Ngoại tứ tuần, tôi vẫn đớn đau trong cuộc tình với 'giai trẻ'
Tôi ngỡ như mình quay lại cái tuổi 20 đầy ngây ngô và vụng dại, khi ngày ngày chỉ mong được nhìn thấy nick zalo hay facebook của anh sáng đèn. Tôi chăm chút đến vẻ ngoài của mình nhiều hơn để trông không quá kệch cỡm khi sóng bước cùng anh vào một quán ăn hay nhà hàng nào đó. Từ việc cắt tóc ngắn để mình trông trẻ trung và sành điệu hơn, sưu tập cho tủ quần áo của mình những chiếc váy ngắn rực rỡ màu sắc thay vì quần jeans và áo sơ mi công sở như trước đây. Trái tim tôi lại như hẫng đi vài nhịp khi một người lạ vô tình nói chúng tôi giống như một cặp vợ chồng mới cưới.
Trong những câu chuyện của chúng tôi, anh hay nhắc đến vợ mình với sự trách hờn, với cả sự nhạt nhẽo trong chuyện gối chăn. Đó là một cô gái trẻ trung, hiện đại, kiếm tiền giỏi và phóng khoáng. Cũng chính vì sự độc lập về kinh tế nên dường như anh ít có thể kiểm soát được vợ mình đi đâu, làm gì, với ai và đi bao nhiêu lâu. Anh vừa lo chuyện công ty vừa lo cho 2 con nhỏ, từ việc đưa con đi học, cho chúng ăn và mua sắm những đồ dùng trong gia đình như một người phụ nữ đảm đang thực thụ. Bù đắp lại cho anh, tôi yêu chiều anh hết mực, chia sẻ với anh những việc tôi có thể làm, lựa những cơ hội phù hợp nấu những món thật ngon để làm anh vui lòng.
Nhiều người bạn tôi biết chuyện nói tôi dại, tôi khờ khi mải mê lao vào cuộc tình với trai trẻ, mang tiền đi “bao trai”. Bởi theo họ, những người đàn ông trẻ trung và thành đạt, dẫu không hạnh phúc bên gia đình cũng sẽ tìm vui với những cô gái trẻ chứ dại gì lại đi cặp kè với người phụ nữ đã ở cái độ tuổi thanh xuân xuống sắc.
Nhưng tôi thì nghĩ khác. Anh nói, ở tôi, anh tìm thấy sự bình yên và an toàn, tìm thấy sự chín chắn và trưởng thành mà những cô nàng 9X còn “chạy dài”… Người ta vẫn nói, tình yêu có thể khiến con người ta thay đổi, khiến những người vốn mạnh mẽ, khô cứng trở nên yếu mềm và cũng khiến một người phụ nữ từng trải, dày dặn như tôi bỗng chốc trở nên thật bé mọn. Tôi không tiếc anh về kinh tế, sẵn sàng chia sẻ với anh lúc anh khó khăn trong tiền bạc mà không hề nghĩ sẽ được hay mất những gì…
Những ngày cuối năm, Hà Nội cứ chìm trong cái lạnh tái tê đến đột ngột. Anh ít tìm đến tôi hơn, vì lý do công việc. Cuối năm, anh phải chạy nước rút để hoàn thành những dự toán của công ty. Tôi bần thần trong căn phòng làm việc, bất giác buồn, bất giác thấy mông lung. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn trên mạng xã hội anh dành cho tôi cũng dần thưa vắng hoặc chỉ duy trì ở những câu hỏi han khách sáo, qua loa. Có lẽ, dạo gần đây, vợ anh cũng ít đi công tác hơn…
lam me
Chiều cuối tuần, facebook anh hiện lên thông báo mới, là một dòng trạng thái cập nhật mới chỉ cách đây có vài chục phút thôi. Ở đó là biết bao nhắn nhủ, biết bao yêu thương… những câu nói ngọt ngào mà trước đây anh dành hết nó cho tôi, chỉ tiếc lần này, người được nhắc đến lại là một người phụ nữ khác – “vợ yêu”. Trái tim tôi quặn thắt đầy hụt hẫng. Tôi có quyền gì để mà ghen, để mà hờn, để mà trách, bởi dẫu sao, một người phụ nữ đã bước sang tuổi ngoại tứ tuần, vẫn chỉ là một cơn gió thoảng qua đời anh… Tôi phải trở về với thực tế của mình thôi, trở về với tuổi 40 đã chẳng còn nhiều để mà ước, mà mong, mà chờ, mà yêu thương, mà đón đợi. Dẫu có đớn đau nhưng còn hơn là những muộn màng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét