Tôi chẳng thể mở lòng, tha thứ cho người mẹ từng phản bội bố con tôi
Tình cảm của tôi với mẹ chẳng còn như xưa nữa
Cách đây 6 năm, khi tôi 20 tuổi, mẹ phát hiện bị ung thư, bố tôi bỏ bê công việc làm ăn, lo toan chữa bệnh cho mẹ. Bố không ngần ngại đưa mẹ đi đến những nơi mà người ta nói có thể chữa bệnh được cho mẹ. Bố bán dần tài sản của mình đưa mẹ đi nước ngoài không biết bao nhiêu lần để chạy chữa. Cuối cùng cả gia đình tôi vỡ òa hạnh phúc khi bác sĩ thông báo cơ thể mẹ không còn tế bào lạ. Những tưởng sau tháng ngày vất vả gian truân, chúng tôi được sống cùng nhau, yên bình hạnh phúc. Nhưng sau khi mẹ khỏi bệnh cũng là khi bố tôi chẳng còn tài sản gì ngoài ngôi nhà đang sống. Bố cắm ngôi nhà để lấy tiền làm ăn, mong mang đến cho mẹ con tôi cuộc sống sung túc trước đây. Do sống trong nhung lụa đã quen, những ngày đó, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn mẹ tôi không chịu được, quay sang la rầy, chỉ trích bố vô dụng để mẹ con thiếu thốn. Bố tôi cắn răng chẳng nói một lời cứ như đó là lỗi của mình vậy. Bố chăm sóc mẹ từng ly từng tí, làm hết sức có thể để mẹ được vui. Tôi không hiểu vì sao ông lại yêu thương mẹ, hi sinh và chịu đựng mẹ nhiều vậy. Rồi công việc làm ăn của bố cũng khá hơn, bố có thể chuộc lại ngôi nhà và có số vốn ít ỏi để làm ăn. Chừng đó vẫn chưa đủ làm hài lòng mẹ, khi kinh tế đỡ hơn mẹ lại tiếp tục tiêu xài hoang phí, giao du với những người bạn trước đây của mẹ. Mẹ đi sớm về khuya, khi bố con tôi nói thì mẹ nói đi cho đỡ buồn, ở nhà nhiều chán. Bố tôi dù không vui cũng im lặng cho mẹ vui lòng. Rôi một ngày, mẹ tôi để lại 1 tờ giấy ly hôn nói là đi làm ăn, muốn bố con tôi quên mẹ đi. Bố tôi đi khắp nơi hỏi tìm tin tức của mẹ nhưng vô vọng, chỉ biết mẹ đi cùng một người đàn ông trên chiếc xe sang trọng. Bố con tôi buồn bã, thất vọng về mẹ chưa hết thì chủ nợ đến nói, mẹ cầm cố ngôi nhà lấy một số tiền lớn để đi. Bố con tôi suy sụp, phải dọn ra khỏi ngôi nhà, chuyển về ở văn phòng công ty bố.
kieu toc nam
Tôi nhìn bố buồn mà bất lực. Rồi cách đây 1 tháng, nhận được điện thoại của bố nói mẹ đã trở về. Tôi bàng hoàng, ngạc nhiên vì nhìn mẹ tiều tụy, tôi đoán cuộc sống của mẹ nơi đất khách chẳng thoải mái gì. Mẹ trở về, quỳ xin bố tôi tha thứ, mong muốn bố con tôi bỏ qua để mẹ được trở về nhà. Mặc cho tôi, tuôn hết những ấm ức, tủi hận trong lòng với mẹ, bố tôi chỉ im lặng, nhìn tôi như dò xét, còn tôi dường như đã vô cảm, lạnh lùng và hết tình cảm với mẹ. Tôi nói cần thời gian suy nghĩ, còn bố thì như đã đồng ý rồi. Bố thuê cho mẹ một phòng trọn gần nhà, chu cấp tiền sinh hoạt và thường xuyên qua lại chăm sóc mẹ. Tôi hiểu tình yêu của bố đã chiến thắng những cảm xúc giận hờn, bố đã tha thứ cho mẹ. Tôi biết nói gì đây, chắc để chiều lòng bố, tôi cũng sẽ cho mẹ trở về nhưng tình cảm của tôi với người mẹ bội bạc ấy chẳng còn nguyên vẹn. Tôi không biết đối diện với bà thế nào, khi lòng tôi đã nguội lạnh. Nếu tôi cứ lạnh nhạt, hờ hững với mẹ thì bố sẽ suy nghĩ và buồn còn vồ vập quan tâm thì làm trái lòng mình. Chí ít, tôi chưa thể tha thứ cho những gì đã qua. Tôi phải làm gì đây để hai bố con không phải rơi vào tình thế khó xử ấy?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét