Một người luôn nghĩ về một người khác, nhớ họ thật nhiều, quan tâm họ, đau khổ khi họ thờ ơ. Người ta gọi là yêu? Chắc chứ! Tình yêu là thế sao? Nếu tình yêu là như thế, theo tôi cũng thật tầm thường.
Hay tình yêu là hi sinh cho nhau, chết vì nhau. Tình yêu đó chắc chỉ có thời chiến quốc, hay xa xưa gì đó, còn thời này chắc cũng không kiếm nổi một tình yêu như thế đâu.
Đối với tôi mà nói ở cái tuổi 27, cái tuổi mà đáng lẽ ra không còn đi thắc mắc những câu hỏi ngây thơ như thế này. Tôi lại chỉ thắc mắc đến khi nào tôi mới biết được cảm giác ấy, cảm giác yêu và được yêu. Tôi không ngừng miệt mài đi tìm kiếm cảm giác ấy cái cảm giác vô hình nhưng hiện hữu giống như bác thợ săn vậy. Nhưng kết quả tôi thu về là gì là những cuộc tình chóng vánh. Cảm xúc của tôi luôn có một sự bất cân xứng rõ rệt, nó dâng cao khi tôi bắt đầu tìm kiếm, chinh phục nó, một đường ngang chạy dài khi cuộc chinh chiến kết thúc. Mặc dù tôi không muốn như thế nhưng cái trình tự đó vẫn cứ lặp đi lăp lại không thay đổi, đã có lúc tôi tự hỏi chính mình có phải tôi là một con đàn bà sở khanh không nhỉ, hay là tôi quá vô cảm, không biết nuôi dưỡng cảm xúc.tam su
Lúc đang ở độ tuổi 25 tôi luôn nghĩ rằng nhất định mình sẽ chờ đợi và tìm kiếm một người mà mình yêu thương, không phải không có ai yêu mà cái cảm giác tìm đúng người chưa xuất hiện mà thôi, tôi đã luôn hi vọng và tin tưởng vào suy nghĩ đó, nhưng giờ đây giương như tôi đã không còn đủ kiên nhẫn, trong nửa năm mà tôi đã trải qua hai cuộc tình, nó đến nhanh và đi cũng nhanh, cái cảm giác còn lại sau đó là gì là cảm giác trống rỗng, giống như có cũng được mà không có cũng xong. không phải không buồn nhưng nó là nỗi buồn vu vơ ngắn hạn. Thấy người ta đau khổ vì thất tình tôi cũng muốn cảm nhận cảm giác đó như thế nào, có phải tôi ngu ngốc lắm không khi nói như thế nhỉ,
Ở thời điểm hiện tại nói như thế nào nhỉ, tôi vẫn đang nằm trong một mối quan hệ mà người ta bảo là tình yêu, mối quan hệ hiện tại hình thành ngay khi tôi vừa chia tay vời người yêu cũ. là người mà mẹ tôi thích và anh tôi cho là cũng không tồi. Mối quan hệ của tôi hình thành như thế, không có cảm giác yêu đương mãnh liệt gì, không tương tác với nhau, bởi vì theo tôi nhận thấy tôi và anh ấy giống nhau là những người khô khan. Người ta bảo khi yêu rồi sẽ có tình yêu dẫn lối, bạn sẽ vì ai đấy mà có thể làm những điều mà bạn không tưởng chẳng hạn, Nhưng tôi đến với anh ấy vì sự phù hợp và có lẽ anh ấy cũng thế. Nhưng có một câu hỏi luôn hiện hữu là liệu mối quan hệ này tồn tại được bao lâu khi mà tôi đã bắt đầu nằm trên ranh giới của sự chán nản gia đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét