Quả thực, trước khi cưới nhau vợ tôi để ý ăn mặc, trang điểm bao nhiêu thì giờ đây cô ấy lại bệ rạc, tùy tiện bấy nhiêu. Đầu tóc thì xù xưỡi, chẳng hiểu xoăn hay thẳng, quần áo lúc nào cũng ống thấp ống cao, ở nhà, đi chợ, đi chơi cũng chỉ mặc nguyên một bộ quần áo. Ban đầu, tôi nghĩ thế cũng tốt bởi cô ấy thu vén cho gia đình, không ăn chơi đỏm dáng như những người phụ nữ khác. Nhưng nhiều khi ra ngoài nhìn vợ người khác ăn mặc, chải chuốt, trang điểm nhìn xinh như mộng còn vợ mình thì dép lê, quần áo ở nhà, tóc buộc túm tó, tôi chẳng thấy ứng mắt chút nào. Mỗi lần lấy lương tôi đều đưa em tiền đi mua quần áo, mỹ phẩm, giày dép nhưng em tiếc lại chẳng chịu mua. Dần rà, tôi phải tự mình mua hoặc đưa em đi mua. Nhưng mua rồi em cũng chỉ để đó, mãi rồi lại đem cho vì em nói có dùng đến đâu. Thực lòng tôi nghĩ, cho dù em chưa đi làm cũng phải ăn mặc đẹp cho bằng bạn bằng bè. Nhưng em thây kệ, cứ làm theo ý mình.
Bất lực khi vợ ngày càng 'xuống cấp' sau khi sinh con
Nói ra thì bảo là tôi để ý nhưng quả thực, đã góp ý nhiều lần nhưng vợ cũng chẳng thay đổi được, thói quen và sự à uôm, thiếu trau chuốt của mình. Không chỉ quần áo bên ngoài, thậm chí quần áo lót của vợ cũng là những đồ cũ kỹ mà tôi đã thấy từ khi cưới nhau, mà chẳng rõ em đã dùng nó từ khi nào. Đã có lần tôi dọn tủ quần áo của em, vơ hết mớ đồ lót cũ kỹ nhận vào cái túi và mua cho em cả loạt mới rồi. Nhưng ít hôm sau lại thấy em lôi ra mặc. Còn những đồ tôi mới mua thì em đem một số cho chị gái, một số cho em gái tôi. Biết chuyện tôi cũng chỉ dở khóc dở cười chẳng biết nói với em sao nữa. Mà tệ hại hơn, tôi còn bị em gái trêu là có khiếu thẩm mỹ chọn đồ lót vì vợ tôi nói dối là tôi mua cho em. Tôi thực chẳng còn chỗ nào chui vì xấu hổ, ngượng ngùng. Chẳng biết với chị gái mình thì em nói ra sao nhưng chị ấy suốt ngày khen tôi tâm lý, tinh tế. Sau lần đó, tôi nói gắt với vợ về việc để ý ăn mặc thì em tự ái, nói ở nhà xấu, lôi thôi nên tôi chê. Mặc cho tôi giải thích em vẫn quy chụp tôi cái tội coi thường và chê vợ xấu. Từ đó có các vàng tôi cũng chẳng giám góp ý em nữa, chỉ sợ mất hòa khí gia đình. Mà mỗi lần em giận dỗi, suốt cả tuần trời, tôi nhìn không chịu nổi lại phải xuống nước xin lỗi.
kieu toc nam
giám góp ý sợ em buồn, tủi thân và giận. Tôi thực lòng chẳng hiểu sao vợ tôi lại thay đổi chóng mặt đến vậy, tôi có để em thiếu thốn gì đâu mà phải như thế. Tôi biết làm gì đây để vợ tôi chú ý một chút đến bề ngoài, chứ mỗi lần có bạn đến chơi, tôi ngại lắm. Bởi ai cũng nghĩ tôi không biết quan tâm, để vợ thiếu thốn khi ở nhà lo cơm nước cho chồng con. Nhưng tôi chưa biết góp ý với vợ sao để em khôn cảm giác bị xúc phạm, chê bai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét