, bảo cái này khác hẳn của con H nó mua! Tôi đứng trong bếp mà rơi nước mắt...
kieu toc nam
Người ta nói con gái là con người ta. Bố mẹ đẻ tôi đã chấp nhận để đứa con gái yêu thương đi làm con nhà người ta rồi, giờ ở đây tôi cũng bị người ta thản nhiên coi là người ngoài. So sánh, chê bai... Tôi bần thần, tự cảm thấy bao nhiêu cố gắng của mình lại trở thành niềm hối tiếc.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Đến khổ vì cô em chồng chây lười

Tôi đã về làm dâu 4 năm và gần như năm nào cũng chỉ xoay quanh việc dọn dẹp trong mấy ngày Tết mà chẳng đi tới đâu được. Không như những chị khác, do mẹ chồng khó tính, yêu cầu đòi hỏi cao mà là do chính bản thân tôi không đành lòng bỏ lại nhà cửa bề bộn cho mình mẹ chồng lo toan, dọn dẹp. Nhìn thấy tôi quanh quẩn ở nhà, lụi hụi lau chùi, dọn rửa mẹ chồng cũng bảo bỏ đấy, giục đi chơi, thăm thú họ hàng để mẹ làm hết nhưng tôi thấy xót nếu để mẹ già rồi phải làm những điều đó. Chuyện là nhà tôi có cô em chồng kém tôi 2 tuổi, vốn đã lười biếng, ít dọn dẹp rồi lại rất nhiều bạn, hay tụ tập khiến gia đình tôi mấy ngày Tết lúc nào cũng như quán nhậu. Mà khổ nỗi, ngày thường em đã ít dọn dẹp rồi thì lấy đâu chuyện ngày Tết em đụng tay đụng chân vào chuyện gì.


Nhớ năm đầu tiên tôi về nhà chồng, mới cưới được 2 tháng thì đến Tết, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà, lúc thì em gọi điện báo sắp có bạn đến nhờ tôi nấu hộ đồ ăn, lúc thì dọn dẹp “bãi chiến trường” của em và bạn. Mà có ít đâu, ngày em có 3-4 tốp bạn đến nhà chơi. Mà đã đến là phải ăn uống tưng bừng mới ra về. Tôi thấy mà ngán ngẩm. Mẹ chồng tôi nhìn cũng ái ngại, nhưng vì sợ con gái mất mặt với bạn bè nên không góp ý thẳng thắn, chỉ khi có người nhà mẹ mới nói. Nhưng em chỉ ậm ừ, dạ vâng cho xong chuyện rồi ngày hôm sau lại đâu vào đó. Từ 10 giờ sáng đã có bạn đến nhà rồi 3 giờ chiều, thậm chí 10 giờ đêm em còn đưa bạn về nhà ăn uống. Tôi thì chẳng nề hà gì, vả lại thường ngày em cũng xởi lởi, nhẹ nhàng thân thiết với tôi nên việc em nhờ tôi cũng chẳng ngại. Mỗi tội, ngày nào cũng thế, chẳng nhẽ em đã nhờ rồi mà tôi lại còn xách túi đi chơi. Tôi đi rồi chẳng ai khác phải làm ngoài mẹ. Thương mẹ, nể em chồng tôi lại nán lại xoay xở cơm nước hộ em. Vậy là 3 ngày Tết, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà cơm nước, dọn dẹp và trông nhà. Năm ấy chồng tôi đang đi tu nghiệp ở nước ngoài nên tôi cũng chẳng muốn đi chơi một mình, đành ở nhà với mẹ chồng và phục vụ cô em. Nhưng đến năm thứ hai, thứ ba mọi chuyện vẫn thế, em vẫn cứ hồn nhiên gọi điện nhờ vả khiến chồng tôi phát cáu. Có lẽ anh xót tôi cứ quay cuồng trong cơm nước, dọn dẹp, bảo tôi cứ kệ đó đi chơi. Nhưng tôi hiểu, tôi có đi thì mẹ chồng cũng chẳng trách đâu, rồi mẹ lại lụi hụi làm một mình thôi.

Chán ngán với sự tùy tiện và buông thả của em chồng dịp Tết
Năm nào cũng chỉ có tôi và mẹ lụi hụi dọn dẹp, cơm nước.
Nhớ năm thứ hai làm dâu, mẹ chồng tôi từ trước Tết đã nói với em, năm nay bớt bạn bè đến nhà nhậu nhẹt đi để chị dâu đỡ vất vả. Em cười trừ rồi nói, bạn quý thì mới đưa về nhà chứ. Mẹ tôi cũng đồng ý nhưng mẹ kiên quyết nói, bạn của ai người ấy dọn dẹp. Em cũng không phản ứng gì, tôi đã nghĩ năm ấy đã thoát kiếp dọn dẹp lau chùi và cơm nước. Nhưng rồi lại đâu vào đó, em vẫn gọi điện nhờ tôi làm cơm hộ, ăn xong cả tốp lại rủ nhau đi hát hò vui vẻ mà quên cả mâm cơm bề bộn chưa dọn. Phải nói chính xác rằng, không phải lần nào em cũng đứng lên đi mà không nói lời nào, có khi em nói chị dâu dọn hộ em, có khi gọi với lại cứ dọn vào đấy để tối em về rửa hay không việc gì phải dọn, em đi tí ti rồi về dọn rửa sau. Nhưng thực tình ai mà để nhà cửa bề bộn như vậy, Tết nhất biết khách đến khi nào, nhìn thấy thế người ta cười cho. Tôi cũng cứ dọn vào hết, có lần thì rửa luôn nhưng cũng có khi để đó và đi chơi cùng chồng. Khi về thấy mâm bát rửa sạch sẽ, cứ nghĩ em đã rửa nhưng lần sau tôi mới biết đó là mẹ tôi. Khi về nhìn thấy mẹ đang lụi hụi rửa tôi thương lắm và thấy mình vô tâm. Những lần sau, tôi cứ làm xong mới đi đâu thì đi.

Năm thứ ba này cũng chẳng ngoại lệ, em vẫn vô tư như hai năm trước để mọi dọn dẹp cho mẹ con tôi còn em chỉ việc vui vẻ nhậu nhẹt rồi tụ tập. Nhưng thực sự tôi thấy mệt mỏi với sự vô tư đến thản nhiên của em vì khi đó tôi đang bầu bì sắp sinh. Còn năm nay, con gái tôi được 5 tháng tuổi , tôi cũng không thể thoải mái thời gian làm hộ em được. Mẹ chồng tôi dự đoán được tình hình và đã tuyên bố chắc nịch thẳng thừng: “Năm nay chị dâu mới sinh em bé, cái H phải cùng chị dọn dẹp, lo cỗ bàn cơm nước không được chơi bời nhiều như mọi năm nữa”. Đáp lại thái độ của mẹ em chỉ nhăn nhở cười rồi tìm cớ chuồn thẳng. Tôi hiểu, sự việc năm nay có lẽ cũng chẳng tiến triển hơn là bao. Nhưng ngặt nỗi, nếu son rỗi tôi cũng chẳng nề hà gì nhưng đằng này, tôi con nhỏ, nếu em cứ như mọi năm
cách trị mụn trứng cá
có lẽ người vất vả hơn cả là mẹ chồng tôi. Tôi đã định góp ý với em nhiều lần nhưng lại sợ em nghĩ, tôi làm hộ em chút việc lấy cớ ca than, nói em đủ điều rồi mối quan hệ rạn vỡ. Tôi sợ mang tiếng chị dâu em chồng nên dám nói với em.dù mẹ đã góp ý, phản đối nhưng cứ như mọi năm em nghe rồi vẫn để đó, em cứ buông thả, cứ vô tâm như vậy thì tôi thấy khó chịu vô cùng. Tôi phải làm gì đây, bởi tôi biết mẹ chồng thương tôi và ngại khi tôi vì em mà vất vả nhưng chẳng thay đổi được gì. Có cách nào để em chồng tôi thay đổi cách sống và cách suy nghĩ không?