Sau đám cưới là những chuỗi ngày hạnh phúc, viên mãn cho sự gắn bó, sâu đậm bao năm
Ngay chiều hôm tôi nhận được kết quả, chồng tôi cũng sốt ruột mà trở về. Tôi không biết nói với anh ra sao về sự thật đau lòng ấy. Tôi đã dấu nhẹm mọi chuyện và tự nhận mình là người phụ nữ không thể làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Vì yêu anh, không muốn lòng tự trọng và sĩ diện của anh bị tổn thương, Tôi đã nhận hết thiếu sót, đau khổ và sai lầm về mình. Dù có buồn nhưng khi ấy, chồng tôi vẫn an ủi “chỉ cần 2 vợ chồng có nhau suốt cuộc đời đã là hạnh phúc rồi”. Tôi biết, vì nghĩ tôi vô sinh thực sự anh chỉ an ủi để tôi bớt tủi thân còn qua ánh mắt của anh, tôi đọc được một nỗi buồn vô tận.
Tôi bắt xe lên nơi anh công tác ngay sáng sớm hôm sau mà không báo trước vì muốn anh ngạc nhiên. Nhưng trái lại, người ngạc nhiên, sửng sốt và đứng hình không nói được câu nào là tôi. Khi tôi đến, phòng anh đang khóa cửa. Hôm ấy là chủ nhật, chắc anh chỉ đi đâu một lát. Nghĩ vậy, tôi ngồi đợi thì gặp bác chủ nhà. Bác hỏi tôi là em gái anh à? Vợ chồng anh đưa nhau đi chơi từ sớm. Nghe thấy vậy tim tôi như ngừng đập, tôi mới là vợ anh cơ mà, tôi cố tình hỏi lại thì được biết. Anh mới lấy vợ được 3 tháng, vợ chồng anh tình cảm lắm, ai nhìn cũng ghen tỵ. Tôi nghĩ đó là sự nhầm lẫn nhưng bác ấy quả quyết, nói tên, quê quán thậm chí số điện thoại của anh khiến tôi sụp đổ. Tôi vội vàng rời đi, nhưng không đành. Tôi kiến quyết đợi anh xem sự việc ra sao.
Giấu nhẹm chuyện chồng vô sinh, vợ lao đao vì chồng lấy vợ mới hòng có một mụn con
Hạnh phúc mới trước mắt tôi vẫn còn mênh mông và xa vời lắm
Buổi trưa hôm ấy, anh chở vợ về. chính mắt tôi nhìn thấy. Không còn chối cãi gì nữa, 4 tháng qua chồng tôi không về vì anh đã có gia đình mới, có vợ đẹp và trẻ hơn tôi. Tôi ê chề nhục nhã, tim tôi như ai bóp nghẹt. Cố gắng lắm tôi mới ra được bến xe trở về nhà. Tôi vùi mặt khóc cho đến khi hai mắt tôi sưng mọng, tôi chẳng thể giãy bày với ai về sự thật đau lòng này. Có ai thấu được nỗi đau, sự tuyệt vọng của tôi không? Khi ấy, thực sự, tôi oán trách ông trời đã đặt tôi vào tình cảnh trớ trêu, đau đớn. Sau nhiều ngày đau khổ, tôi gặp lại người bạn học phổ thông đã theo đuổi tôi nhưng không thành. Hàn huyên tâm sự tôi kể về cuộc đời mình tôi thấy nhẹ lòng. Và đã ngã vào lòng của cậu bạn lúc nào không hay. Tôi hối hận và thấy mình thật hư hỏng, đốn mạt, là kẻ không đoan chính. Bỏ mặc cậu bạn kia kiếm tìm, tôi bỏ đi khỏi làng sau cuộc “tình một đêm” ấy. Bởi lẽ, tôi day dứt, tự dày vò bản thân và hơn hết không thể đối mặt với sự thật đau thương mà mình đang gánh chịu. Tôi muốn bỏ đến một nơi không ai biết mình, không ai biết đến những đau thương bất hạnh quấn lấy cuộc đời tôi. Tôi chạy trốn nỗi đau, chạy trốn sự tội lỗi khi tôi đã phản bội lại người chồng đang phản bội mình.
lam me
Tôi biết, sau khi tôi đi. Chồng tôi có trở về tìm để hoàn tất thủ tục ly hôn, nhưng không gặp. Tôi bị buộc tôi “bỏ nhà” và chồng tôi được ly hôn vắng mặt. Tôi chỉ cười khi biết được tin ấy, cười cho sự chua chát của cuộc đời. Tôi bỏ đi biệt xứ để tìm hạnh phúc nhưng đã 4 năm rồi mà vết thương lòng vẫn chẳng thể lành, nỗi đau chưa thể quên. Hạnh phúc mới với tôi vẫn còn mênh mông và xa vời lắm, mịt mù như niềm tin, ước mơ có con của chồng tôi vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét