Tôi đã chăm sóc và tha thứ cho sự ngỗ ngược, hỗn láo của con dâu
Tôi là mẹ chồng nhưng nó đối xử lạnh nhạt như người rưng.
Hôm đó, chủ nhật, tôi gọi con dâu lại nói chuyện. Nó thẳng thừng “con mệt lắm, không muốn làm việc gì. Nếu mẹ không làm được thì thuê giúp việc đi, con trả tiền”. Tôi bực mình nói lớn “Mẹ không nói đến việc con làm hay không mà nói đến thái độ của con. Mẹ làm gì có lỗi với con hay sao mà con lầm lì, đi không hỏi về không chào”. Thì nó khóc mà nói, vì tôi ngay từ đầu không ưa nó nên cái gì nhìn nó cũng không ưng mắt. Rồi nó làm um lên như thể tôi ăn hiếp, chửi nạt nó. Tôi không kiềm chế được mình, có quát, chửi nó là đồ hỗn láo, nếu không thay đổi thì cút ra khỏi nhà. Nó dỗi bỏ lên phòng. Khi chồng nó về biết chuyện cũng trách mắng nó rất nhiều. Chẳng hiểu buổi tối vợ chồng nó nói với nhau chuyện gì khiến nó suy nghĩ và bỏ đi ngay sáng hôm sau. Không nói với ai một lời. Chỉ viết giấy để lại, muốn ra ngoài sống một thời gian cho khuây khỏa.
Cách đây 2 tuần, con dâu tôi bị tai nạn giao thông, đưa vào viện trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Con trai đang đi công tác nước ngoài nên bệnh viện liên lạc với tôi. Hốt hoảng tôi chạy đến, nhìn con dâu mê man, tôi bật khóc. Thực sự trong lòng tôi rất thương nhưng không chịu nổi thói ngang bướng của nó nên cố nghiêm nghị để rèn, chứ tuyệt nhiên không có ác ý. Tôi ở cạnh, chăm sóc con mấy ngày liên tục, cũng may chỉ chấn thương phần mềm. Con dâu tôi được xuất viện.
Sau mấy ngày nằm viện, tôi đón con về nhà. Ban đầu nó còn e dè, ngại nhưng khi thấy tôi cương quyết nó cũng chịu theo. Sau khi về, con dâu vào phòng tôi, quỳ xuống chân khóc, xin lỗi và mong tôi tha thứ. Nó nói , nó đã sai khi không mở lòng với tôi, sai khi nghĩ xấu và hỗn láo với tôi. Nhìn con khóc, tôi thương và nói sẽ tha thứ, chỉ cần con thay đổi. Mẹ con tôi trở lại trò chuyện bình thường. Nhiều người nói tôi dễ dãi quá, con dâu sẽ làm quá. Nhưng tôi tâm niệm sẽ lấy tình cảm chân thành của mình để cảm hóa, làm thay đổi con dâu. Tôi tin và hi vọng con dâu tôi sẽ hiểu.
lam me
Vợ bị tai nạn gần một tuần thì con trai tôi về. Nhìn thấy mẹ con tôi, trò chuyện, chăm sóc nhau nó cũng vui mừng. Hôm qua, khi mang cháo lên cho con dâu, tôi nghe vợ chồng nó nói chuyện mà nghẹn ngào, con dâu nói “DDúng là mẹ thương em thật anh ạ. Mấy hôm em nằm viện mẹ chăm sóc cẩn thận và chu đáo lắm. Mẹ sẵn sàng tha thứ cho dù em đối xử không ra gì với mẹ. Tại em có ác cảm, tự ti sợ mẹ không chấp nhận nên không mở lòng. Em đã sai rồi, may mà mẹ không chấp anh nhỉ”. Vậy đấy, con dâu tôi hiểu được lòng tôi thật rồi. Tôi tin, khi mở lòng và chân thành thì nó sẽ sửa được những điểm xấu của mình. Hi vọng nó thực sự hiểu được lòng tôi, hiểu những việc làm của tôi là mong nó tiến bộ, tốt hơn. Dù gì tôi cũng rất vui mừng, gia đình đã đoàn tụ. Mong rằng, niềm vui này của tôi sẽ còn mãi cùng với sự thay đổi tiến bộ của con dâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét