Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Trong mắt nhà chồng tôi chỉ là một kẻ ít học

Tôi 35 tuổi, đã lập gia đình và có một bé gái 5 tuổi, chồng tôi là người hiền lành, là bộ đội chuyên nghiệp đóng quân trên Sơn Tây, vài tháng anh mới về thăm nhà được 1 lần. Anh là người hiền lành, thương vợ con nhưng ngặt cái quá nghe lời mẹ, cộng thêm cái sự thiếu quyết đoán nên nhiều lúc chính cái tính đó làm tôi thấy uất ức vô cùng. Chồng làm việc xa nhà nên tôi chủ yếu ở cùng bố mẹ và cô em chồng, vậy nên mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ đều do một tay tôi lo liệu, hầu như không ai phải động chân động tay làm gì. Ấy vậy mà trong mắt họ, những việc tôi làm chẳng có ý nghĩa gì, đó chẳng qua là một phận một đứa con dâu có nghĩa vụ phải gánh vác. Gia đình chồng tôi có thể được xếp vào diện trí thức ở quê, bố mẹ chồng trước kia là giáo viên tiểu học, cô em gái cũng đang học lớp 12 và cũng có thành tích cao ở trường. Duy chỉ có tôi nếu xét ở khía cạnh học vấn thì đúng là không so sáng được với gia đình họ. Học hết lớp 9, bố mất sớm, dưới còn có 3 đứa em nên tôi đã phải lên thành phố làm thuê để đỡ đần mẹ. Gặp và yêu anh, ban đầu về ra mắt cả gia đình anh đều ra sức phản đối với cái lý lịch không môn đăng hộ đối của tôi. Trong suy nghĩ của bố mẹ anh, việc lấy tôi làm vợ, con cái sinh ra học thức không bằng người khác, việc đó sẽ làm ảnh hưởng đến con cái nhà anh sau này. Cuối cùng, tôi được chấp nhận cũng do sự miễn cưỡng vì anh nhất quyết không chịu tìm hiểu cô gái nào khác.


Tôi thừa nhận mình không được học hành đến nơi đến trốn như bạn bè cùng trang lứa nhưng đầu óc biết tính toán và tháo vát trong khoản kinh doanh. Không phải tự hào hay gì nhưng nói thật, tiền tôi kiếm được từ việc buôn bán mỗi tháng có khi còn nhiều gấp mấy lần cả gia đình anh cộng lại. Thế nhưng người ngoài chẳng hiểu cho, họ cứ nghĩ tôi tốt số, được làm dâu một gia đình gia giáo. Nhiều khi cảm thấy tủi thân vì mình bị phân biệt đối xử, không bao giờ có tiếng nói gì trong gia đình. Từ ngày về làm dâu, tôi chẳng khác gì một con ô sin không công, làm hùng hục như cái máy nhưng chẳng bao giờ được người khác thừa nhận hay quan tâm đúng nghĩa. Bao dồn nén ấm ức, tôi đem tâm sự với chồng nhưng đáp lại chỉ là những lời an ủi qua loa. Anh rất ít can thiệp đến những chuyện này, có chăng chỉ là vài câu góp ý nhưng thiếu quyết đoán nên cũng chẳng đi đến đâu.

Tôi bị nhà chồng khinh ra  mặt chỉ vì mang tiếng ít học


Ở chung với bố mẹ chồng, tôi cũng tỏ ra rất biết điều, những chi tiêu trong nhà đều một tay tôi lo liệu. Tiền lương hưu của ông bà tôi tuyệt đối không bao giờ để bố mẹ phải đụng đến. Không những thế, mỗi tháng tôi đều biếu ông bà một khoản kha khá, cho cô em chồng tiền tiêu mặt dư giả, quần áo đều sắm cho những bộ đẹp và vừa ý nhất. Bản thân tôi luôn tự nhắc nhở mình phải cố hết sức để không bị người khác chê bai điều gì, hay đại loại bị nghe những câu nói “người ít học nó thế”…, tôi làm tất cả những điều tốt đẹo nhất  để chồng mình có thể tự hào như người đời vẫn thường ca tụng “giàu vì bạn, sang vì vợ” nhưng có lẽ mọi sự cố gắng của tôi đều không có ý nghĩa gì. Mấy hôm nay, chồng tôi được nghỉ phép về thăm gia đình. Vợ chồng xa cách bao lâu nên nay có cơ hội gần gũi tôi vui biết chừng nào. Tôi tự cho phép mình nghỉ ngơi để ở nhà chăm sóc chồng con nhưng mẹ chồng tôi lại tỏ thái độ không hài lòng.  Cái cách bà lườm nguýt, thỉnh thoảng lại nói mỉa mai câu làm tôi thấy bà thật sự quá khắt khe với con dâu. “Đúng là không có nghề ngỗng tử tế nên làm ăn cũng chẳng đâu ra đâu. Ở đâu cái kiểu thích thì làm, không thích thì nghỉ”.

Thật ra việc tôi nghỉ mấy ngày ở nhà cũng đâu có ảnh hưởng gì nhiều đến mẹ chồng, ấy vậy mà bà tỏ vẻ không ưng ra mặt. Nếu mọi việc chỉ dừng lại ở những câu chuyện bình thường như thế, tôi vẫn cố chịu đựng và sống vì chồng con. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ và chồng, tôi chợt nhận thức được, hóa ra trong mắt người nhà anh, tôi chỉ là hạng câu dâu hạ đẳng mà nhà anh không phải mất một xu mua về. Ngày hôm ấy, do mệt quá nên tôi ngủ thiếp đi từ chiều, chập tối tỉnh dậy nhìn quanh nhà không thấy bóng dáng ai. Định chạy xuống bếp tìm đồ ăn thì vô tình nghe được câu chuyện của 3 người. Nghe thoáng qua, tôi thấy vui và phấn khởi biết bao khi chính chồng mình đang bênh vực vợ trước mặt bố mẹ chồng. Nhưng chính việc bảo vệ và nói tốt cho tôi mà anh đã bị bố mẹ chồng mắng xối xả “Ở đâu ra cái kiểu đội vợ lên đầu như anh. Hay nó lại than nghèo than khổ vì phải thay anh nuôi báo cô bố mẹ chồng. Cái loại con phe như nó có phúc lắm mới được gả vào gia đình gia giáo thế này. Cái bọn ít học có nói cũng chỉ tổ mệt người”. Không hiểu những người có học như bố mẹ anh sao lại có thể nói ra những lời chối tai đến thế, chả nhẽ sự thiệt thòi của tôi lại khiến họ khắt khe và phân biệt đối xử đến thế. Trong khi ở cái thời của bố mẹ chồng, chắc gì ông bà đã học đến trình độ uyên bác mà đòi hỏi người khác phải thế này thế kia.
cách trị mụn trứng cá
Cho đến thời điểm này, tôi thật sự thấy mệt với lối sống trí thức nửa mùa của nhà chồng. Họ chê bai văn hóa của con dâu, thế nhưng tiền tôi kiếm được và gửi biếu đều đặn có lẽ chẳng ai quan tâm đồng tiền đó từ đâu mà ra. Nhưng nếu cứ cam chịu mãi thế này, tôi sẽ mãi bị nhà chồng khinh miệt và không bao giờ có tiếng nói trong gia đình. Tôi muốn gia đình anh nếu không thừa nhận tầm quan trọng của một đứa con dâu như tôi thì chí ít cũng nên tôn trọng và có cái nhìn đúng đắn hơn. Nhưng thật sự, tôi không biết hành xử thế nào cho hợp lý.

Tôi phải làm gì đây khi vợ nhất quyết không cho tôi mời người cũ dự đám cưới

Gần 1 tuần nữa tôi sẽ kết hôn, vợ là mối tình thứ hai của tôi. Trước em tôi có yêu một người suốt 7 năm trời. Rồi khi đi làm, chúng tôi nhận thấy cả hai chẳng thể tiến đến hôn nhân được do chúng tôi có quan điểm, hệ tư tưởng khác nhau. Chúng tôi chia tay nhau không cãi vã, chẳng to tiếng xích mích hay thù hận như những cặp đôi khác. Đơn giản, tôi muốn kết hôn ngay, còn người yêu thì muốn trì hoãn, cô ấy muốn đi tu nghiệp một thời gian. Hơn nữa, tôi thuộc tuýp người truyền thống còn em mang hệ tư tưởng mở, em thích tự do, bình đẳng, thích bay nhảy và không thích ràng buộc chuyện gia đình. Vì chuyện này chúng tôi đã cãi nhau nhiều lần nhưng không có kết quả. Rồi cả hai buông xuôi, hờ hững cho tới khi nhận ra, đó chính là khoảng cách mà cả hai chẳng bao giờ xóa nhòa. Dù có tiếc nuối nhưng chúng tôi chia tay và vẫn là bạn của nhau. Tôi và em thường chia sẻ, tâm sự với nhau nhiều chuyện cả dự định tương lai và chuyện tình cảm. Vì gắn bó với nhau lâu nên chúng tôi gần như hiểu và cảm thông cho nhau mọi chuyện. Với tôi, giờ em như người bạn tâm giao, người em gái thân thiết sẵn sàng để tôi dốc bầu tâm sự. Còn với em tôi cũng là một người bạn để em mở lòng, chia sẻ và gục đầu mỗi khi mệt mỏi.


Vợ nhất quyết không muốn cho người cũ của tôi tới dự đám cưới
Mai nói rành rọt rằng sẽ làm em mất mặt nếu tôi cứ mời em tới dự lễ cưới
Chia tay em 1 năm, tôi gặp Mai người hiện sắp là vợ tôi. Mai đảm đang, tháo vát, tình tình bộc trực và thẳng thắn. Mai chu toàn việc nhà và đúng là mẫu người phụ nữ của gia đình. Mai thúc giục tôi chuyện cưới xin chứ không trì hoãn như em. Tôi tâm sự với em về Mai, qua vài lần tiếp xúc, em cũng nói Mai là người tốt, người phụ nữ tôi nên lấy vì cô ấy yêu quý trân trọng cuộc sống gia đình, hơn nữa cô ấy rất yêu tôi. Em thành tâm và vui vẻ chúc mừng tôi. Trái ngược với em, Mai biết chuyện trước kia của tôi và em, thường nói về em bằng giọng khó nghe, chẳng mấy tốt đẹp. Mai thường mỉa mai tôi, bạn tốt của anh gọi này, em gái của anh này, hay tình cũ  của anh… tôi nghe những điều đó quen tai mà chẳng buồn phản ứng nữa. Mai ghen tuông với quá khứ của chúng tôi, nhưng tự đáy lòng tôi dám khẳng định tôi và em chẳng còn gì nữa, có chăng chỉ là sự đồng cảm, chia sẻ và quý mến mà thôi. Biết được thái độ của Mai, em dần hạn chế những buổi gặp gỡ riêng tôi, có gặp thì gặp cả tôi và Mai. Tất nhiên những lần đó Mai cũng không hề vui vẻ gì. Suốt buổi chỉ nhìn em dò xét, hằn học. Nhiều lần tôi thấy ái ngại, hỏi em có giận tôi và Mai không, em chỉ cười mà lắc đầu nói. Em thấy may mắn vì tôi tìm được một người yêu mình rất nhiều, rằng Mai không hiểu hết mọi chuyện, ghen tuông cũng không trách được, hay Mai tuổi còn bé, bồng bột và nông nổi, em không giận đâu. Sự bao dung của em càng làm tôi áy náy khi Mai liên tiếp đối xử ngang ngược, thậm chí hỗn với em.

Lần đó, em đi công tác, tôi nhờ em mua đồng hồ ở nước ngoài về. Em mang đến nhà cho tôi, thì chỉ có Mai ở nhà. Chẳng nói chằng  ằng Mai ném chiếc đồng hồ đó xuống ghế rồi nói em từ nay đừng kiếm cớ tiếp cận tôi nữa. Mai đuổi em về và kèm theo đó là những lời xúc phạm thóa mạ. Em cũng chẳng kể với tôi, chỉ tìm cách từ chối những cuộc gọi những buổi nói chuyện với tôi. Sau lần ấy, tận 2 tháng tôi chẳng được gặp em, nhắn tin, gọi điện em đều không trả lời. Mai hí hứng khoe với tôi, nhờ Mai cao tay nên em chẳng giám bén mảng, em kể với tôi chuyện đã xảy ra như một chiến công hiển hách. Lần đó, tôi mắng Mai, định chia tay nếu Mai không xin lỗi em, nhưng em đã ngăn cản và khuyên tôi rất nhiều nên tôi bỏ qua. Còn nhiều nhiều lần nữa, Mai luôn tìm cách khiến em mất mặt, muốn em tránh xa cuộc sống của tôi. Thậm chí Mai còn đòi chia tay nếu tôi cứ gặp em. Tôi phải giải thích rất nhiều thì Mai mới không nhắc lại chuyện đó.

Em luôn là người hiểu chuyện, chẳng muốn làm tôi khó xử nên em thường tránh mặt, chẳng quá cần thiết thì em không bao giờ gặp tôi. Dần rà, Mai cũng yên tâm, không đụng đến em nữa. Gần đây, tôi chuẩn bị kết hôn có nhờ em mấy chuyện thuê địa điểm và trang trí hội trường cưới vì em làm truyền thông nên rành những chuyện đó. Em hồ hởi, hào hứng giúp tôi chẳng quản việc gì. Nhìn em xăm xắn lo toan chuyện của tôi như chính chuyện của mình mà tôi thấy áy náy. Tôi nói với Mai, chúng tôi phải cảm ơn em rất nhiều vì không có em thì sẽ khó khăn trong chuyện thuê hội trường và ê kip tổ chức, nhưng em gạt đi coi đó là chuyện bình thường. Tôi dù không hài lòng nhưng cũng bỏ qua vì không muốn mọi chuyện rắc rối. Chuyện cũng chẳng có gì để nói nếu cách đây 1 tuần, khi chúng tôi đi phát thiệp cưới. Mai nằng nặc nói không muốn mời em chỉ đơn giản vì lý do Mai ghét nhìn thấy em. Tôi thấy nực cười và bực bội, nhưng chỉ nghĩ là trò đùa, giận hờn vu vơ của Mai. Nhưng khi đã đưa hết thiệp mời, công tác chuẩn bị gần như xong hết thì em nhắc lại rành rọt với tôi “nếu chị H mà đến dự thì không cưới xin gì hết. Em không muốn chị ta xuất hiện ở ngày vui của em”. Vì chuyện này, tôi và Mai cãi nhau kịch liệt, tôi thấy mệt mỏi vô cùng khi Mai cứ ghen tuông vô cớ, cứ suy diễn mọi chuyện đi quá giới hạn như vậy.
cách trị mụn trứng cá
Hai hôm nay, Mai đang làm mình làm mẩy, khi dỗi đủ điều. Tôi khuyên răn, giải thích và thuyết phục mãi chẳng được. Tôi gần như bất lực rồi bởi Mai quá cứng đầu, ương ngạnh dọa sẽ làm em mất mặt ở đám cưới. Nếu tôi làm theo lời Mai thì sẽ nói thế nào với em đây, còn tôi cứ giữ ý kiến của mình thì Mai sẽ làm loạn lên. Tôi không chắc Mai sẽ làm gì. Tôi rất mệt mỏi, nhiều khi tôi muốn buông xuôi, chẳng cưới xin gì nữa nhưng ngặt vì mọi chuyện đã xong xuôi, không thể dừng lại được. Tôi biết phải làm gì đây.

Tôi không thể mở lòng với người mẹ đã từng phản bội bố con tôi

Không khí Tết đang về trên khắp nẻo đường, nhà nhà mong đợi những người yêu thương của mình quay trở về để quây quần sum họp. Còn đối với bố con tôi, những năm trước cũng đã mong ngóng như vậy. Nhưng khi mọi chuyện đã đi dần vào lãng quên thì người phụ nữ từng là vợ của bố, là mẹ của tôi và cũng chính là người khiến bố tôi khuynh gia bại sản, ruồng bỏ ông để đi theo người đàn ông khác lại quay về cầu xin tha thứ. Bà trở về sau 5 năm mang theo tài sản của bố đi biết tích. Đã không biết bao lần bố con tôi đi tìm, dò la tung tích của bà, đã bao lần tôi thấy bố khóc vì khắc khoải mong bà trở về. Vậy mà những gì bố con tôi nhận được chỉ là vô vọng, suốt chừng ấy năm, mẹ không một tin tức gì, chẳng mảy may quan tâm, sau khi bà ôm tài sản đi, bố con tôi sống ra sao. Giờ khi mẹ tay trắng và bố con tôi nguôi ngoai những xúc cảm ấy thì bà lại trở về, gợi lên một phần ký ức đau thương, mà tôi muốn chôn vùi mãi mãi. Không hiểu sao, sau chừng ấy chuyện, bố vẫn giành cho mẹ những yêu thương, vẫn có thể bao dung mở lòng để đón mẹ trở về. Còn tôi, nhớ lại những gì đã qua, chẳng thể tha thứ, yêu thương bao dung với mẹ. Và hơn hết, tình cảm của tôi giành cho mẹ chẳng còn như xưa nữa. Chiều theo ý bố, mong bố vui, tôi có lẽ cũng sẽ đồng ý cho mẹ trở về, nhưng tôi không biết đối mặt với mẹ với những nỗi đau bố con tôi từng phải chịu ra sao đây?


Tôi chẳng thể mở lòng, tha thứ cho người mẹ từng phản bội bố con tôi
Tình cảm của tôi với mẹ chẳng còn như xưa nữa
Cách đây 6 năm, khi tôi 20 tuổi, mẹ phát hiện bị ung thư, bố tôi bỏ bê công việc làm ăn, lo toan chữa bệnh cho mẹ. Bố không ngần ngại đưa mẹ đi đến những nơi mà người ta nói có thể chữa bệnh được cho mẹ. Bố bán dần tài sản của mình đưa mẹ đi nước ngoài không biết bao nhiêu lần để chạy chữa. Cuối cùng cả gia đình tôi vỡ òa hạnh phúc khi bác sĩ thông báo cơ thể mẹ không còn tế bào lạ. Những tưởng sau tháng ngày vất vả gian truân, chúng tôi được sống cùng nhau, yên bình hạnh phúc. Nhưng sau khi mẹ khỏi bệnh cũng là khi bố tôi chẳng còn tài sản gì ngoài ngôi nhà đang sống. Bố cắm ngôi nhà để lấy tiền làm ăn, mong mang đến cho mẹ con tôi cuộc sống sung túc trước đây. Do sống trong nhung lụa đã quen, những ngày đó, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn mẹ tôi không chịu được, quay sang la rầy, chỉ trích bố vô dụng để mẹ con thiếu thốn. Bố tôi cắn răng chẳng nói một lời cứ như đó là lỗi của mình vậy. Bố chăm sóc mẹ từng ly từng tí, làm hết sức có thể để mẹ được vui. Tôi không hiểu vì sao ông lại yêu thương mẹ, hi sinh và chịu đựng mẹ nhiều vậy. Rồi công việc làm ăn của bố cũng khá hơn, bố có thể chuộc lại ngôi nhà và có số vốn ít ỏi để làm ăn. Chừng đó vẫn chưa đủ làm hài lòng mẹ, khi kinh tế đỡ hơn mẹ lại tiếp tục tiêu xài hoang phí, giao du với những người bạn trước đây của mẹ. Mẹ đi sớm về khuya, khi bố con tôi nói thì mẹ nói đi cho đỡ buồn, ở nhà nhiều chán. Bố tôi dù không vui cũng im lặng cho mẹ vui lòng. Rôi một ngày, mẹ tôi để lại 1 tờ giấy ly hôn nói là đi làm ăn, muốn bố con tôi quên mẹ đi. Bố tôi đi khắp nơi hỏi tìm tin tức của mẹ nhưng vô vọng, chỉ biết mẹ đi cùng một người đàn ông trên chiếc xe sang trọng. Bố con tôi buồn bã, thất vọng về mẹ chưa hết thì chủ nợ đến nói, mẹ cầm cố ngôi nhà lấy một số tiền lớn để đi. Bố con tôi suy sụp, phải dọn ra khỏi ngôi nhà, chuyển về ở văn phòng công ty bố.

Tôi oán hận mẹ cạn tình, thất đức nhưng bố chỉ gạt đi mà nói chắc mẹ có nỗi niềm riêng, rồi vẫn âm thầm tìm mẹ. 3 năm trôi qua, bố con tôi chẳng có tin tức gì chỉ biết mẹ theo bạn ra nước ngoài buôn bán, mà chẳng biết mẹ ở đâu. Bố tôi chẳng còn tìm kiếm mẹ ráo riết như trước nữa, có lẽ nỗi đau của bố đã dần lắng xuống. Bố chuyên tâm vào làm ăn, xây dựng lại cơ ngơi. Ngày tôi tốt nghiệp đại học, bố đã trao cho tôi quyền kinh doanh của một công ty xây dựng cỡ vừa. Tôi khâm phục và ngưỡng mộ ý chí, tài năng và sự kiên cường của bố bao nhiêu thì lại hận và ghét mẹ bấy nhiêu. Một người đàn ông vì mẹ đến cùng kiệt như vậy, mà mẹ có thể cạn tình, lạnh lùng phản bội ông đến vậy. Bố con tôi sống yên ổn với nhau, đã nhiều lần tôi khuyên bố đi bước nữa nhưng bố đều từ chối, có lẽ bố vẫn tin vào tình cảm của mình với mẹ, vẫn tin một ngày mẹ sẽ trở về.
kieu toc nam
Tôi nhìn bố buồn mà bất lực. Rồi cách đây 1 tháng, nhận được điện thoại của bố nói mẹ đã trở về. Tôi bàng hoàng, ngạc nhiên vì nhìn mẹ tiều tụy, tôi đoán cuộc sống của mẹ nơi đất khách chẳng thoải mái gì. Mẹ trở về, quỳ xin bố tôi tha thứ, mong muốn bố con tôi bỏ qua để mẹ được trở về nhà. Mặc cho tôi, tuôn hết những ấm ức, tủi hận trong lòng với mẹ, bố tôi chỉ im lặng, nhìn tôi như dò xét, còn tôi dường như đã vô cảm, lạnh lùng và hết tình cảm với mẹ. Tôi nói cần thời gian suy nghĩ, còn bố thì như đã đồng ý rồi. Bố thuê cho mẹ một phòng trọn gần nhà, chu cấp tiền sinh hoạt và thường xuyên qua lại chăm sóc mẹ. Tôi hiểu tình yêu của bố đã chiến thắng những cảm xúc giận hờn, bố đã tha thứ cho mẹ. Tôi biết nói gì đây, chắc để chiều lòng bố, tôi cũng sẽ cho mẹ trở về nhưng tình cảm của tôi với người mẹ bội bạc ấy chẳng còn nguyên vẹn. Tôi không biết đối diện với bà thế nào, khi lòng tôi đã nguội lạnh. Nếu tôi cứ lạnh nhạt, hờ hững với mẹ thì bố sẽ suy nghĩ và buồn còn vồ vập quan tâm thì làm trái lòng mình. Chí ít, tôi chưa thể tha thứ cho những gì đã qua. Tôi phải làm gì đây để hai bố con không phải rơi vào tình thế khó xử ấy?

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Chồng tôi đau đớn khi cô bạn thân đi lấy chồng

Tôi và chồng trước khi kết hôn đã có mối tình kéo dài suốt 4 năm đại học và 2 năm đi làm. Nhưng thực lòng, cho đến giờ tôi mới dám khẳng định rằng tôi chưa hiểu hết về anh. Chí ít còn những khoảng trống tâm hồn anh mà tôi chỉ lơ mơ cảm nhận, chẳng thể gọi tên chính xác. Tôi hiểu mọi chuyện đang diễn ra chẳng có lợi cho tôi, cho cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhưng chẳng biết làm gì để ngăn cản nó, để đẩy nó lùi xa như một tác nhân gây hại.

Tôi và anh yêu nhau suốt 6 năm và có 3 năm sống cùng nhau, chừng ấy thời gian chúng tôi có giận hờn, yêu thương nhưng cũng có biết bao hạnh phúc, vui vẻ. Với tôi anh là mối tình đầu và là duy nhất, còn trước đây, tôi cũng đã nghĩ mình không phải mối tình đầu nhưng là duy nhất với anh. Nhưng tôi đã nhầm, có lẽ anh có ít nhất thêm một mối tình ngoài tôi. Dù mối tình đó chẳng được công khai, vun đắp nhưng có vẻ nó sâu sắc, day dứt hay là một thứ gì đó khiến anh không thể nào quên, không thể không buồn khi biết tin người ta sắp có hạnh phúc mới.

Chuyện là, tôi và chồng có cô bạn thân tên Lan, ba chúng tôi chơi thân với nhau từ năm 3 đại học. Mọi chuyện vui buồn, hạnh phúc của chúng tôi Lan đều biết và không ít lần chính cô ấy là thuyết khách, hòa giải cho những khúc mắc của chúng tôi. Lan xinh xắn, nhanh nhẹn, hoạt bát và có tiêu chuẩn về người yêu khá cao nên bao nhiêu năm mà cô chẳng yêu và chọn nổi một người đàn ông cho mình. Nhưng cô ấy, luôn khen chồng tôi không ngớt nào là đẹp trai, tài giỏi, thân thiện, xứng đáng để lấy làm chồng. Những lúc vậy, tôi thường đùa là sẽ nhường chồng cho bạn, còn chồng tôi thì cau mày quay đi có vẻ không hài lòng. Ngày chúng tôi cưới nhau, Lan dự lễ cưới và rơi nước mắt. Cô ấy giải thích rằng, chứng kiến hết những vui buồn, thăng trầm trong tình yêu của chúng tôi, cô ấy mừng vì chúng tôi đã có kết thúc hạnh phúc. Tôi chẳng mảy may nghi ngờ, vẫn vô tư rằng Lan quý mến, thực tâm mừng cho hạnh phúc của mình. Sau khi chúng tôi kết hôn, Lan vẫn thường xuyên qua nhà chơi, những hôm tôi đi công tác còn nhờ Lan qua cơm nước, chăm sóc chồng. Chồng tôi cũng khen Lan chu đáo, chẳng đoảng như tôi. Nhưng tất cả những hành động, lời nói của hai người chưa bao giờ có gì đó quá giới hạn khiến tôi nghi ngờ cả.

Chồng tôi buồn bã, suy sụp khi bạn thân thông báo sắp lấy chồng
Nhiều đêm tôi thấy anh hút thuốc, nhả khói và nhìn vào vô vọng
Lan có tiêu chuẩn chọn người yêu rất cao, chồng tôi được Lan khen là vậy, nhưng vẫn không đủ tiêu chuẩn cho cô ấy. Có lần Lan nói “anh T được mọi mặt nhưng nếu gia đình cơ bản, không phức tạp thì có lẽ tốt hơn”. Câu nói kèm theo tiếng thở dài của Lan trước kia không để ý nhưng giờ nghĩ lại tôi biết nó chứa đựng biết bao nỗi niềm. Có lẽ, nếu gia đình chồng tôi cơ bản, khá giả thì cơ hội làm vợ anh của tôi chắc không còn. Cách đây 1 tuần, Lan thông báo tin sẽ lấy chồng. Đó là một người ngoại quốc, sau kết hôn Lan sẽ theo chồng xuất ngoại. Tôi mừng quýnh, chạy ra chợ mua đồ về cơm nước, mừng cho Lan. Khi trở về, nhìn thấy, chồng tôi và Lan hai người buồn bã, mắt Lan đỏ hoe có lẽ đã khóc. Kể từ sau hôm đó, chồng tôi có vẻ buồn. Nhiều đêm tôi giật mình tỉnh giấc, thấy anh ngửa đầu dựa vào ghế, mắt nhìn xa xăm vô vọng, đăm chiêu, chẳng nhận ra tôi đứng sau lưng quan sát. Có hôm anh đứng ngoài ban công phòng trọ, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác, cho đến khi hết cả bao mới chịu vào. Anh ngủ chẳng ngon giấc, liên tục trở mình và kèm theo những tiếng thở dài. Tôi nhận ra sự khác biệt của chồng, tôi biết, anh chỉ hút thuốc khi suy nghĩ, căng thẳng hoặc buồn. Có lẽ nào, chồng tôi buồn khi Lan lấy chồng sao. Tôi không giám gặng hỏi anh, chỉ lặng lẽ quan sát và chắp nối các sự kiện, mọi chuyện lại với nhau. Cho tôi một kết quả không ngờ. Chắc chắn hai người đó có tình cảm với nhau.



Tôi biết Lan hơn tôi mọi điểm, nhưng sao anh không chọn Lan mà lại là tôi. Chắc rằng Lan không đồng ý làm vợ anh vì chê gia đình anh chăng? Sao họ tài tình, hàng mấy năm trời tôi bên cạnh mà chẳng nhận ra có chuyện gì. Họ cao tay hay tôi quá vô tâm. Không hiểu chồng tôi và Lan đã đẩy mối quan hệ đi đến đâu rồi? có khi nào họ đi quá giới hạn sau lưng tôi không? trong đầu tôi hàng nghìn hàng vạn câu hỏi đang nhảy múa, mà tôi chẳng giám tự mình đưa ra đáp án. Tôi hỏi dò chồng, Lan lấy chồng anh có buồn không? chợt chồng tôi giật bắn mình “buồn gì, vui chứ.  Anh buồn vì em không còn người tám chuyện nữa thôi” rồi lại lảng tránh sang chuyện khác.
lam me
Chỉ chừng ấy thôi, tôi đã mơ hồ nhận ra mọi chuyện nhưng tôi chẳng biết làm gì khi đã quá muộn rồi. Tôi đã ngây thơ, tạo hết cơ hội này đến cơ hội khác cho họ lừa dối mình, giờ còn gì đề mà buồn, mà nói nữa. Tôi có được anh khi Lan chẳng lựa chọn. Tôi là người đến trước nhưng chỉ có được anh khi Lan chẳng lựa chọn, Lan chê và nhường anh. Người ta nói, "người cuối cùng mới là người chiến thắng" nhưng chắc gì tôi đã là cuối cùng. Tôi cảm giác bị xúc phạm ghê gớm, anh sống cùng tôi, ăn ở với tôi nhưng tâm tư đang hướng về nới khác. Tôi càng như chết lặng khi chồng thông báo, ngày Lan kết hôn, anh bận đi công tác. Thế là rõ rồi, anh không đủ dũng cảm nhìn người mình yêu tay trong tay với người đàn ông khác sao? Tôi mệt mỏi vô cùng, tự dưng cảm thấy cuộc sống bị xáo trộn, bị xới tung hết cả lên nhưng chẳng có cách nào đưa nó về trật tự cũ. Tôi có nên nói chuyện với chồng mình không? có nên làm cho sự việc rắc rối thêm không hay lại tiếp tục giả câm, giả mù để anh ôm hình ảnh bạn thân trong lòng? Nếu anh ấy, có hình bóng người khác trong lòng thì tất cả những điều đó chỉ là giả tạo, anh ta đang xem tôi là con ngốc, không hơn không kém. Tôi phải làm gì đây? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Tôi thất bại trong cuộc tình với trai trẻ

Nhiều người sẽ nói tôi thật dại dột khi đã bước sang lứa tuổi này rồi vẫn yêu đắm say, yêu mê mải, mà dại dột nhất lại là yêu một người đàn ông kém mình những dăm tuổi. Nhưng tình yêu thì luôn có những lý lẽ riêng của nó. Nếu như những người phụ nữ đã từng bất hạnh trong hôn nhân tìm thấy sự bình yên bên những đại gia lớn tuổi, giàu có thì tâm hồn mong manh và nhạy cảm của tôi lại cảm nhận được sự vuốt ve, yêu chiều khi ở bên anh. Dẫu anh là người đàn ông đã có gia đình.

Chúng tôi quen nhau, yêu nhau và cứ quấn quýt bên nhau trong mê đắm cùng những chuyến công tác dài ngày không dứt của vợ anh. Phải nói đó là những ngày tôi thật sự sống trong hạnh phúc. Anh biết cách chiều phụ nữ và luôn làm cho người khác có cảm giác được yêu thương. Sáng sáng, anh đến đưa tôi đi làm. Và suốt cả buổi sáng hôm ấy là những dòng chat chit mê mải yêu thương, từ chuyện công việc, con cái đến những mối quan hệ xã hội, chúng tôi đều chia sẻ cho nhau. Buổi trưa, anh đến tận cửa cơ quan đưa tôi đi ăn bất cứ món gì tôi thích. Ban đầu, tôi cũng e ngại, sợ mọi người dòm ngó, để ý vì mối quan hệ chị - em này. Nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt đắm đuối của anh, những câu nói ngọt ngào như dòng suối mát tưới tắm tâm hồn khô héo suốt bao năm qua, tôi bỏ qua tất cả. Anh nói, anh có thể chịu trách nhiệm về những hành động của mình. Ừ, thì vậy, một người phụ nữ đã ngoại tứ tuần như tôi cũng còn gì đâu để mà “gìn vàng giữ ngọc”. Tôi yêu ánh mắt anh, yêu cách nói chuyện thông minh của anh và yêu cả cái cách anh nhìn xuyên thấu tâm hồn tôi.

Ngoại tứ tuần, tôi vẫn đớn đau trong cuộc tình với 'giai trẻ'
Tôi ngỡ như mình quay lại cái tuổi 20 đầy ngây ngô và vụng dại, khi ngày ngày chỉ mong được nhìn thấy nick zalo hay facebook của anh sáng đèn. Tôi chăm chút đến vẻ ngoài của mình nhiều hơn để trông không quá kệch cỡm khi sóng bước cùng anh vào một quán ăn hay nhà hàng nào đó. Từ việc cắt tóc ngắn để mình trông trẻ trung và sành điệu hơn, sưu tập cho tủ quần áo của mình những chiếc váy ngắn rực rỡ màu sắc thay vì quần jeans và áo sơ mi công sở như trước đây. Trái tim tôi lại như hẫng đi vài nhịp khi một người lạ vô tình nói chúng tôi giống như một cặp vợ chồng mới cưới.

Trong những câu chuyện của chúng tôi, anh hay nhắc đến vợ mình với sự trách hờn, với cả sự nhạt nhẽo trong chuyện gối chăn. Đó là một cô gái trẻ trung, hiện đại, kiếm tiền giỏi và phóng khoáng. Cũng chính vì sự độc lập về kinh tế nên dường như anh ít có thể kiểm soát được vợ mình đi đâu, làm gì, với ai và đi bao nhiêu lâu. Anh vừa lo chuyện công ty vừa lo cho 2 con nhỏ, từ việc đưa con đi học, cho chúng ăn và mua sắm những đồ dùng trong gia đình như một người phụ nữ đảm đang thực thụ. Bù đắp lại cho anh, tôi yêu chiều anh hết mực, chia sẻ với anh những việc tôi có thể làm, lựa những cơ hội phù hợp nấu những món thật ngon để làm anh vui lòng.



Cứ mỗi khi xa nhau, mỗi khi vợ anh trở về sau những chuyến công tác dài, tôi lại trở nên lạc lõng và mất phương hướng, như lạc vào một thế giới vô định, một hố sâu thăm thẳm của sự cô đơn. Tôi có quyền gì đâu để đòi hỏi lúc này, anh phải từ bỏ mái nhà của mình để chạy đến bên tôi. Ngay cả việc nhắn một tin nhắn cho anh hay chủ động gọi điện cho anh, tôi cũng không dám, phải cố dằn lòng để thôi không nghĩ về anh… Để ngày hôm sau, chúng tôi lại bù đắp nhau bằng những phút nghỉ trưa vội vã, bằng những mê mải đắm say…

Nhiều người bạn tôi biết chuyện nói tôi dại, tôi khờ khi mải mê lao vào cuộc tình với trai trẻ, mang tiền đi “bao trai”. Bởi theo họ, những người đàn ông trẻ trung và thành đạt, dẫu không hạnh phúc bên gia đình cũng sẽ tìm vui với những cô gái trẻ chứ dại gì lại đi cặp kè với người phụ nữ đã ở cái độ tuổi thanh xuân xuống sắc.

 Nhưng tôi thì nghĩ khác. Anh nói, ở tôi, anh tìm thấy sự bình yên và an toàn, tìm thấy sự chín chắn và trưởng thành mà những cô nàng 9X còn “chạy dài”… Người ta vẫn nói, tình yêu có thể khiến con người ta thay đổi, khiến những người vốn mạnh mẽ, khô cứng trở nên yếu mềm và cũng khiến một người phụ nữ từng trải, dày dặn như tôi bỗng chốc trở nên thật bé mọn. Tôi không tiếc anh về kinh tế, sẵn sàng chia sẻ với anh lúc anh khó khăn trong tiền bạc mà không hề nghĩ sẽ được hay mất những gì…

Những ngày cuối năm, Hà Nội cứ chìm trong cái lạnh tái tê đến đột ngột. Anh ít tìm đến tôi hơn, vì lý do công việc. Cuối năm, anh phải chạy nước rút để hoàn thành những dự toán của công ty. Tôi bần thần trong căn phòng làm việc, bất giác buồn, bất giác thấy mông lung. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn trên mạng xã hội anh dành cho tôi cũng dần thưa vắng hoặc chỉ duy trì ở những câu hỏi han khách sáo, qua loa. Có lẽ, dạo gần đây, vợ anh cũng ít đi công tác hơn…
lam me
Chiều cuối tuần, facebook anh hiện lên thông báo mới, là một dòng trạng thái cập nhật mới chỉ cách đây có vài chục phút thôi. Ở đó là biết bao nhắn nhủ, biết bao yêu thương… những câu nói ngọt ngào mà trước đây anh dành hết nó cho tôi, chỉ tiếc lần này, người được nhắc đến lại là một người phụ nữ khác – “vợ yêu”. Trái tim tôi quặn thắt đầy hụt hẫng. Tôi có quyền gì để mà ghen, để mà hờn, để mà trách, bởi dẫu sao, một người phụ nữ đã bước sang tuổi ngoại tứ tuần, vẫn chỉ là một cơn gió thoảng qua đời anh… Tôi phải trở về với thực tế của mình thôi, trở về với tuổi 40 đã chẳng còn nhiều để mà ước, mà mong, mà chờ, mà yêu thương, mà đón đợi. Dẫu có đớn đau nhưng còn hơn là những muộn màng.

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

Tôi chỉ muốn làm một bà mẹ đơn thân

Tôi năm nay 28 tuổi, làm trong ngành truyền thông. Tôi mới trở về nước và nhận công tác tai một công ty lớn sau 3 năm du học ở Anh. Rất may, môi trường làm việc mới dễ chịu, khiến tôi hài lòng và có ý nghĩ sẽ gắn bó lâu dài với công ty này.

Về làm việc ở công ty này, tôi có đất để phát huy hết sở trường, kiến thức của mình vì thế chỉ mới ba tháng nhận công tác mà tôi  đã có những thành công đáng nể và được ghi nhận, tuyên dương. Vì còn trẻ tuổi, độc thân nên tôi luôn được cánh mày râu trong công ty săn đón và là tâm điểm để các anh lấy lòng tán tỉnh. Tôi thực sự ngại ngùng khi mình luôn là tâm điểm của moi cái nhìn, mọi cuộc nói chuyện. Những người đàn ông trong công ty đặc biệt là những người đàn ông trẻ tuổi, độc thân luôn vây quanh, tìm cách lấy lòng tôi nhưng có một người làm tôi chú ý, chính là Thành. Anh giường như chẳng quan tâm đến sự hiện diện, có mặt của tôi. Chính sự thờ ơ, có vẻ như chẳng muốn quan tâm của anh càng khiến tôi chú ý và tôi nhận ra, những lúc người khác săn đón, cô lấy lòng tôi thì Thành chỉ nhìn tôi từ xa, cũng quan tâm, dò xét chứ không lạnh lùng vô cảm như tôi đã tưởng.

Tôi bắt đầu để ý đến anh nhiều hơn, thực ra Thành cũng dễ mến và rất sáng tạo trong công việc. Tôi và anh có rất nhiều điểm tương đồng trong suy nghĩ và cách làm việc. Tuy không được đi du học như tôi nhưng anh có tư duy sáng tạo rất mới, hiện đại mà tôi chỉ được tiếp xúc khi ở nước ngoài. Tôi hứng thú với những cuộc trò chuyện, bàn luận công việc với anh hơn. Chúng tôi may mắn được xếp về một đội để thực hiện chiến dịch truyền thông mới của công ty. Những buổi làm việc ngoài giờ, những cuộc họp rút kinh nghiệm đã đưa chúng tôi đến gần nhau hơn. Tôi thấy ở anh không chỉ là con người của công việc mà còn là mẫu người đàn ông đáng để kiếm tìm. Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi và anh mở lòng với nhau nhiều hơn. Tôi chợt rùng mình khi nhận ra mình đã yêu anh mất rồi. Thật may, anh cũng giành cho tôi những tình cảm tương tự. Chúng tôi quấn lấy nhau mỗi khi rảnh rỗi, anh giành cho tôi rất nhiều yêu thương, quan tâm. Mọi người đều biết tình cảm của chúng tôi và giành nhiều sự khen ngợi chúc phúc, mong mối tình này sẽ kết thúc bằng một đám cưới viên mãn không lâu nữa. Nhưng lòng tôi lại chẳng mong đến ngày đó, bởi trong lòng tôi dù yêu anh rất nhiều nhưng vẫn bị những ám ảnh cũ về sự bội bạc, phũ phàng của đàn ông.



Chỉ muốn xin người yêu một đứa con mà không bị ràng buộc vào hôn nhân
Chúng tôi quấn lấy nhau mỗi khi rảnh rỗi, anh luôn giành cho tôi rất nhiều yêu thương, quan tâm
Gia đình tôi chẳng biết hạnh phúc là gì, chị em tôi lớn lên trong tiếng cãi nhau, đánh chửi nhau của cha mẹ. Mẹ tôi thì tần tảo, đảm đang nhưng cha tôi là người chồng người cha bội bạc, đã hết lần này đến lần khác ngoại tình còn về hành hạ mẹ con tôi. Cuối cùng ông ôm hết tài sản đi theo cô nhân tình trẻ, bỏ lại mẹ tôi tay trắng với 2 đứa con thơ dại. Suốt 20 năm qua, mẹ tôi chịu bao nhiêu khổ cực, đau đớn mới tạo được sự nghiệp và lo cho chị em tôi. Còn chị gái tôi, lấy chồng 5 năm, có với nhau 2 mặt con cũng trở về sống cùng mẹ đẻ vì bị chồng phản bội. Ngày ngày, tôi luôn nhìn thấy hình ảnh 2 người phụ nữ khổ cực, đau đớn, gần như tuyệt vọng vì bị những người đàn ông mình yêu thương ruồng bỏ. Nhìn thấy 2 đứa trẻ cứ ngô nghê, vô tư mong đợi cha trở về. Thử hỏi, tôi có còn niềm tin vào đàn ông nữa không. Từ lâu rồi, tôi chỉ tâm niệm, sẽ không bao giờ kết hôn mà sẽ kiếm một đứa con của riêng mình. Tôi có tư tưởng thoáng, chấp nhận và lường trước khó khăn để làm mẹ đơn thân. Tôi không mong muốn cuộc đời mình có hiện diện, quá phụ thuộc và người đàn ông nào đó và lại thất vọng, đau đớn, suy sụp khi anh ta bỏ đi. Và giờ đây, tôi đã tìm thấy anh, người mang cho tôi rung động và ở anh có những tố chất mà tôi mong đợi. Anh cao ráo, điển trai, khuôn mặt lạnh lùng nhưng trái tim nồng ấm. Anh có sự thông minh, tinh tế, nhạy bén của một người đàn ông thành đạt. Và hơn hết, ở anh có sự nhân hậu, vị tha chứ không lạnh lùng như những người đàn ông từng mang đến đau khổ cho ba mẹ con tôi. Trong lòng thì nghĩ anh tốt đấy, nhưng chẳng đủ niềm tin để gắn bó lâu dài bởi tôi sợ một sự đột biến, phá cách của con người đầy sáng tạo ấy. Chắc gì anh đã không giống những người đàn ông kia.
lam me
Tôi quyết tâm rồi, chỉ muốn xin anh đứa con chứ không muốn ràng buộc kết hôn làm gì. Nhiều lần định nói với anh nhưng tôi lại chẳng thể mở miêng khi anh luôn xuất hiện trước mắt tôi bằng những yêu thương, dịu dàng nhất. Tôi sợ làm anh tổn thương, sợ anh sẽ từ chối đề nghị này và hơn hết, sợ anh sẽ xa lánh, tránh mặt khi biết tư tưởng của tôi. Dù yêu anh nhưng tôi không thể nào vượt qua những cản trở trong suy nghĩ của mình để chấp nhận tình cảm của anh. Cách đây 3 hôm, khi tôi định mở lời xin anh một đứa con thì anh lại cầu hôn, anh nói yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ. Có chút ngỡ ngàng, xúc động nhưng tôi nói muốn có thêm thời gian suy nghĩ. Tôi nhận ra thoáng buồn trong ánh mắt của tôi. Chắc hẳn anh đã nghĩ tôi sẽ vui mừng, gật đầu ôm anh trong hạnh phcus chăng? Anh đâu biết trong lòng tôi lại có những toàn tính khác. Chắc biết được anh sẽ chán nản, giận tôi vô cùng. Tôi biết phải làm gì đây, không muốn anh buồn, không muốn từ chối tình cảm của Thành và cháy bỏng trong lòng là mong muốn xin anh một đứa con. Tôi chẳng biết mở lời thế nào để anh không cảm thấy bị xúc phạm, không nghĩ tôi đã lợi dụng và không giành cho anh nhiều tình cảm. Để anh đồng ý cho tôi một đứa con mà không ràng buộc tôi trong hôn nhân gia đình. Xin mọi người hãy giúp tôi.

Những việc bạn nên tránh làm với bạn trai

Bạn và chàng hay cãi nhau. Bạn cảm thấy phát ốm lên được trước những thói quen xấu - không - thể - tả của chàng. Nhưng bạn có biết, chàng cũng có vài bất mãn trong cuộc sống với bạn không? Nếu muốn "cơm lành canh ngọt", nhanh chóng dẹp ngay những việc làm này trước mặt chàng nhé!
1. Kể về "trục trặc" trong tình cảm của hai bạn với người khác

Một trong những thói quen "xấu xí" nhất của các cô gái mà người yêu thực sự không thích đó là, khi tình cảm giữa hai người nảy sinh vấn đề hay gặp sóng gió, hầu hết bạn gái thường tâm sự với người khác, thích tranh luận về "chủ đề" này với những người xung quanh, trong khi hầu hết bạn trai đều im lặng.
7 điều con trai không thích ở người yêu mình
2. "Trông em như thế nào?"
Các bạn nam thường không thích bạn gái mình lúc nào cũng hỏi những câu đại loại như: "Trông em có xinh không?" hay "Em mặc bộ này trông có hợp không?". Hầu hết các chàng cho rằng, câu hỏi này thật vô vị.

3. Tám chuyện về những đứa bạn thân
Một thói quen nữa mà các chàng không thích là người yêu mình hay "tám chuyện" về những người bạn của họ hay thậm chí về người yêu của bạn bè. Điều này khiến hầu hết nam giới cảm thấy không thoải mái. Họ không thực sự muốn biết những bí mật nhạt nhẽo đó. Họ không muốn nghe những thông tin mà có thể khiến họ gặp rắc rối, vì vậy, bạn nên tránh kể những chuyện tầm phào về bạn bè khi bên người yêu.
7 điều con trai không thích ở người yêu mình
4. Không để người yêu có không gian riêng
Mặc dù khi yêu con gái thường cảm thấy dễ nhàm chán khi một mình nhưng các chàng đôi khi vẫn muốn có một không gian riêng cho họ, chẳng hạn như tụ tập bạn bè. Vì vậy, bạn không nên lúc nào cũng phải "theo sát" chàng nhé. Hãy cho chàng có những khoảng thời gian tự do làm việc của mình.
 chuyen ay



5. Không hiểu về những niềm đam mê của chàng
Hầu hết các chàng tỏ ra tức giận khi người yêu không hiểu về đam mê của mình. Mặc dù bạn không đồng tình với những việc họ làm trong thời gian rảnh rỗi nhưng hãy cố gắng tôn trọng những sở thích của chàng và đừng cố thay đổi họ. Giống như bạn, chàng cũng có quyền để làm những việc mà họ cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ.

6. Lúc nào cũng cố gắng để thay đổi người yêu
Hầu hết nam giới đều biết rằng bạn gái của họ luôn cố gắng thay đổi người yêu mình theo hướng tích cực hơn. Tuy nhiên, điều mà họ ghét ở đây là khi bạn cố bắt họ làm những điều mà họ không thích, chẳng hạn như ngừng chơi game.
 lam me
7. Hờn dỗi
Hầu hết người đàn ông đều cảm thấy khó chịu khi bạn gái luôn mong muốn họ trở thành một người có thể đọc được suy nghĩ của bạn. Họ có thể không biết chuyện gì đã xảy ra với bạn trừ khi bạn nói cho họ biết nguyên nhân. Họ thực sự không thích bạn nói rằng bạn vẫn ổn trong khi vẻ mặt bạn thì ủ rũ.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Âm mưu cướp chồng người khác tôi nhận lại kết quả ê chề

Tôi là giáo viên tiếng Nhật của một trung tâm ngoại ngữ có tiếng ở Hà Nội, học viên của tôi luôn là những người đã trưởng thành. Có thể họ học để nâng cao trình độ ngoại ngữ, có người hoc để phục vụ nhu cầu công việc và không ít người học để đi lao động nước ngoài. Trong số đó có Sơn, người làm tôi ấn tượng nhiều nhất bởi vẻ điềm đạm, khuôn mặt sắc sảo, thông minh và cách nói chuyện lém lỉnh của anh. Sơn hơn tôi 4 tuổi, anh đã có vợ và 1 con trai 6 tuổi. Đến với lớp học tiếng Nhật của tôi, Sơn đang chuẩn bị cho mình khả năng Nhật ngữ tốt nhất cho chuyến công tác dài ngày. Qua mấy buổi học, tôi luôn chú ý đến anh và càng thấy bị anh cuốn hút. Có lẽ trong đời tôi đã gặp biết bao chàng điển trai, tài giỏi, nhưng ở anh lại toát lên những vẻ đẹp, sức hút mạnh mẽ đối với tôi. Dù biết anh đã có gia đình, nhưng trong tôi luôn nung nấu, khao khát có được anh. Tôi chuẩn bị cho mình một kế hoạch hoàn chỉnh để “cướp” anh từ tay gia đình.

Ban đầu, tôi tiếp cận và nắm chắc những mục đích học tiếng Nhật của anh để lên kế hoạch hoản hảo nhất. Tôi biết anh đang là trợ lý đại diện cho một công ty Nhật ở Việt Nam, 2 tháng nữa anh sẽ có chuyến công tác 1 tháng ở Nhật. Vì vậy anh muốn học tiếng thật tốt, để tự tin giao tiếp, bàn công việc mà không cần thông dịch viên. Chuyện này thì nằm trong tầm tay của tôi. Tôi làm thân với anh mất vài ba buổi học và ngỏ ý muốn giúp đỡ anh học nhanh nhất. Mới đầu hơi lưỡng lự nhưng có lẽ anh thấy điều đó chẳng mất mát gì nên anh gật đầu đồng ý, tôi đọc được trong mắt anh sự lưỡng lự, băn khoăn, nhưng vẫn giả vờ vô tư, nhiệt tình. Ở trung tâm, ngoài giờ học cố định đã fix cho khóa thì hầu như giờ nào các phòng cũng đông đúc, ồn ào nên tôi hẹn dạy học cho anh ở quán cà phê. Anh đến rất đúng giờ, nhưng tôi lại lấy lý do ở đấy tôi không thể tập trung dạy được và gợi ý nên về nhà riêng của tôi. Băn khoăn, lưỡng lự và từ chối khéo nhưng cuối cùng anh cũng bị tôi thuyết phục. Căn hộ của tôi trở thành lớp học “bất đắc dĩ” cho anh. Đơn giản vì tôi nghĩ chỉ có ở nhà thì tôi mới dễ dàng thực hiện được ý đồ của mình.

Bài học cay đắng cho cô gái trẻ âm mưu cướp 'chồng người'
Tôi lên kế hoạch hoàn hảo để "cướp" anh từ tay vợ
Mỗi buổi học, tôi dạy anh kỹ năng nghe, nói, phát âm thông qua những bài hát, video của Nhật. Hầu hết những bài giảng của tôi đều lồng ghép những ca từ, hình ảnh lãng mạn, tình tứ. Trong không gian riêng, ấm cúng chỉ có hai người, tôi đọc được hơi thở gấp gáp, sự xao động run rẩy của anh. Tôi biết mình đẹp và hơn nữa, tôi có “chiêu” khiến anh không thể không để ý. Cứ thế, tôi đưa anh đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ sự thay đổi cách ăn mặc, đi đứng, ăn nói, điệu bộ và thậm chí cả những hớ hênh tưởng chừng vô ý nhưng đầy mục đích của tôi. Khi thấy anh thích thú, chú tâm và đặt việc học cùng tôi làm quan trọng thì tôi thường lấy lý do bận không dạy được, khiến anh càng bồn chồn, mong đợi. Sau 1 tuần từ chối, tôi nhận lời dạy lại cho anh. Trong buổi học ấy, anh tặng tôi những lời có “cánh”, rồi bất ngờ “khóa môi” tôi bằng nụ hôn bỏng cháy. Sự nam tính của anh và cảm xúc, sự run rẩy của tôi. Tất cả quyện vào nhau tạo nên buổi tối tuyệt vời giữa chúng tôi.



Sau hôm đó, tôi biết, anh không thể rời tôi được nữa, chúng tôi tranh thủ học bất cứ khi nào có thời gian rảnh rỗi trong ngày. Anh ở nhà tôi thường xuyên nhưng tuyệt đối không ở lại qua đêm, những khi chúng tôi đang vui vẻ, say đắm thì bị vợ anh gọi. Sự quanh co, lời nói dối của anh và thái độ của chị ta làm tôi căm ghét, tôi nhủ lòng mình sẽ tìm mọi cách để người phụ nữ đó tự văng khỏi cuộc đời anh, để anh và con trai trở thành của riêng tôi.

Bước thứ hai, tôi tiếp cận vợ anh trong lớp học nấu ăn. Rồi kết thân với chị, tôi nhiệt tình, quan tâm và trở nên thân thiết. Chị ta mời tôi về nhà chơi, cơm nước. Anh hoang mang, nhưng khi nghe tôi nói chỉ muốn được gần gũi anh nhiều hơn, hứa sẽ không làm xáo trộn cuộc sống gia đình thì anh mới dịu lòng. Tôi qua lại gia đình anh như bạn thân của vợ, tôi sẵn sàng đưa đón, quà cáp và chăm sóc con trai anh mỗi khi rảnh rỗi. Tự khi nào sự xuất hiện của tôi trong gia đình anh đã là lẽ thường, chẳng có sự ngạc nhiên vặn hỏi nào nữa. Tôi vui mừng vì kế hoạch gần như hoàn hảo.

Trong 1 tháng anh đi công tác, tôi tìm cách lấy lòng con trai anh triệt để. Tôi đến đưa đón cậu con đi học hộ chị vợ, đưa nó đi chơi, mua sắm, dạy nó học. Đồng thời, cố súy cho vợ anh quan tâm, sống cho bản thân nhiều hơn, dĩ nhiên, có sự giúp đỡ của tôi, chị yên tâm để con trai lại nhà tôi mà lo chăm sóc bản thân mình. Ngày anh trở về, đón anh ở sân bay gồm 3 người vợ, con trai và cả tôi nữa. Sau 1 tháng xa cách, nhận ra ám hiệu từ tôi, anh vội vã chạy đến bên tôi trong nhớ nhung, si mê, nồng cháy. Và tôi đã tạo điều kiện để vợ anh nhận ra tôi và anh có vấn đề. Chị ta lồng lộn, mắng chửi thậm tệ, đòi ôm con về ngoại. Anh giữ lại con và mang sang nhà tôi. Ba người chúng tôi tưởng chừng đã thuộc về nhau, trở thành gia đình thực sự. Tôi giục anh li hôn vợ bất cứ khi nào bên nhau, mỗi ngày, mỗi giờ đều nói về việc ấy làm anh cáu giận, bỏ đi. Con trai ở lại với tôi, đêm ấy, bị ốm sốt khóc đòi mẹ suốt. Mình tôi với nó, tôi chẳng biết xoay xở thế nào khi nó khóc như gào, cào cấu ruột gan. Tôi không chịu nổi, quát nó thì nó càng khóc. Tôi nói mình mới là mẹ nó thì nó càng la to như xé tan họng mà nói tôi không phải mẹ nó, nó cần mẹ, cho nó về với mẹ, tôi là người xấu. Bất lực, tôi tét vào mông nó, rồi bỏ mặc nó khóc ra phòng khách xem ti vi. Không ngờ anh trở về, chứng kiến mọi chuyện. Không nói lời nào. Anh mang con về nhà. Có lẽ, sau đó gia đình họ làm hòa với nhau. Anh chẳng đến tìm tôi nữa.
lam me
Tôi ê chề nhục nhã, cảm thấy chông chênh vô cùng. Có lẽ mọi tình cảm xuất phát từ mục đích không bao giờ lâu bền tốt đẹp, dù tôi có tốt, có nỗ lực đến đâu cũng không bằng tình mẫu tử thiêng liêng. Tôi bật khóc khi nhận ra sai lầm, nhưng đã quá muộn. Tôi vì suy nghĩ cá nhân mà mất đi danh dự, bỏ công sức để phá hoại gia đình người khác rồi tự nhận về sự ê chề, nhục nhã. Tôi không bị vợ anh hay bất kỳ ai đánh giá, trách mắng nhưng lòng tôi vẫn đau, nước mắt vẫn chảy không ngừng khi chính tôi nhận ra mình là kẻ trơ trẽn, ích kỷ và vô lương tâm. Dù yêu anh, nhưng tôi không thể trơ mặt mà “cướp” anh thêm lần nữa, tôi không xứng đáng được anh yêu, không xứng để tranh giành anh, con trai với vợ. Chỉ có tình cảm chân thành mới bền vững. Tôi nhận ra mọi lẽ và mong chờ kiếm tìm cho mình thứ tình cảm thiêng liêng, cao đẹp đó. Nhưng biết đến khi nào mới tìm được người đàn ông như anh để tôi yêu và giành tình cảm đây. Với tôi nó xa vời và mông mênh quá.

Đáp lại tình yêu của tôi là kế hoạch trả thù tàn nhẫn của anh

Tôi năm nay 26 tuổi, tự tin mà nói rằng tôi có khuôn mặt ưa nhìn, vóc dáng cao ráo và có một công việc đáng mơ ước. Tôi hiện là hướng dẫn viên của một công ty du lịch lớn. Quanh tôi có biết bao chàng trai theo đuổi, nhưng tôi chẳng ưng ai ngoài người yêu hiện tại. Cho dù bố mẹ và bạn bè đều nói anh không xứng với tôi. Nhưng tôi vẫn quyết tâm yêu và bảo vệ hạnh phúc của mình. Người yêu tôi là lái xe của một cơ quan nhà nước, tôi quen anh trong tour du lịch của cơ quan anh với công ty mà tôi làm hướng dẫn. Tuy không bắt mắt nhưng anh có khuôn mặt thư sinh, nụ cười cuốn hút và có khả năng ăn nói rất linh hoạt, lém lỉnh. Tôi bị anh cuốn hút ngay bởi những câu chuyện phiếm trong giờ nghỉ của chuyến đi. Sau chuyến du lịch, tôi và anh vẫn liên lạc với nhau và nhanh chóng thành một cặp. Thực lòng tôi cảm thấy ấm áp, vui vẻ và hạnh phúc khi ở bên anh. Anh hơn tôi 5 tuổi nhưng anh có dáng người nhỏ nhắn nên trông anh đi cùng tôi chẳng chênh lệch chút nào. Bạn bè, người thân ai cũng chê khi tôi giới thiệu anh. Họ cho rằng nghề nghiệp và ngoại hình của anh không tương xứng với tôi. Nhiều khi anh cũng thấy tự ti, chán nản nhưng hơn hết anh không thể xa tôi vì dành tình cảm cho tôi quá nhiều. Còn tôi thì cho rằng, chỉ cần anh yêu tôi thực lòng thì những vấn đề kia chẳng có gì đáng ngại. Chúng tôi vẫn hạnh phúc, vẫn say đắm bên nhau bỏ mặc ngoài tai những lời dị nghị, bàn tán, chê trách của mọi người.

Đau đớn, tuyệt vọng khi vô tình biết được “vở kịch” tàn nhẫn của chồng và mẹ chồng tương lai
Tôi bật khóc khi nghe được những lời của mẹ con họ (ảnh minh họa)
Anh đưa tôi về ra mắt gia đình thì nhận được sự ủng hộ, chúc phúc của mọi người. Nhưng khi anh đến gia đình tôi thì chỉ nhận được cái lắc đầu ngán ngẩm, ánh mắt chê bai, miệt thị thậm chí những lời xúc phạm thẳng thừng từ phía bố mẹ, họ hàng nhà tôi. Anh buồn lắm và nhiều lần nói chia tay, nhưng tôi động viên “chờ thêm thời gian bố mẹ sẽ chấp nhận” anh cũng nguôi dần. Tôi biết rằng, cách cư xử của bố mẹ tôi quá đáng và xúc phạm anh nên tìm mọi cách để bố mẹ hiểu thêm và chấp nhận người tôi yêu. Tuy nhiên, sau ngày đó anh không qua nhà tôi thêm lần nào nữa. Tôi không trách anh vì chuyện đó nên thường gần gũi, chia sẻ động viên và qua lại nhà anh cho gần gũi. Mối quan hệ của chúng tôi đã hơn 1 năm nhưng chưa khi nào tôi để mình đi quá giới hạn. Dù yêu nhau rất nhiều nhưng tình cảm của chúng tôi chẳng có gì khác ngoài những cái ôm hôn, ánh mắt nhìn tình tứ. Sau khi bố mẹ thẳng thừng từ chối anh thì tôi vẫn qua lại nhà, gần gũi, chăm sóc mẹ con anh. Trong những lần qua nhà anh chơi, tôi vô tình nghe được câu chuyện của mẹ con họ khiến tôi sững người. Niềm tin của tôi về mẹ con anh sụp đổ, tôi cũng chẳng còn tự tin để nói về tình yêu, sự quan tâm của anh đối với tôi nữa.

Hôm đó là chủ nhật, tôi qua nhà anh chơi, ở lại cơm nước, chợ búa cùng mẹ anh. Đang nấu, thấy thiếu rau thơm, tôi đi bộ ra chợ gần nhà mua thêm nên nhanh chóng trở về mà mẹ con họ chẳng hay biết, đến cửa bếp tôi nghe được tiếng của anh “chừng này thuốc đủ chưa mẹ? liệu có đủ để cô ta mê man không? Con phải cho ông bà ấy biết được cái giá xúc phạm con là thế nào. Con sẽ làm cho con gái họ “ễnh” bụng ra rồi bỏ rơi. Xem khi đó ai xấu mặt hơn ai”. Tôi như rụng rời chân tay, không tin nổi những điều mình vừa nghe. Dường như những lời đó chẳng phải của người mà tôi yêu bằng tất cả trái tim mình, mà lời của kẻ độc ác, đầy dã tâm. Mỗi lời nói của anh như nhát dao đâm vào tim tôi vậy. Tôi đổ sụp xuống nền nhà, cảm tưởng trời đất như sụp đổ khi mẹ anh tiếp lời “thêm tí nữa đi, mẹ cũng muốn con làm vậy. Tuy có thất đức nhưng cũng “đáng” vì chính họ ép con. Tí nữa về đưa cốc nước cho con bé. Mẹ tin với dáng người “mắn đẻ” của nó chỉ 1 lần là dính bầu ngay”. Tôi phải cắn chặt môi mình cho không khóc thành tiếng khi nghe những lời ấy. Tôi phải vịn chặt vào tường để khỏi ngã, mọi thứ quanh tôi như quay cuồng sụp đổ. Tôi vội vã bỏ về không nói với mẹ con họ một lời. Trên suốt quãng đường về, nước mắt tôi cứ thế lăn dài. Tôi khóc cho sự trớ trêu của số phận, xém chút nữa, tôi rơi vào cái bẫy tàn ác của mẹ con họ.



Mấy ngày nay, tôi khóc suốt, mệt mỏi chẳng thể dậy nổi, tôi chán nản và tuyệt vọng vô cùng. Tôi chẳng thèm nghe điện thoại hay trả lời tin nhắn của anh ta. Niềm tin, tình yêu của tôi về anh đã sụp đổ hoàn toàn khi vô tình tôi nghe được “vở kịch”của mẹ con họ. Tôi thấy ghê sợ vô cùng con người đầy thù hằn, dã tâm. Miệng thì nói yêu tôi nhưng vì cái tôi của mình anh ta sẵn sàng biến tôi thành công cụ trả thù. Trước đây, tôi trách bố mẹ quá lỗ mãng, coi thường xúc phạm anh nhưng giờ trong lòng tôi lại thấy phải cảm ơn vì sự ngăn cấm của bố mẹ tôi mới nhận ra bộ mặt thật của người yêu mình. Sẽ ra sao nếu tôi gắn cuộc đời mình với người đàn ông nuôi lòng thù hận, sẵn sàng nhẫn tâm đẩy người mình yêu thành công cụ trả thù. Chỉ nghĩ đến thôi tôi thấy lạnh người.
lam me
Tôi sẽ chia tay với anh ta, nhưng tôi có nên nói rõ mọi chuyện nghe được để anh ta biết, khỏi làm phiền không hay chỉ im lặng, cắt đứt liên lạc một thời gian để tình cảm tự nguôi ngoai, phai nhạt? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên. Tôi muốn chấm dứt hoàn toàn với con người như anh.

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Tôi bất lực nhìn em gái yêu trong vô vọng

Tôi có một em gái sinh đôi giống nhau như hai giọt nước. Chỉ nhìn thôi thì người ngoài chẳng mấy khi nhận ra, nhiều khi bố mẹ còn phải phân biệt chúng tôi qua những bộ quần áo, những kiểu tóc khác nhau. Khi còn nhỏ cả tôi và em đều thấy thú vị, hấp dẫn vì mọi người luôn chẳng ai nhận ra đúng chúng tôi. Hầu hết, khi vào đến nhà cũng như khi gặp ở ngoài đường đều hỏi L.A hay N.A đấy? Những lúc vậy chúng tôi thường nói ngược lại với tên mình để người khác nhầm lẫn và lấy đó làm thích thú. Nhưng khi lớn dần lên, sự nhầm lẫn của mọi người và việc giống nhau như hai giọt nước lại suốt ngày dính nhau như hình với bóng làm tôi chẳng thấy thú vị. Lên đến phổ thông, hai chị em tôi bộc lộ những tính cách khác nhau nếu chẳng muốn nói là đối lập nhau hoàn toàn. Em gái thì dịu dàng, nhẹ nhàng, sống nội tâm và không thích giao du bạn bè còn tôi thì sống mở, cá tính, bộc trực và luôn ấp ủ ước mơ được bay nhảy, ngao du cho biết đây biết đó. Do tính cách khác nhau nên chúng tôi tạo cho mình phong cách ăn mặc, đi đứng, nói năng khác nhau, để mọi người nhận ra, không phải hỏi tên trước khi nói chuyện. Tôi thấy khó chịu và cau có, nhăn mày khi có ai đó nhầm lẫn tôi với em gái; còn em chỉ cười mà đính chính chứ không lồng lộn lên như tôi.

Bất lực, xót xa khi nhìn em gái yêu trong vô vọng
Mọi người luôn chẳng ai nhận ra đúng chúng tôi
Do tính tình điềm đạm, hiền hòa nên em nuôi cho mình ước mơ làm cô giáo. Định bụng hết phổ thông em sẽ thi vào chuyên ngành sư phạm. Còn tôi, sẽ thi du lịch. Vì cả hai chị em tôi đều học khá nên việc vào đại học bố mẹ tôi chẳng phải lo lắng nhiều. Chỉ có điều, gần đến ngày thi, một chuyện động trời xảy ra, khiến ước mơ của em gái tôi chẳng thể thành hiện thực. Trên đường đi học thêm về, em bị tai nạn giao thông và vĩnh viễn phải ngồi trên xe lăn. Cả gia đình tôi suy sụp, riêng em tự ti về số phận nên nhất nhất không thi đại học nữa mà xin bố mẹ cho em học nghề may. Ngày tôi đậu đại học, cả nhà không ai dám hé một lời, sợ em buồn, khóc. Rồi ông trời chẳng phụ lòng người, em gái tôi học may rất nhanh và lành nghề. Sau 3 năm, cửa hàng may thời trang của em đã nhiều người biết đến, bố mẹ tôi định mở cho em một cửa hiệu to hơn, đẹp và hoành tráng hơn. Tôi có cảm giác em gần như quên đi nỗi đau, sự mặc cảm của mình. Tôi cũng yên lòng hơn.

Ngày tôi tốt nghiệp đại học, bố mẹ đưa cả gia đình đi du lịch vừa để thay đổi không khí gia đình, vừa để chúc mừng tôi. Em cũng vui vẻ, hồ hởi tham dự. Trong chuyến đi, bố đưa tôi vào Huế thăm gia đình người bạn. Gia đình bác có người con trai mới đi du học về, hơn chị em tôi 5 tuổi. Anh dễ mến, điềm đạm gần gũi và trò chuyện thoải mái khiến chị em tôi rất vui. Anh tỏ ra quan tâm tới em gái tôi rất nhiều, sự cởi mở, quan tâm, hòa đồng của anh khiến nó vui hơn, trò chuyện và mở lòng nhiều hơn. Sau buổi gặp gỡ, anh ra Hà Nội làm việc và cũng có ghé gia đình tôi chơi thêm nhiều lần nữa. Vì thấy anh có vẻ tâm lý, thấu hiểu nên bố mẹ nhờ anh thường xuyên trò chuyện động viên để em gái tôi vượt qua mặc cảm. Và chính vì có sự động viên của anh, em gái tôi trở nên vui vẻ, yêu đời và hay cười, hay soi gương hơn trước. Nhìn em tôi hiểu, em đã thích anh ta thực sự. Tôi biết “điều kỳ diệu” sẽ khó thành hiện thực, người như anh sẽ khó để chọn cô gái khiếm khuyết như em gái tôi nhưng tôi luôn cầu mong sẽ có phép nhiệm màu, xe duyên cho hai con người ấy. Bên phía anh thì chẳng biết thế nào, còn phía em gái, tôi nhận ra em đã yêu và mơ tưởng đến những điều cao, xa hơn với anh ta. Một lần vào phòng em, vô tình thấy cuốn nhật ký đang viết dang dở, tôi lật đọc vài trang thì biết được em dành tình cảm cho anh ta rất nhiều, và như em viết thì anh cũng nhiều lần nói yêu thương với em. Giá như em gái tôi đúng thì còn gì hạnh phúc hơn. Nhưng tôi cảm thấy hoang mang, lo sợ. Em gái tôi đang mơ tưởng một điều viển vông chăng.

Rồi lần sinh nhật thứ 24 của tôi, anh ta đã đến công ty, tặng tôi món quà đắt giá kèm theo lời yêu thương có cánh. Thực lòng anh ta không phải là mẫu đàn ông tôi thích hơn nữa anh chính là niềm vui, chàng “soái ca” trong mơ của em gái. Tôi kiên quyết từ chối và nói mong anh ta mang lại niềm vui, hạnh phúc cho em gái tôi. Thì anh ta cũng thẳng thừng rằng, người anh thích và yêu là tôi chứ không phải là em gái. Người như anh sao chọn em gái tôi được. Anh nói “vì em và gia đình nhờ thì anh mới làm vậy để lấy lòng em. Chứ “của” như em gái em có dát vàng anh cũng chẳng thèm”. Tôi uất ức dâng trào, tặng anh ta 1 cái tát trời giáng vì dám trêu đùa tình cảm của em gái rồi ra về. Tôi cấm anh ta đừng mang em gái tôi ra làm trò đùa nữa, nó đã chịu biết bao đau khổ rồi.

lam me
Mấy ngày nay, tôi thấy em gái buồn. Tựa hồ tôi đoán ra mọi chuyện. Tôi băn khoăn không biết có nên nói với em gái mọi chuyện để em từ bỏ ước mơ, tình yêu vô vọng với gã kia không? Tôi sợ em gái phải nhớ nhung, dày vò và đau khổ vì người không đáng ấy. Nhưng tôi cũng không đủ dũng cảm để nói với em điều nhẫn tâm đó. Tôi im lặng thì sợ em lún sâu tình cảm, ngày càng sâu sắc, sẽ khó gỡ hơn. Còn nói ra, tôi sợ em cũng bị sốc mạnh, mọi chuyện chẳng biết về đâu. Tôi biết phải làm gì đây, ngăn cản hay để mặc cho em với chuyện tình cảm của mình. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên

Mẹ chồng vì tôi từ bỏ con trai

Tôi mồ côi mẹ từ khi 10 tuổi, thật may có được gia đình chồng có điều kiện và rất tốt. Họ yêu thương và xem tôi như con cái trong nhà. Vì sớm đã không còn mẹ, tôi cũng xem mẹ chồng như mẹ đẻ và tận lòng chăm sóc bà như con ruột chẳng giữ khoảng cách nào. Anh chị chồng cũng yêu thương tôi vô cùng, họ luôn che chở, chăm sóc, lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhất. Khi tôi mang thai, cả gia đình vỡ òa sung sướng, tận tay chị chồng còn tổ chức cho tôi một bữa tiệc để chúc mừng. Niềm vui trong lòng tôi không lời nào tả xiết, có nói cũng chẳng bao giờ hết được sự cảm ơn, kính trọng của tôi với gia đình chồng lớn đến thế nào.

Suốt thời gian tôi mang thai, cho đến khi sinh con gái, cũng một tay mẹ chồng chăm sóc, nâng đỡ từng li từng tí. Vì con tôi sinh thiếu tháng nên ươn yếu hay quấy khóc đêm, chồng tôi thì đi làm cả ngày mệt nên không đỡ đần được, mẹ chồng chuyển hẳn vào ngủ cùng để bế đỡ lúc đêm tối. Bao yêu thương, quan tâm của tôi và mẹ dành hết cho con gái khiến chồng tôi nhiều lúc thấy buồn. Nhưng tôi và mẹ cho đó là trẻ con, chỉ trêu đùa mà chẳng quan tâm lắm. Mẹ nói, điều quan trọng nhất khi ấy chỉ là sức khỏe của hai mẹ con tôi, chồng tôi lớn rồi tự lo liệu được. Có lẽ, vì anh chẳng biết làm gì, nói chuyện cùng ai mỗi khi về nhà nên buồn và anh lao vào công việc. Anh thường xuyên làm thêm ở cơ quan tận 8-9 giờ đêm mới về nhà, chơi với con vài ba chục phút rồi về phòng làm việc và nghỉ ngơi. Nhiều khi tôi cũng thấy xót chồng nhưng lại tự an ủi mình, chắc công việc bận rộn, vất vả nhưng rồi lại mơ hồ nhận ra khoảng cách trong mối quan hệ của chúng tôi.

Mẹ chồng tôi vì con dâu mà từ bỏ con trai duy nhất bội bạc
Mẹ nói tôi và con gái ở lại cùng mẹ cho có người có tiếng
Cũng trong thời gian tôi ở cữ, cơ quan anh có đợt đón sinh viên thực tập, anh cũng được giao hướng dẫn cho 2 người một nam, một nữ. Họ hay nhờ vả và hỏi han thêm anh về công việc ngoài giờ và do anh cũng chẳng biết làm gì khi trở về nhà nên tận tình chỉ bảo cho họ. Cô gái thực tập sinh ấy, là người xinh đẹp, dạn dĩ đã mến anh và tấn công dữ dội. Vì trống trải, thiếu thốn tình cảm, hơn nữa cô gái ấy cũng rất “thoáng” không yêu cầu anh bỏ vợ chỉ cần yêu đương với anh thôi. Nên anh chẳng từ chối. Nhưng càng lao vào anh càng say mê, bởi cô đẹp, cuốn hút, bạo dạn và thoáng khác hẳn so với tôi. Dần dà, anh đi riết chẳng thèm về nhà nữa.
Ngày đi làm lại đầu tiên sau 6 tháng nghỉ sinh, tôi muốn đến cơ quan rủ anh đi ăn trưa. Đợi anh ở cổng mà không gọi điện thì gặp cảnh anh tay trong tay đi với cô gái đó. Họ đèo nhau trên xe của anh, ôm nhau chặt cứng như chẳng còn kẽ hở nào. Tim tôi như có ai bóp nghẹt, tôi đi theo họ suốt 2 tiếng nghỉ trưa và điểm kết thúc chính là căn hộ chung cư của cô gái đó. Tôi mường tượng ra mọi chuyện đang diễn ra trong ngôi nhà ấy mà lòng se thắt lại. Tôi kiên quyết chờ anh, họ rời căn hộ và sững người khi nhìn thấy tôi. Tôi chỉ nói với chồng “em đã chờ anh 2 tiếng” rồi rồ ga phóng thẳng chẳng để anh nói lời nào.

Tôi về nhà lòng buồn da diết, mỗi khi nhớ tới chuyện ban trưa tim tôi như có ai đó cầm dao mà chọc mà ngoáy. Tôi đau mà chẳng thể thở nổi. Mẹ chồng hỏi thì tôi nói mệt, nước mắt ừng ực, chực chảy ra. Mẹ tò mò nhưng không dám hỏi gì thêm. Đêm hôm ấy, chồng tôi về muộn, nhìn cách cư xử gượng gạo của chúng tôi mẹ đoán ra có chuyện. Mẹ gặng hỏi, tôi không trả lời thì mẹ quay sang hỏi anh. Tôi đã nghĩ chồng sẽ ngượng ngùng, hối hận và thấy có lỗi nhưng anh thẳng thắn nói với mẹ không còn tình yêu với tôi nữa, muốn ly hôn để sống với tình mới. Vì gia đình chồng gia giáo, truyền thống nên mẹ không đời nào chấp nhận hành động và luận điệu của anh. Một cuộc họp gia đình đã diễn ra, chồng tôi nhận những lời chỉ trích gay gắt nhất của mẹ, anh chị và mọi người. Ai cũng yêu cầu anh chấm dứt mối quan hệ tội lỗi ấy nhưng anh vẫn cương quyết giữ nguyên ý kiến của mình. Buộc mẹ chồng tôi đưa ra chiêu thức cuối cùng. Mẹ đưa cho anh 1 cuốn sổ tiết kiệm nói nếu anh không chấm dứt mối quan hệ kia thì cầm cuốn sổ này và bước ra khỏi nhà, xem như mẹ đã làm hết trách nhiệm và từ nay sẽ không bao giờ chấp nhận anh trở về. Anh lạnh lùng đáp, có chết cũng không bao giờ quay lại nhà này, không bao giờ sống tiếp cùng tôi. Câu nói vô cảm của anh khiến cả gia đình tôi hẫng hụt, vô cùng đau khổ. Mọi người thương cho tôi và giận anh vô tình, thất đức.



Chúng tôi ly hôn 1 tháng sau ngày anh dọn khỏi nhà. Mẹ và anh chị nói tôi và con ở lại chăm sóc mẹ cho có người có tiếng. Tôi cảm động vô cùng, và nguyện sẽ thay chồng chăm sóc mẹ suốt đời. Và lòng tôi chưa khi nào có ý đi bước nữa, mọi mối quan tâm của tôi khi ấy chỉ là mẹ và con gái nhỏ. Sau khi chúng tôi ly hôn, mẹ đau buồn, suy nghĩ nhiều sinh ra bệnh tật và nằm liệt giường sau một cơn tai biến. Suốt 2 năm qua chỉ có tôi bên cạnh, nâng nhấc, chăm sóc mẹ. Còn chồng tôi chẳng thèm về hay gọi điện hỏi thăm mẹ một lần, cả gia đình cũng chẳng ai nhắc đến tên anh dù 1 lần. Nhiều hôm tôi thấy mẹ khóc, tôi hiểu mẹ đang nhớ mong đứa con trai duy nhất của mình. Nhìn mẹ tôi thấy thắt lòng, tôi nói gọi anh về cho mẹ thì mẹ một mực lắc đầu. Nhưng tôi hiểu, mẹ sợ tôi buồn nên cố kìm lòng chứ tôi cũng làm mẹ rồi thì hiểu, tình mẹ con đâu phải dễ để nói cắt đứt là quên được ngay.

Tôi thương mẹ, đến tìm anh. Trái với suy nghĩ của tôi, anh sống tuyềnh toàng, cả căn phòng chẳng có gì đáng giá. Anh thấy tôi thì khóc nói hối hận, xấu hổ không dám gặp lại. Tôi nói quên rồi chẳng bận tâm và kể chuyện của mẹ. Anh nói chỉ về khi tôi chịu tha thứ và quay lại với anh. Cũng trong câu chuyện tôi biết, anh mang số tiền mẹ cho đi xin việc, đầu tư cho cô nhân tình làm ăn. Nhưng cuộc sống chẳng như mơ, anh bị cô ta phản bội. Dù hối hận muốn quay lại nhưng sợ tôi và mẹ không tha thứ nên chẳng dám về.Tôi kể lại chuyện của anh cho mẹ, mẹ khóc nấc nghẹn ngào. Tôi hiểu mẹ đau lòng và thương anh lắm. Nhưng mẹ nói, chỉ cho phép anh trở lại nhà nếu tôi đồng ý tha thứ cho anh. Còn với mẹ, giờ tôi đã là con gái, con trai duy nhất của mẹ đã chết rồi. Anh có về thì cũng chỉ là con rể, chẳng thể yêu thương, gần gũi như xưa.
lam me
Tôi không muốn nối lại quan hệ với người chồng bội bạc, chỉ nhớ lại những điều anh ta nói lòng tôi lại phát điên. Anh đã sẵn sàng rời bỏ mẹ con tôi để theo nhân tình giờ bị cô ta bỏ rơi lại ra điều kiện để mong tôi đón nhận. Tôi hoài nghi về mục đích trở lại của chồng cũ. Nhưng nếu tôi cương quyết khước từ thì nỗi buồn trong lòng mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ nguôi, và có thể mẹ sẽ ra đi mà không nhắm được mắt. Tôi đang băn khoăn nhiều lắm, nếu chấp nhận anh tôi sẽ có lỗi với chính bản thân mình nhưng từ chối thì anh không có cơ hội quay trở lại, mẹ tôi sẽ nhớ mong, đau khổ, con tôi sẽ chẳng có cha và hơn hết tôi là kẻ bất hiếu, không thể thực hiện tâm nguyện cuối cùng của mẹ. Tôi biết phải làm gì đây?

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

Là mẹ chồng cũng cần lắm sự bao dung và thấu hiểu

Tôi năm nay 56 tuổi, là giáo viên về hưu. Con gái lớn đã lấy chồng và ổn định gia đình sự nghiệp. Con trai tôi cũng tài giỏi, thông minh nhưng phải nỗi lấy phải cô vợ đoảng, vô cùng lười và ương bướng. Vốn là người chắn vén, cẩn thận nên từ khi con trai tôi đưa về ra mắt tôi đã không ưng rồi. Một cô gái gầy gò, da không đen không trắng lại còn khiêm tốn chiều cao. Giọng nói lanh lảnh, khôn mặt bé tí ti. Chỉ có một điều để tôi chú ý tới con dâu chính là sự bạo dạn. Dù mới về lần đầu, nhưng nó cứ sộc sạo, từ nhiên, cười nói vui vẻ chẳng chút ngại ngùng. Mọi người thấy thái độ, sự chán nản của tôi thì an ủi, con dâu nhanh nhẹn, hoạt bát lại bạo dạn chẳng lo không hòa đồng với mọi người được. Tôi nhiều lần phân tích, ngăn cảm thậm chí cấm đoán nhưng con trai tôi vẫn một mực kiên quyết đòi cưới bằng được. Thôi thì trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, tôi cũng ngậm ngùi đồng ý vì sợ con nghĩ quẩn, chán nản. Dù sao tôi cũng chỉ có 1 đứa con trai duy nhất, cứ chấp nhận bảo ban con dâu chắc nó sẽ tiến bộ, thay đổi. Nên tôi kiên trì dạy dỗ, bảo ban nhưng trái với mong đợi của tôi, con dâu ngày càng chây lì, lười nhác.

Hàng ngày, vợ chồng nó đi làm, tôi lo cơm nước, giặt giũ phơi phóng, dọn dẹp nhà cửa. Tối về con dâu chỉ việc ăn cơm tối rồi rửa bát nghỉ ngơi, nhưng nhiều hôm, ăn xong nó ngâm bát qua đêm, sáng ra đi làm luôn không thèm rửa. Nhìn chối mắt, tôi lại cặm cụi làm. Thấy tôi làm hết mọi việc, con dâu như xem đó là hiển nhiên, dần rà rồi đến rửa bát buổi tối cũng chẳng đụng vào. Con trai tôi thấy vậy nhiều lần nhắc nhở thì con dâu cho rằng tôi phàn nàn gì đó nên chồng mới như vậy. Nó sinh ra khó chịu với tôi. Thay vì đưa tận tay tôi tiền chợ búa, cơm nước thì nó để lên tủ lạnh viết giấy cho tôi. Hằng ngày, nó cứ lầm lũi, đi làm, trở về ăn cơm mà chẳng trò chuyện với tôi điều gì. Tôi thực lòng thấy buồn và tủi thân, tôi là mẹ chồng nhưng nó đối xử lạnh nhạt như người dưng.

Tôi đã chăm sóc và tha thứ cho sự ngỗ ngược, hỗn láo của con dâu
Tôi là mẹ chồng nhưng nó đối xử lạnh nhạt như người rưng.
Hôm đó, chủ  nhật, tôi gọi con dâu lại nói chuyện. Nó thẳng thừng “con mệt lắm, không muốn làm việc gì. Nếu mẹ không làm được thì thuê giúp việc đi, con trả tiền”. Tôi bực mình nói lớn “Mẹ không nói đến việc con làm hay không mà nói đến thái độ của con. Mẹ làm gì có lỗi với con hay sao mà con lầm lì, đi không hỏi về không chào”. Thì nó khóc mà nói, vì tôi ngay từ đầu không ưa nó nên cái gì nhìn nó cũng không ưng mắt. Rồi nó làm um lên như thể tôi ăn hiếp, chửi nạt nó. Tôi không kiềm chế được mình, có quát, chửi nó là đồ hỗn láo, nếu không thay đổi thì cút ra khỏi nhà. Nó dỗi bỏ lên phòng. Khi chồng nó về biết chuyện cũng trách mắng nó rất nhiều. Chẳng hiểu buổi tối vợ chồng nó nói với nhau chuyện gì khiến nó suy nghĩ và bỏ đi ngay sáng hôm sau. Không nói với ai một lời. Chỉ viết giấy để lại, muốn ra ngoài sống một thời gian cho khuây khỏa.



Tôi phát điên lên vì con dâu hỗn láo, chồng nó cũng cương quyết sẽ không cho về, chừng nào nó chưa xin lỗi tôi. Đã gần 1 tháng trôi qua, nó không trở về nhà, mà thuê nhà sống riêng. Thỉnh thoảng vợ chồng nó cũng liên lạc với nhau, có vẻ đã làm lành nhưng chưa dám đón vợ về vì còn sợ tôi.

Cách đây 2 tuần, con dâu tôi bị tai nạn giao thông, đưa vào viện trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Con trai đang đi công tác nước ngoài nên bệnh viện liên lạc với tôi. Hốt hoảng tôi chạy đến, nhìn con dâu mê man, tôi bật khóc. Thực sự trong lòng tôi rất thương nhưng không chịu nổi thói ngang bướng của nó nên cố nghiêm nghị để rèn, chứ tuyệt nhiên không có ác ý. Tôi ở cạnh, chăm sóc con mấy ngày liên tục, cũng may chỉ chấn thương phần mềm. Con dâu tôi được xuất viện.

Sau mấy ngày nằm viện, tôi đón con về nhà. Ban đầu nó còn e dè, ngại nhưng khi thấy tôi cương quyết nó cũng chịu theo. Sau khi về, con dâu vào phòng tôi, quỳ xuống chân khóc, xin lỗi và mong tôi tha thứ. Nó nói , nó đã sai khi không mở lòng với tôi, sai khi nghĩ xấu và hỗn láo với tôi. Nhìn con khóc, tôi thương và nói sẽ tha thứ, chỉ cần con thay đổi. Mẹ con tôi trở lại trò chuyện bình thường. Nhiều người nói tôi dễ dãi quá, con dâu sẽ làm quá. Nhưng tôi tâm niệm sẽ lấy tình cảm chân thành của mình để cảm hóa, làm thay đổi con dâu. Tôi tin và hi vọng con dâu tôi sẽ hiểu.
lam me
Vợ bị tai nạn gần một tuần thì con trai tôi về. Nhìn thấy mẹ con tôi, trò chuyện, chăm sóc nhau nó cũng vui mừng. Hôm qua, khi mang cháo lên cho con dâu, tôi nghe vợ chồng nó nói chuyện mà nghẹn ngào, con dâu nói “DDúng là mẹ thương em thật anh ạ. Mấy hôm em nằm viện mẹ chăm sóc cẩn thận và chu đáo lắm. Mẹ sẵn sàng tha thứ cho dù em đối xử không ra gì với mẹ. Tại em có ác cảm, tự ti sợ mẹ không chấp nhận nên không mở lòng. Em đã sai rồi, may mà mẹ không chấp anh nhỉ”. Vậy đấy, con dâu tôi hiểu được lòng tôi thật rồi. Tôi tin, khi mở lòng và chân thành thì nó sẽ sửa được những điểm xấu của mình. Hi vọng nó thực sự hiểu được lòng tôi, hiểu những việc làm của tôi là mong nó tiến bộ, tốt hơn. Dù gì tôi cũng rất vui mừng, gia đình đã đoàn tụ. Mong rằng, niềm vui này của tôi sẽ còn mãi cùng với sự thay đổi tiến bộ của con dâu.

Tôi bị gia đình chồng tương lai phản đối vì học vấn thấp

Tôi năm nay 26 tuổi, dù chỉ mới tốt nghiệp cao đẳng nhưng tôi có khả năng nói tiếng anh lưu loát nên công việc tốt, thu nhập ổn định trong một công ty du lịch. Tôi có người yêu và dự định làm đám cưới vào năm sau. Ban đầu, khi anh đưa tôi về ra mắt, gia đình anh chẳng ai phản đối gì, thậm chí còn ủng hộ, mừng rỡ. Nhìn chung, tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao ráo, công ăn việc làm ổn định. Gia đình tôi ở quê mà so sánh với gia đình anh ở Hà Nội thì không bằng nhưng bố mẹ tôi cũng thuộc dòng khá giả, có của ăn của để, ở quê chẳng mấy ai bằng.

Cả hai gia đình đã ưng thuận và giục chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới. Nhưng do người yêu tôi còn chưa bảo vệ thạc sĩ ở nước ngoài về nên chỉ nói chuyện người lớn và ấn định ngày cưới vào năm sau. Đợi khi anh bảo vệ xong luận văn sẽ tổ chức linh đình. Tuy chưa cưới và anh không có nhà nhưng tôi vẫn qua lại gia đình chồng tương lai, lo toan công việc như người một nhà. Bố mẹ chồng cũng đồng tình và hài lòng về chuyện đó. Trong suốt một năm vừa qua, mọi công việc nhà chồng tôi đều xăm xắn có mặt đầy đủ, chẳng nề hà chuyện gì. Từ chăm sóc bố mẹ chồng ốm, thăm hỏi họ hàng lo cơm nước, cỗ bàn khi nhà có việc. Trước đây, bố mẹ chồng tương lai quý và khen tôi ra mặt nhưng gần đây họ hay tỏ thái độ, chê trách tôi. Thậm chí còn nặng lời, đòi lại sính lễ với bố mẹ tôi.

Ê chề, đau khổ khi bị gia đình chồng tương lai từ hôn vì học hành thấp

Mẹ chồng tương lai không mặn mà, chuyện trò với tôi như trước (ảnh minh họa)

Chuyện là hôm đó nhà chồng tương lai có giỗ ông nội, như thường lệ tôi cũng qua từ sớm để lo chợ búa, cơm nước cùng mẹ chồng. Hôm đó cũng có nhiều họ hàng đến dự và cả bác chị gái bố chồng tương lai ở nước ngoài về nên gia đình khá đông người, họ tò mò về tôi, và mẹ chồng cũng niềm nở, vui vẻ giới thiệu. Sau đó, người hỏi tôi nhà ở đâu, bố mẹ làm nghề gì. Người thì hỏi Tôi học trường nào, tốt nghiệp loại gì? Nhà có bao nhiêu anh em…. Tôi lễ phép, cẩn trọng trả lời hết câu hỏi của họ. Tất cả bình ổn hết cho đến khi biết nhà tôi ở tỉnh lẻ, tôi mới tốt nghiệp cao đẳng thì bác gái thở dài thườn thượt. Rồi tôi cũng làm việc, dọn dẹp nên chẳng để ý gì. Đến tận cuối bữa cỗ, sau khi dọn dẹp trong bếp xong tôi vô tình đi ngang qua phòng bố mẹ lên nhà thì nghe tiếng bác nói với mẹ “mợ xem sao chứ, thằng T (tên người yêu tôi) là cháu đích tôn của dòng họ lại học hành giỏi giang, thông minh, tài giỏi. Thiếu gì đứa học hành cao, gia đình môn đăng hộ đối mà phải chọn con này. Hình thức thì cũng được nhưng khoản gái quê, học cao đẳng là không chấp nhận được. Mợ xem nhà mình có đứa cháu nào học cao đẳng không? Chí ít cũng đại học đàng hoàng. Sao mợ kén dâu mà chọn như vậy. Người ta cười cho”. Ban đầu mẹ chồng cũng chỉ nói vì chúng tôi yêu thương nhau và lại tôi cũng chu toàn, đảm đang nên mẹ ưng lắm. Chuyện học hành thì có thể học thêm, còn gia đình tôi ở quê nhưng gia giáo, kinh tế khá. Sau đó, khi bác gái phản đối mạnh, nói sẽ bàn bạc với bố mẹ chồng tương lai về chuyện này. Bác không đồng ý cháu dâu học thấp, quê mùa, thì mẹ chồng tương lai im lặng. Tôi nghe được những lời đó thì buồn vô cùng. Chẳng nhẽ không học đại học là một cái tội? Họ lấy vợ cho con hay lấy bằng cấp, gia thế của con dâu? Dĩ nhiên tôi không phủ nhận, có học hành đàng hoàng, gia thế ổn định, trọng vọng là điều tốt nhưng nếu không có cũng đâu phải lỗi do tôi. Sao họ không nhìn vào bản chất, vào con người và nỗ lực của bản thân tôi rồi hãy nhận xét.

Sau hôm đó, mỗi lần tôi qua nhà, dù không nói, không có hành động gì lộ liễu nhưng mẹ chồng tương lai không mặn mà, chuyện trò với tôi như trước. Thậm chí, nhiều hôm gần xa mẹ còn kể chuyện, nhà nọ nhà kia vì con dâu ít học mà mất mặt với bạn bè, tôi dần hiểu ra vấn đề. Tôi nói với người yêu sẽ học và ôn thi liên thông đại học, rồi học cao học nhưng anh nói để cưới xin xong hoặc anh về nước rồi hãy tính. Mới 26 tuổi, chưa muộn để học hành đâu. Nên tôi đành gác lại ý định của mình.

Tôi còn nghe em gái chồng nói, bác gái mới tìm cho anh một cô gái 29 tuổi là thạc sĩ nông nghiệp. Tuy không đẹp nhưng có bố mẹ là cán bộ cấp cao. Tôi buồn lắm, chẳng biết nói sao, cho dù tình cảm của chúng tôi vẫn thắm thiết mặn mà nhưng mọi người trong gia đình anh đang ngầm phản đối, tôi biết, đám cưới sẽ khó khăn để diễn ra đúng hạn.

Hôm vừa rồi, mẹ và bác chồng tương lai gọi tôi qua nhà, không dấu giếm, bác nói thẳng với tôi là “cháu không đủ tiêu chuẩn làm dâu nhà bác. Nếu T lấy cháu sẽ bị anh em, bạn bè chê cười vì học vị cao, tài giỏi như nó lại rước về người vợ chẳng ra gì. Nếu nghĩ cho T cháu nên rút lui, đừng để mọi chuyện rắc rối hơn, khi đó sẽ không hay ho gì”. Tôi sốc và vô cùng  ngạc nhiên vì sự thẳng thắn đến lạnh lùng của họ. Tôi vẫn điềm đạm nói tôi biết và hứa sẽ học thêm lên để xứng với anh thì bác gái gạt phăng nói “báu bở gì cái loại học hành chắp vá” khiến tôi suy sụp và tủi thân vô cùng. Tôi khóc và nói chúng tôi yêu nhau thực sự, thiếu sót gì xin gia đình cho tôi bổ sung sau, nhưng họ vẫn cương quyết, nói sẽ nói chuyện lại với gia đình tôi. Bởi truyền thống, nề nếp và gia phong gia đình ấy, không cho phép họ lơi là, tùy tiện trong chọn dâu con. Tôi ra về trong ê chề, nhục nhã và càng đau đớn hơn khi chính mẹ chồng tương lai gọi điện về nói với bố mẹ tôi sẽ phải cân nhắc lại đám cưới. Bà phũ phàng đưa ra những lý do của mình khiến bố mẹ tôi buồn bã, thất vọng. Không trách tôi lời nào nhưng tôi hiểu, danh dự của bố mẹ tôi bị họ xúc phạm. Tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi bố mẹ mà chẳng biết nói gì hơn.


Người yêu tôi thì nói, đợi anh về sẽ giải quyết. Anh không thay đổi điều gì, cho anh thêm thời gian để thuyết phục, phân tích cho bố mẹ hiểu. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và chẳng tìm ra lối thoát, nếu tôi có học hành thêm thì gia đình anh cũng không tôn trọng. Cho dù có thuyết phục được bố mẹ anh thì vết thương lòng của tôi và bố mẹ tôi cũng chẳng thể phai mờ. Tôi sẽ sống sao khi đã có “vết” trong mối quan hệ với nhà chồng. Tôi rất khó xử, muốn buông xuôi tất cả nhưng lại không thể vì tình cảm của chúng tôi vẫn thắm thiết và sâu sắc. Tôi biết phải làm sao?

Tôi đã tự đẩy vợ vào con đường sa ngã

Tôi và vợ, đúng ra là vợ cũ kết hôn sau quãng thời gian yêu nhau khá dài. Em làm kế toán còn tôi là nhân viên lập trình của một công ty lớn của tỉnh. Chúng tôi đã rất hạnh phúc sau hôn nhân và nếu như có thêm 1 đứa con thì cuộc sống của chúng tôi sẽ tròn đầy, viên mãn. Nhưng ước mơ đó của vợ chồng tôi mãi mãi chẳng thể thành hiện thực vì tôi hồi bé tôi bị thủy đậu biến chứng chẳng thể có con. Ban đầu, vì sợ tôi buồn, suy sụp, em nhận hết tội lỗi về mình. Em nói em có dị tật buồng trứng khó thụ thai và có khả năng vĩnh viễn không có con. Chẳng hiểu khi ấy, đầu óc, lương tri của tôi để đâu nhưng tôi tin hoàn toàn vào lời em nói. Tôi tin mọi tội lỗi dẫn đến tôi không có con, bố mẹ tôi không có cháu là do em. Gia đình tôi quay lưng lạnh nhạt, thái độ còn tôi xao nhãng dần, chẳng còn tình cảm với em nữa. Tôi chán ngán mỗi khi trở về nhà, tôi không muốn nhìn vào khuôn mặt ủy mị và đôi mắt lúc nào cũng ngân ngấn nước, chực khóc của em. Tôi đi tối ngày, triền miên trong những cuộc vui, những buổi gặp gỡ bạn bè, mà quên đi em vẫn hàng đêm ngồi đợi cơm, đợi cửa chờ tôi về.

Rồi tôi có nhân tình, tôi công khai qua lại trước mặt em. Tôi khiêu khích để em bực mình mà đòi ly dị. Nhưng em cố gắng kiềm chế, kìm nén sự đau khổ của mình. Em lạnh lung trước mọi chuyện, em nói dù tôi có làm gì em cũng vẫn yêu và tha thứ cho tôi. Sự ngoan đạo, quỵ lụy của em càng làm tôi phát dại. Giá như em cứ cáu giận, cứ xả hết bực dọc, suy nghĩ trong người có lẽ tôi đã dừng lại được, mọi chuyện chẳng đi xa đến hôm nay. Em không trách mắng, không ly hôn với tôi cho dù họ hàng, bố mẹ và tôi sỉ nhục, xúc phạm thậm chí đánh đuổi em. Nhưng khi tôi và mẹ quỳ xuống cầu xin em buông tha cho tôi lấy vợ, để bố mẹ tôi có cháu và sinh người thừa tự cho dòng họ vốn ba đời độc đinh nhà tôi thì em gật đầu đồng ý. Em rời khỏi nhà tôi trong nước mắt và bỏ vào Sài Gòn tìm việc làm. Do công việc khó khăn và nỗi đau buồn trong lòng còn âm ỉ, nên em sa đà vào những cuộc chơi mong quên đi hiện tại. Có lẽ do thiếu hơi đàn ông và quá lâu không được người chăm sóc nên nhanh chóng em ngả vào vòng tay một người đàn ông có vợ. Cuộc tình của em cũng chóng vánh tan vỡ sau cuộc đánh ghen um sùm của vợ ông ta. Em ê chề nhục nhã, lại càng ai oán cho số phận, cuộc đời mình. Ngoài thời gian làm việc, em vẫn vùi mình vào những cuộc chơi để quên đi quá khứ, quên đi nỗi đau. Chẳng hiểu do quá đau đớn hay do nhắm mắt đưa chân em trở thành “gái”. Em “đi khách” như để trả thù số phận, trả thù cuộc đời không cho em một người đàn ông của riêng mình. Và trong những lần đi khách ấy, em bị bắt, đưa vào trại phục hồi nhân phẩm. Cứ hết hạn, ra khỏi trại em lại dời đi nơi khác kiếm sống. Sau ba lần bị bắt thì em lại lộn ra Hà Nội làm ăn. Nhưng cũng bị bắt trong lần đi khách ngay sau đó



Sự vô tâm, thiếu suy nghĩ của tôi đã đẩy vợ trượt dài trong tội lỗi
Em cố gắng kiềm chế, kìm nén sự đau khổ của mình
Còn về phần tôi, sau khi “rảy” được người vợ khiếm khuyết ấy, tôi nhanh chóng vui vẻ, chìm đắm trong hạnh phúc hôn nhân mới. Tôi chưa khi nào có thời gian nghĩ về em, về người phụ nữ tội nghiệp bị tôi lạnh lùng đuổi khỏi nhà năm xưa. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, cuộc sống hôn nhân của tôi cũng không hoàn hảo khi suốt 2 năm trời vợ mới cũng chẳng thể sinh con cho tôi. Khi đi khám bác sĩ, tôi mới biết nguyên nhân từ mình. Không giống như em, vợ mới ra sức trì chiết, oán thán, trách móc tôi. Rồi tôi bị vợ bỏ lại với lời sỉ nhục, ê chề “đồ đàn ông vô dụng”. Khi tôi bị bỏ lại với nỗi đau thì tôi mới ít nhiều hiểu được sự oan ức, khổ sở cùng cực của em. Sau chuỗi ngày vùi mình trong nỗi đau, sự dằn vặt, tôi quyết đi tìm em. Không mong em tha thứ chỉ cần nói được với em một lời xin lỗi.

Qua rất nhiều đầu mối, tôi tìm được tung tích của em. Đau đớn thay, địa chỉ cuối cùng tôi nhận được là trại giáo dưỡng phục hồi nhân phẩm. Nghe đến đó, tôi mường tượng được  nỗi đau, sự tủi nhục của em suốt những tháng ngày bị tôi ruồng bỏ. Tôi giấu gia đình, lên thăm em. Đến thăm vợ cũ mà lòng tôi thắt lại. Trong tôi rộn lên sự day dứt, hối cải cho tội lỗi của tôi gây ra 5 năm về trước. Chỉ vì sự bàng quan, sự vô trách nhiệm và thiếu suy nghĩ của mình tôi đã đẩy em trượt dài vào chuỗi ngày tủi nhục, đau khổ và dày vò. Em nhìn thấy tôi, ánh lên niềm vui nhưng lại vụt tắt, em cúi đầu như xấu hổ, tủi thân. Một mực chối từ nói không muốn gặp, đến khi tôi cầu xin, năn nỉ em mới chịu. Em kể về chuỗi ngày đã qua trong nước mắt khiến cảm giác tội lỗi trong tôi dâng trào. Chính tôi đã đẩy em đến nỗi đau hôm nay. Chia tay nhau em nói một câu khiến tim tôi thắt lại, sống mũi cay xé và cảm giác tội lỗi dâng tràn “nhân phẩm em còn đâu mà phục hồi”.
lam me
Gặp lại em tôi mới hiểu, người phụ nữ yêu tôi chân thành hết lòng chẳng ai khác ngoài em. Vì không muốn tôi buồn và tự ti em nhận hết nỗi đau về mình, em im lặng để tôi dày vò và đuổi đi trong nhục nhã. Tôi đẩy em vào tuyệt vọng, đẩy em trượt dài vào tội lỗi, sa ngã. Tôi biết phải làm gì để chuộc lỗi với em, có lẽ em chẳng cần những lời xin lỗi “đãi đuôi” của tôi khi cuộc đời em đã dở-lỡ rồi. Nhưng tôi nguyện lòng mình sẽ đón em về sau khi hết hạn cải tạo. Tôi sẽ cùng em làm lại cuộc đời, xây dựng lại hạnh phúc từ những mảnh vỡ nhỏ nhoi sót lại. Không chắc em sẽ đồng ý, và cho tôi cơ hội thứ hai không, nhưng lòng tôi đã quyết, sẽ theo em sẽ làm theo trái tim mình. Cho dù còn một giây sống trên đời, Tôi cũng sẽ sống tốt và đi bên cạnh em để chuộc lại lỗi lầm của mình. Tôi sẽ làm tất cả để thấy nụ cười, niềm hạnh phúc trở lại bên em.

Nỗi đau đớn và sự dày vò của người phụ nữ gánh tội “vô sinh” thay chồng

Tôi năm nay 29 tuổi, cuộc đời tôi trải qua biết bao vui buồn, hạnh phúc và có lúc đẫm nước mắt, tuyệt vọng. Nhưng sau những phút giây, những xúc cảm đó tôi phải tự mình đứng lên, sống tiếp và tự nhủ phải sống cho tốt dù còn 1 giây để sống trên đời này. Tôi lập gia đình năm 22 tuổi, chồng và tôi là bạn thanh mai, trúc mã với nhau. Tưởng chừng sau đám cưới là những chuỗi ngày hạnh phúc, viên mãn cho sự gắn bó, sâu đậm bao năm. Nhưng trái với mong đợi ấy, sau đám cưới, niềm hạnh phúc của tôi chẳng được bao lâu thì nụ cười vụt tắt.

Tôi là thợ may còn chồng là công nhân khai thác quặng, anh đi làm cách nhà hàng trăm km nên nửa tháng thậm chí cả tháng anh mới về một lần. Dù xa cách nhưng hạnh phúc của chúng tôi luôn đong đầy, ngày nào vợ chồng tôi cũng trò chuyện với nhau bằng những lời yêu thương khiến bất kỳ ai cũng ghen tỵ. Tôi đã từng nghĩ, dù chỉ một giây được làm vợ anh thì tôi đã là người phụ nữ hạnh phúc. Huống hồ tôi có cả một đời để sống cạnh anh. Đối với chồng tôi cũng vậy, không biết có phải vì xa cách không nhưng mỗi lần gặp nhau, tôi nhận ra niềm hạnh phúc đong đầy trong ánh mắt, nụ cười của anh. Giá như vợ chồng tôi có với nhau một mụn con thì hạnh phúc sẽ tròn đầy, viên mãn. Chúng tôi chẳng còn mơ ước gì hơn. Nhưng càng cố càng trông đợi, mong muốn ấy lại càng như xa với. 2 năm sau ngày cưới, vợ chồng tôi vẫn chưa có tin gì nên chúng tôi đưa nhau đi khám. Vì phải làm nhiều xét nghiệm nên tận 1 tuần sau mới lấy được kết quả. Chồng tôi lại đi làm, giao việc lấy và báo kết quả khám bệnh cho tôi. Ngày lên nhận kết quả, tôi lo lắng, hồi hộp vô cùng và mắt tôi nhòe nước, tim tôi như có ai bóp nghẹt khi đọc tờ kết quả của anh. Chồng tôi bị nhiễm chì và kết luận là vô sinh. Đầu óc tôi choáng váng khi nhìn dòng kết luận của bác sĩ đang nhảy múa trước mắt mình. Tôi đổ sụp xuống ghế khi nhận ra ước nguyện có con của vợ chồng tôi vĩnh viễn không thể đạt được. Phải mất rất lâu tôi mới lấy lại sức, lê lết về nhà.


Sau đám cưới là những chuỗi ngày hạnh phúc, viên mãn cho sự gắn bó, sâu đậm bao năm
Ngay chiều hôm tôi nhận được kết quả, chồng tôi cũng sốt ruột mà trở về. Tôi không biết nói với anh ra sao về sự thật đau lòng ấy. Tôi đã dấu nhẹm mọi chuyện và tự nhận mình là người phụ nữ không thể làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Vì yêu anh, không muốn lòng tự trọng và sĩ diện của anh bị tổn thương, Tôi đã nhận hết thiếu sót, đau khổ và sai lầm về mình. Dù có buồn nhưng khi ấy, chồng tôi vẫn an ủi “chỉ cần 2 vợ chồng có nhau suốt cuộc đời đã là hạnh phúc rồi”. Tôi biết, vì nghĩ tôi vô sinh thực sự anh chỉ an ủi để tôi bớt tủi thân còn qua ánh mắt của anh, tôi đọc được một nỗi buồn vô tận.



Những ngày đầu, sau khi biết kết quả, chồng tôi vẫn đều đặn về nhà, những yêu thương của anh giành cho tôi vẫn nồng nàn, tha thiết, khiến tôi nhiều lúc đã nghĩ, chỉ cần vậy đã là hạnh phúc, may mắn của đời tôi. Nhưng càng về sau, những lần về nhà của anh lại càng thưa. Ban đầu là 2 tuần, 3 tuần, 1 tháng, 2 tháng và 4 tháng anh mới về nhà một lần. Anh đưa ra cả ngàn lý do cho sự vắng mặt của mình. Khi thì tăng ca, khi thì chuyển bộ phận, khi thì làm thêm…mới đó mà 4 tháng anh chưa về thăm tôi. Nhìn những đôi vợ chồng khác tình cảm, hạnh phúc làm tôi nhớ chồng da diết, thèm cảm giác được ngả đầu vào vai anh. Đêm đó, tôi gọi điện nói anh về nhà, tôi rất nhớ anh. Nhưng vẫn lý do cũ, anh nói qua loa rồi dập máy. Lòng tôi nóng như lửa đốt và dự cảm một điều chẳng lành.

Tôi bắt xe lên nơi anh công tác ngay sáng sớm hôm sau mà không báo trước vì muốn anh ngạc nhiên. Nhưng trái lại, người ngạc nhiên, sửng sốt và đứng hình không nói được câu nào là tôi. Khi tôi đến, phòng anh đang khóa cửa. Hôm ấy là chủ nhật, chắc anh chỉ đi đâu một lát. Nghĩ vậy, tôi ngồi đợi thì gặp bác chủ nhà. Bác hỏi tôi là em gái anh à? Vợ chồng anh đưa nhau đi chơi từ sớm. Nghe thấy vậy tim tôi như ngừng đập, tôi mới là vợ anh cơ mà, tôi cố tình hỏi lại thì được biết. Anh mới lấy vợ được 3 tháng, vợ chồng anh tình cảm lắm, ai nhìn cũng ghen tỵ. Tôi nghĩ đó là sự nhầm lẫn nhưng bác ấy quả quyết, nói tên, quê quán thậm chí số điện thoại của anh khiến tôi sụp đổ. Tôi vội vàng rời đi, nhưng không đành. Tôi kiến quyết đợi anh xem sự việc ra sao.

Giấu nhẹm chuyện chồng vô sinh, vợ lao đao vì chồng lấy vợ mới hòng có một mụn con
Hạnh phúc mới trước mắt tôi vẫn còn mênh mông và xa vời lắm
Buổi trưa hôm ấy, anh chở vợ về. chính mắt tôi nhìn thấy. Không còn chối cãi gì nữa, 4 tháng qua chồng tôi không về vì anh đã có gia đình mới, có vợ đẹp và trẻ hơn tôi. Tôi ê chề nhục nhã, tim tôi như ai bóp nghẹt. Cố gắng lắm tôi mới ra được bến xe trở về nhà. Tôi vùi mặt khóc cho đến khi hai mắt tôi sưng mọng, tôi chẳng thể giãy bày với ai về sự thật đau lòng này. Có ai thấu được nỗi đau, sự tuyệt vọng của tôi không? Khi ấy, thực sự, tôi oán trách ông trời đã đặt tôi vào tình cảnh trớ trêu, đau đớn. Sau nhiều ngày đau khổ, tôi gặp lại người bạn học phổ thông đã theo đuổi tôi nhưng không thành. Hàn huyên tâm sự tôi kể về cuộc đời mình tôi thấy nhẹ lòng. Và đã ngã vào lòng của cậu bạn lúc nào không hay. Tôi hối hận và thấy mình thật hư hỏng, đốn mạt, là kẻ không đoan chính. Bỏ mặc cậu bạn kia kiếm tìm, tôi bỏ đi khỏi làng sau cuộc “tình một đêm” ấy. Bởi lẽ, tôi day dứt, tự dày vò bản thân và hơn hết không thể đối mặt với sự thật đau thương mà mình đang gánh chịu. Tôi muốn bỏ đến một nơi không ai biết mình, không ai biết đến những đau thương bất hạnh quấn lấy cuộc đời tôi. Tôi chạy trốn nỗi đau, chạy trốn sự tội lỗi khi tôi đã phản bội lại người chồng đang phản bội mình.
lam me
Tôi biết, sau khi tôi đi. Chồng tôi có trở về tìm để hoàn tất thủ tục ly hôn, nhưng không gặp. Tôi bị buộc tôi “bỏ nhà” và chồng tôi được ly hôn vắng mặt. Tôi chỉ cười khi biết được tin ấy, cười cho sự chua chát của cuộc đời. Tôi bỏ đi biệt xứ để tìm hạnh phúc nhưng đã 4 năm rồi mà vết thương lòng vẫn chẳng thể lành, nỗi đau chưa thể quên. Hạnh phúc mới với tôi vẫn còn mênh mông và xa vời lắm, mịt mù như niềm tin, ước mơ có con của chồng tôi vậy.