Bài học cay đắng cho cô gái trẻ âm mưu cướp 'chồng người'
Tôi lên kế hoạch hoàn hảo để "cướp" anh từ tay vợ
Mỗi buổi học, tôi dạy anh kỹ năng nghe, nói, phát âm thông qua những bài hát, video của Nhật. Hầu hết những bài giảng của tôi đều lồng ghép những ca từ, hình ảnh lãng mạn, tình tứ. Trong không gian riêng, ấm cúng chỉ có hai người, tôi đọc được hơi thở gấp gáp, sự xao động run rẩy của anh. Tôi biết mình đẹp và hơn nữa, tôi có “chiêu” khiến anh không thể không để ý. Cứ thế, tôi đưa anh đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ sự thay đổi cách ăn mặc, đi đứng, ăn nói, điệu bộ và thậm chí cả những hớ hênh tưởng chừng vô ý nhưng đầy mục đích của tôi. Khi thấy anh thích thú, chú tâm và đặt việc học cùng tôi làm quan trọng thì tôi thường lấy lý do bận không dạy được, khiến anh càng bồn chồn, mong đợi. Sau 1 tuần từ chối, tôi nhận lời dạy lại cho anh. Trong buổi học ấy, anh tặng tôi những lời có “cánh”, rồi bất ngờ “khóa môi” tôi bằng nụ hôn bỏng cháy. Sự nam tính của anh và cảm xúc, sự run rẩy của tôi. Tất cả quyện vào nhau tạo nên buổi tối tuyệt vời giữa chúng tôi.
Bước thứ hai, tôi tiếp cận vợ anh trong lớp học nấu ăn. Rồi kết thân với chị, tôi nhiệt tình, quan tâm và trở nên thân thiết. Chị ta mời tôi về nhà chơi, cơm nước. Anh hoang mang, nhưng khi nghe tôi nói chỉ muốn được gần gũi anh nhiều hơn, hứa sẽ không làm xáo trộn cuộc sống gia đình thì anh mới dịu lòng. Tôi qua lại gia đình anh như bạn thân của vợ, tôi sẵn sàng đưa đón, quà cáp và chăm sóc con trai anh mỗi khi rảnh rỗi. Tự khi nào sự xuất hiện của tôi trong gia đình anh đã là lẽ thường, chẳng có sự ngạc nhiên vặn hỏi nào nữa. Tôi vui mừng vì kế hoạch gần như hoàn hảo.
Trong 1 tháng anh đi công tác, tôi tìm cách lấy lòng con trai anh triệt để. Tôi đến đưa đón cậu con đi học hộ chị vợ, đưa nó đi chơi, mua sắm, dạy nó học. Đồng thời, cố súy cho vợ anh quan tâm, sống cho bản thân nhiều hơn, dĩ nhiên, có sự giúp đỡ của tôi, chị yên tâm để con trai lại nhà tôi mà lo chăm sóc bản thân mình. Ngày anh trở về, đón anh ở sân bay gồm 3 người vợ, con trai và cả tôi nữa. Sau 1 tháng xa cách, nhận ra ám hiệu từ tôi, anh vội vã chạy đến bên tôi trong nhớ nhung, si mê, nồng cháy. Và tôi đã tạo điều kiện để vợ anh nhận ra tôi và anh có vấn đề. Chị ta lồng lộn, mắng chửi thậm tệ, đòi ôm con về ngoại. Anh giữ lại con và mang sang nhà tôi. Ba người chúng tôi tưởng chừng đã thuộc về nhau, trở thành gia đình thực sự. Tôi giục anh li hôn vợ bất cứ khi nào bên nhau, mỗi ngày, mỗi giờ đều nói về việc ấy làm anh cáu giận, bỏ đi. Con trai ở lại với tôi, đêm ấy, bị ốm sốt khóc đòi mẹ suốt. Mình tôi với nó, tôi chẳng biết xoay xở thế nào khi nó khóc như gào, cào cấu ruột gan. Tôi không chịu nổi, quát nó thì nó càng khóc. Tôi nói mình mới là mẹ nó thì nó càng la to như xé tan họng mà nói tôi không phải mẹ nó, nó cần mẹ, cho nó về với mẹ, tôi là người xấu. Bất lực, tôi tét vào mông nó, rồi bỏ mặc nó khóc ra phòng khách xem ti vi. Không ngờ anh trở về, chứng kiến mọi chuyện. Không nói lời nào. Anh mang con về nhà. Có lẽ, sau đó gia đình họ làm hòa với nhau. Anh chẳng đến tìm tôi nữa.
lam me
Tôi ê chề nhục nhã, cảm thấy chông chênh vô cùng. Có lẽ mọi tình cảm xuất phát từ mục đích không bao giờ lâu bền tốt đẹp, dù tôi có tốt, có nỗ lực đến đâu cũng không bằng tình mẫu tử thiêng liêng. Tôi bật khóc khi nhận ra sai lầm, nhưng đã quá muộn. Tôi vì suy nghĩ cá nhân mà mất đi danh dự, bỏ công sức để phá hoại gia đình người khác rồi tự nhận về sự ê chề, nhục nhã. Tôi không bị vợ anh hay bất kỳ ai đánh giá, trách mắng nhưng lòng tôi vẫn đau, nước mắt vẫn chảy không ngừng khi chính tôi nhận ra mình là kẻ trơ trẽn, ích kỷ và vô lương tâm. Dù yêu anh, nhưng tôi không thể trơ mặt mà “cướp” anh thêm lần nữa, tôi không xứng đáng được anh yêu, không xứng để tranh giành anh, con trai với vợ. Chỉ có tình cảm chân thành mới bền vững. Tôi nhận ra mọi lẽ và mong chờ kiếm tìm cho mình thứ tình cảm thiêng liêng, cao đẹp đó. Nhưng biết đến khi nào mới tìm được người đàn ông như anh để tôi yêu và giành tình cảm đây. Với tôi nó xa vời và mông mênh quá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét