Tôi là một người phụ nữ bị vô sinh, tôi và chồng đã từng yêu nhau 3 năm trước khi cưới. Nhưng trước ngày cưới 1 năm thì tôi bị bệnh nặng phải cắt 1 bên thận và buồng trứng. Đó là những tháng ngày địa ngục của tôi, tất cả thật khủng khiếp. Lúc đó tôi sống như đã chết chẳng tha thiết gì.
Nhưng anh vẫn luôn bên tôi, chăm sóc tôi và yêu thương tôi. Còn tôi khi đó không nói, không cười, những ngày tháng sống như kẻ vô hồn. Chúng tôi dự định cưới nhau vào cuối năm, nhưng khi bị bệnh và biết mình vô sinh thì tôi đã từ chối.
May quá, cuối cùng thì chồng tôi cũng đi ngoại tình!
Mặc dù vậy anh vẫn yêu tôi và thuyết phục tôi, anh kể lại những kỷ niệm đẹp đẽ của hai đứa. Anh chăm tôi tận tình như một người chồng thực sự, tình cảm của anh khiến tôi bị lung lay. Anh thuyết phục tôi làm đám cưới dù biết rằng tôi không sinh được con.
Bố mẹ chồng cũng quý tôi bao lâu nay nên khi tôi và anh cưới nhau về cuộc sống vợ chồng cũng khá dễ chịu. Nhưng cuộc sống đúng là không như mơ, lấy nhau về tôi ít có cảm xúc trong chuyện vợ chồng. Ban đầu hai vợ chồng còn làm chuyện ấy, sau này cứ thưa dần. Mấy tháng đầu lấy nhau còn vui vẻ hạnh phúc, nhưng dù gì chồng tôi cũng là đàn ông, dù yêu vợ đến mấy thì anh cũng có lúc thấy buồn phiền, bức bối.tam su
Cuối cùng anh cũng ngoại tình và rời bỏ em
Tôi thương chồng rất nhiều, đôi khi tôi còn có ý nghĩ mong anh ngoại tình để anh giải tỏa sinh lý và có thể kiếm đứa con của chính mình. Rồi một ngày tôi phát hiện anh ngoại tình thật, chẳng rõ nên vui hay nên buồn nữa. Tôi thất thểu bước về, nhưng dù sao như thế cũng tốt bởi vì những điều cô gái kia có thể cho anh thì tôi đâu làm được. Trong bóng tối tôi ngậm ngùi khóc.
Chồng tôi như lá úa được tưới mát, tôi thấy anh có vẻ phấn chấn vui vẻ hơn. Nhìn chồng thế tôi vừa vui vừa tủi cho phận mình.gia đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét